Trên đồng hoang, người thú của bộ lạc Bạch Hổ đều đã có mặt.
Nhưng Thời Sênh mãi chưa chịu xuất hiện. Bạch An liền ra lệnh cho những người thú khác bắt đầu săn bắt. Hắn và Lâm Thất Thất ở lại chỗ cũ đợi Thời Sênh.
Đến tận gần trưa Thời Sênh mới xuất hiện.
Đầu tóc ướt nhẹp, nhìn là biết vừa làm gì.
Thời Sênh gặm một quả rừng đỏ tươi, vị giống như quả táo, nhưng bên trong lại giống như quả hạch đào.
Thời Sênh bĩu môi, có con cái nào trong bộ lạc từng phải đi săn đâu chứ?
Cho dù có đi săn cũng chỉ là con đực đưa con mồi đã bị giày vò đến chỉ còn một chút máu cuối cùng, người thú cái mới đi lên làm dáng đâm cho nó một đòn trí mạng cuối cùng.
“Ta không đi.” Thời Sênh ngồi lên một mỏm đá nhấp nhô, cắn quả kia từng miếng nhỏ một.
“Bạch An, thôi bỏ đi.” Lâm Thất Thất kéo Bạch An lại, “Ta đi cùng huynh đi.”
Lâm Thất Thất vỗ về Bạch An, nửa lôi nửa kéo hắn đi.
Thời Sênh ngồi một lát thì có người thú quay lại, khênh một con trâu rừng. Trên bụng con trâu rừng có dấu vết bị cắn, từ vết cắn đó có thể nhìn thấy ruột bên trong, máu tươi đầm đìa.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)


-250407.png&w=256&q=75)