Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Phải đến sau khi kết hôn, Úc Tắc Hành mới thấu hiểu con người Kiều Thù.
Cô là người theo chủ nghĩa vị kỷ đầy toan tính, tuyệt đối sẽ không lãng phí chút sức lực nào cho những kẻ vô dụng đối với mình.
Vào thời điểm đó, trong mắt cô, anh chỉ là một vai phụ có cũng được mà không có cũng chẳng sao.
Một tháng trước lễ đính hôn, Kiều Thù biết được sự tồn tại của bạn gái anh họ, là mối tình đầu từ thời đại học.
Mặc dù hai người họ đã chia tay dưới sức ép của các trưởng bối, nhưng đại tiểu thư như cô dù thế nào cũng không đời nào chịu dùng lại đồ thừa thãi.
Cô kiên quyết đòi hủy bỏ hôn ước, sự việc ầm ĩ xôn xao khắp nơi. Lúc đó anh đang nằm trong phòng bệnh cũng nghe loáng thoáng được vài phần.
Cho đến một ngày, cửa phòng bệnh của anh bị đẩy ra, Kiều Thù xuất hiện với một bó hoa trên tay. Đôi mắt xinh đẹp của cô lấp ló sau những tán lá hoa, cô nhiệt tình hỏi han bệnh tình của anh.
Anh nhíu mày, không hiểu cô đến đây làm gì.
Cô nở nụ cười rạng rỡ đầy mê hoặc, hỏi anh có muốn kết hôn với cô không. Giọng nói dịu dàng ấy chính là tông giọng cô thường dùng mỗi khi muốn thao túng đối phương.
Chân trước vừa đá anh họ anh, chân sau đã coi anh là vật thay thế.
Úc Tắc Hành chỉ tay về phía cửa ra vào mời cô về.
"Anh nghỉ ngơi cho khỏe nhé."
Kiều Thù làm như không nghe thấy, giả bộ vuốt phẳng nếp gấp trên chăn, rồi sáng hôm sau lại đúng giờ ôm bó hoa xuất hiện.
Những bó hoa trên tay cô chưa bao giờ trùng lặp, hoa phi yến tím phối cùng cát tường trắng, hoa hồng vàng rực rỡ đi kèm những bông hoa nhỏ màu xanh lam, hay những đóa hướng dương màu kem to bản...
Tất cả không ngoại lệ đều mang màu sắc tươi sáng nồng nàn, tông xuyệt tông với trang phục ngày hôm đó của cô, trở thành một món phụ kiện thời trang.
Cô coi phòng bệnh của anh như sàn diễn, mỉm cười hỏi: "Hôm nay anh thấy đỡ hơn chút nào chưa?"
Úc Tắc Hành nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, giọng nói bình tĩnh không chút gợn sóng: "Cô không đến thì tôi sẽ khỏi nhanh hơn."
Tầm nhìn bị che khuất, Kiều Thù vẫn giữ vẻ mặt ôn hòa, cô tự nhiên đặt bó hoa xuống: "Thực ra cũng chẳng cần phải khỏi nhanh đến thế đâu."
Úc Tắc Hành cảm thấy tức ngực, mấy chiếc xương sườn bị gãy lại bắt đầu đau âm ỉ.
Lúc đó Kiều Thù đã nói thế nào nhỉ?
Cô nói: "Úc Tắc Hành, cho dù anh không muốn kết hôn với tôi thì trong tương lai người lớn trong nhà cũng sẽ sắp xếp cho anh cưới cô Lý hay cô Lục nào đó thôi. Tôi tự thấy mình xét về mọi mặt đều khá ổn, trẻ trung xinh đẹp lại có đầu óc. Chọn người lạ chi bằng chọn người quen, anh chọn tôi đi, tôi sẽ không khiến anh phải hối hận đâu."
Kiều Thù nói như đinh đóng cột, ánh mắt nhìn anh đầy vẻ chắc chắn và tự tin.
Nếu mỗi ngày chỉ xuất hiện mười phút rồi lấy cớ ghét mùi thuốc sát trùng để rời đi, sang tháng thứ hai thì biến mất tăm suốt cả một tuần lễ mà cũng được tính là "sớm chiều bên nhau", thì quả thực bọn họ đã thân thiết quá mức rồi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)



-481703.jpg&w=640&q=75)


-18792.png&w=640&q=75)










