Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Úc Tắc Hành không thích cô, nhưng lời cô nói cũng không phải là không có lý.
Sau đó hai người kết hôn, cuộc hôn nhân này chẳng thể gọi là tốt đẹp, nhưng cũng không đến mức quá tệ hại.
Cô nằm nghiêng theo thói quen, cong người lại, trong cơn mơ màng cảm nhận được hơi ấm áp sát vào lưng.
Một cánh tay nặng trịch vắt ngang qua eo cô, khóe môi cô trĩu xuống, nhưng cảm giác bực bội còn chưa kịp bùng phát thì cơn buồn ngủ đã ập tới, cô cứ thế thiếp đi.
...
Khi Úc Tắc Hành xuống lầu, dưới đại sảnh mọi người đã bắt đầu tất bật.
Cầu thang xoắn ốc uốn lượn dẫn xuống dưới, ngay chỗ tay vịn đặt một chiếc bình hoa cổ điển, cắm một bó lớn cúc mẫu đơn màu xanh gốm sứ đang nở rộ căng tràn, cánh hoa uốn cong, đầu cánh điểm chút phấn hồng.
Trên bàn ăn bằng đá cẩm thạch là những đóa cẩm tú cầu màu xanh nhạt căng mọng nước, tất cả đều vừa được thay mới vào sáng nay.
Trong nhà có năm người giúp việc, đứng đầu là dì Sở, người đã ngoài năm mươi tuổi được Kiều Thù đưa từ nhà họ Kiều sang.
Dì Sở làm việc vô cùng tỉ mỉ, trong mắt không chấp nhận nổi một hạt cát. Dưới sự quản lý của dì, tất cả mọi người đều làm tròn bổn phận, công việc diễn ra đâu vào đấy, trật tự ngăn nắp.
Những người còn lại đều do đích thân Kiều Thù tuyển chọn. Về phương diện này, cô vô cùng kén chọn.
Cùng sống dưới một mái nhà, lại là người lo liệu chuyện ăn ở sinh hoạt hằng ngày cho mình, cô chắc chắn rằng đối phương phải là người đáng tin cậy.
Cùng lúc đó.
Kiều Thù bước ra từ phòng tập thể hình, trên người mặc bộ đồ tập yoga màu tím. Cô vừa kết thúc buổi tập, liền gọi tài xế đưa giáo viên Pilates về.
Kiều Thù cầm khăn thấm lớp mồ hôi lấm tấm bên cổ, dì Sở đi tới hỏi cô sáng nay muốn ăn gì.
Cô khẽ cau mày suy nghĩ hai giây rồi bảo cứ làm như thường lệ, giọng điệu có chút than phiền về việc cân nặng tăng lên do về nhà cũ ăn cơm, cô cần phải giảm xuống trong vòng hai ngày tới.
Dì Sở nói: "Để dì pha cho con ấm trà lá sen hạt ý dĩ, trừ thấp giải nhiệt là hiệu quả nhất."
"Vâng ạ, cảm ơn dì Sở."
Cô thích náo nhiệt, xung quanh luôn có một đám người vây quanh như ngàn hoa đua nở, khiến cô như cá gặp nước. Giống như người biểu diễn cần khán giả, Kiều Thù trước mặt mọi người lúc nào cũng hào nhoáng xinh đẹp.
Dì giúp việc đưa giáo viên Pilates rời đi, Kiều Thù xoay người, ánh mắt dừng lại trên người Úc Tắc Hành đang đi xuống lầu.
Anh mặc bộ đồ thể thao mau khô màu đen, chất vải ôm sát cơ thể, phác họa rõ những đường nét cơ bắp.
Hơi thở cô trầm xuống, lướt qua người anh.
Đáp lại lời chào buổi sáng của anh, cô chỉ hừ mũi một tiếng chứ không trả lời, sau đó giẫm chân thình thịch đi lên lầu.
Lúc tắm rửa, sắc mặt Kiều Thù càng khó coi hơn.
Không chỉ cổ tay bị hằn vết, mà vị trí cách đầu gối một tấc cũng lưu lại ba dấu ngón tay, từ đỏ chuyển sang tím bầm, in những vết sẹo xấu xí lên làn da trắng nõn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)



-481703.jpg&w=640&q=75)


-18792.png&w=640&q=75)










