Úc Tắc Hành khi nhận được hóa đơn dài dằng dặc thì chỉ từ tốn hỏi xem cô có muốn anh mua đứt cả trung tâm thương mại đó hay không.
"Anh xót tiền rồi à?" Cô gắt gỏng.
Úc Tắc Hành ra vẻ một người chồng dịu dàng chu đáo: "Anh xót em hơn."
Tối nay, cổ tay Kiều Thù hằn lên một vòng đỏ ửng, dùng quần áo cũng không che chắn nổi.
Cô phản công bằng cách cắn vào cổ anh, cho đến khi đầu lưỡi nếm được vị tanh của máu mới chịu nhả ra.
Úc Tắc Hành không hé răng nửa lời mặc cho cô cắn, bàn tay to lớn giữ chặt sau gáy cô, kéo sát đến mức mũi chạm mũi.
Sau nửa giây nhìn nhau ở cự ly gần, anh hôn lên môi cô.
Gọi là hôn nhưng chẳng khác nào cắn xé, anh cạy mở hàm răng đang cắn chặt của cô, cuốn lấy chút vị máu tanh nồng đó từ trong miệng cô đi.
Có lẽ đây là điểm duy nhất khiến cô hài lòng trong cuộc hôn nhân này.
Sau khi kết thúc, cô đẩy anh ra rồi tách người, chống tay xuống giường đi vào phòng tắm.
Cô quay lưng lại mặc chiếc váy ngủ hai dây dáng dài, chất liệu trơn bóng ôm sát lấy đường cong cơ thể.
Cô đưa tay hất mái tóc dài, bóng lưng toát lên vẻ dứt khoát và xa cách. Dùng xong vứt ngay vốn là thói quen của cô.
Kiều Thù có vóc dáng cân đối nhưng hơi gầy, eo thon chân dài, bờ vai thẳng tắp mảnh mai cùng chiếc cổ cao kiêu hãnh.
Cô quản lý vóc dáng của mình cực kỳ nghiêm ngặt, thực đơn ba bữa mỗi ngày đều được tính toán chính xác đến từng gram, cộng thêm lịch tập Pilates và Gym cố định năm buổi một tuần.
Trong mắt anh, chế độ đó chẳng khác nào tự hành xác.
Úc Tắc Hành nhớ lại chuyện Kiều Thù đề cập đến ly hôn, anh đặt chân trần xuống sàn nhà, gương mặt ngược sáng trở nên u ám khó đoán.
Nếu hỏi Úc Tắc Hành thích Kiều Thù đến mức nào, thì câu trả lời là chẳng đáng nhắc tới. Thậm chí ngay từ đầu, anh đã phản đối cuộc hôn nhân này.
Đối tượng kết hôn ban đầu của Kiều Thù không phải anh, mà là anh họ của anh.
Người anh họ đó tính tình điềm đạm, đã lăn lộn trên thương trường nhiều năm, trong khi lúc đó anh chỉ là một tay chơi đua xe lêu lổng.
Tại bữa tiệc gia đình, cô khéo léo đưa đẩy, giỏi giang giao tiếp, dỗ dành các bậc trưởng bối có mặt ai nấy đều vui vẻ ra mặt.
Anh họ tuy ít nói nhưng cũng phối hợp đáp lại vài câu, trông họ quả thực là trai tài gái sắc, một đôi trời sinh.
Úc Tắc Hành chỉ thấy vô vị nên ra ngoài hút điếu thuốc. Tại hành lang dài, anh chạm mặt Kiều Thù đang bước đi với tà váy thướt tha.
Anh rũ mắt xuống, gạt đi một đoạn tàn thuốc, lắng nghe tiếng gót giày cao gót gõ xuống mặt sàn lách cách ngày một gần hơn.
Với tính cách khéo léo lấy lòng tất cả mọi người của cô, chắc chắn sẽ không tránh khỏi việc khách sáo vài câu, trong lòng anh cảm thấy vô cùng phiền chán.
Nhưng âm thanh giày cao gót đột ngột dừng lại ngay cửa phòng bao. Nơi khóe mắt anh, tà váy màu đỏ sẫm bay bổng lướt qua nhanh chóng.
Cô căn bản không hề có ý định bắt chuyện, thậm chí đến một câu chào hỏi cũng lười nói.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)
