Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Bướm Thủy Tinh Chương 12

Cài Đặt

Chương 12

Huyệt thái dương của Kiều Thù giật giật, dưới xương lông mày là cơn giận âm ỉ không kìm nén được.

Cô tắt nước, lau khô người rồi bước ra ngoài, ánh mắt quét qua những bộ quần áo trưng bày trong phòng thay đồ.

Cuối cùng, cô lướt qua chiếc váy ngắn ôm sát, chọn một chiếc váy dài màu vàng sáng với tà váy che kín mắt cá chân.

Đợi đến khi Kiều Thù xuống lầu lần nữa, dì giúp việc đang thu dọn bát đĩa.

Trong hơn một tiếng đồng hồ cô tắm rửa và trang điểm, Úc Tắc Hành đã chạy bộ buổi sáng xong, thậm chí còn tắm rửa, ăn xong bữa sáng và đã rời đi được mười phút.

Mắt không thấy thì tâm không phiền, cô cũng vui vẻ hưởng sự thanh tịnh.

Kiều Thù cắt trứng Benedict, lòng đỏ trứng chảy ra thấm vào bánh mì, cô đưa cả hai vào miệng, sau đó uống hết một ly Americano đá lớn để tiêu sưng, kết thúc bữa sáng.

Cô không quá mặn mà với chuyện ăn uống. Bữa sáng tương đối thịnh soạn, bữa tối lại đơn giản, thường là đồ luộc chấm sốt dầu giấm.

Từ khi trưởng thành, cô vẫn luôn duy trì thói quen không nạp tinh bột sau buổi trưa.

Bữa sáng đã nằm yên trong bụng nhưng cơn giận của cô vẫn chưa tan. Cách xả giận của cô rất sáo rỗng và chẳng có gì mới mẻ.

Giống như mọi khi, cô chuẩn bị đến trung tâm thương mại, quẹt thẻ của Úc Tắc Hành, mua sắm một đống quần áo, túi xách, trang sức để trả thù.

Cô ấy mặc áo khoác thường ngày màu xám nhạt, quần jean ống rộng, tóc ngắn mái bằng, gương mặt tròn trịa cùng đôi mắt to, trông cứ như sinh viên mới ra trường đi thực tập.

Tống Duyệt làm trợ lý cho Kiều Thù đã năm năm, hiện tại bọn họ vừa là cấp trên cấp dưới, cũng coi như là bạn bè.

Tống Duyệt thoạt nhìn có vẻ không nổi bật, khuôn mặt trắng trẻo hiền lành vô hại, nhưng thực tế lại là một học bá chính hiệu, tốt nghiệp khoa Tài chính Đại học Giang.

"Cưng ơi."

Kiều Thù giơ tay lên, chiếc vòng tay nạm kim cương trên cổ tay trắng ngần lấp lánh tỏa sáng, vừa khéo che đi vết hằn kia: "Thế nào?"

"Cô biết tôi không hiểu mấy thứ này mà." Cô ấy đeo chiếc túi vải bố to sụ, ngồi xuống chiếc ghế nệm đối diện Kiều Thù.

"Gói lại đi." Kiều Thù mỉm cười.

"Vâng, thưa cô Kiều." Nhân viên bán hàng đáp lời, đeo găng tay vào để lấy vòng.

"Sắp đến lễ mừng thọ tám mươi tuổi của ông cụ rồi." Kiều Thù cầm tách trà, nhấp một ngụm nhỏ, một lúc sau mới ngẩng đầu lên: "Có tin đồn ông cụ sẽ công bố di chúc và người thừa kế vào hôm đó."

Bố cô không được sủng ái, cơ bản là hết hy vọng.

Nhà bác cả có khả năng nhất, nhưng gia đình họ cũng chẳng yên ổn.

Bác cả tư chất bình thường, nhưng anh cả Kiều Khai Vũ lại là người có dã tâm và năng lực, đến cả em ruột của mình cũng đề phòng.

Anh hai Kiều Khai Trú phạm lỗi, bị ông nội đày ra nước ngoài. Nhà bọn họ nhìn thì có vẻ hòa thuận, nhưng thực chất ai nấy đều có toan tính riêng.

Tính đi tính lại, anh cả vẫn là người có khả năng thắng lớn nhất.

Kiều Thù không hứng thú với cuộc tranh giành người thừa kế, cũng biết rõ bản thân chưa bao giờ nằm trong sự cân nhắc của ông cụ. Thứ cô muốn là phần tài sản thuộc về mình.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc