Bên bờ sông dần khôi phục lại sự yên tĩnh, ánh sáng cũng nhạt dần đi.
Khe ngăn cách một bên xanh tươi mơn mởn, một bên lại ánh lửa ngợp tận trời, chiếu sáng một nửa bầu trời.
Một bóng người đứng bên kia bờ sông, hắn đứng chắp tay sau lưng, từ xa nhìn về phía đối diện, trong đôi mắt trầm lặng đó như có ánh lửa đang nhảy múa.
Cả mặt nước đều bị nhuộm thành màu vàng cam, gió thổi phất ngang qua mặt sông, gợn sóng nước lăn tăn.
Uỵch cạch cạch!
Chim ưng đực lượn một vòng trên không rồi hạ xuống bên cạnh người đó, biến thành hình người.
“Vương, đã điều tra rõ ràng rồi.”
“Ừm.”
Nửa đêm, một lần nữa Thời Sênh lại bị cơn buồn tiểu đánh thức. Cô ngồi dậy, chán nản vò đầu.
Cơ thể này bị bệnh à.
Buổi tối chỉ uống có một chút nước, sao đã buồn tiểu rồi?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)


-250407.png&w=256&q=75)