Thời Sênh đợi hồi lâu, phát hiện đám chim ưng đực đó vẫn không xuống.
Quả nhiên ở thế giới này, động vật đều thành tinh cả rồi.
Cô lại đi kéo đám con mồi săn được trở lại.
“Linh Khê, không xong rồi.”
Thiếu niên không ngừng lặp đi lặp lại câu nói bảo Thời Sênh đừng đi một mình, phải đi tìm những người thú khác đến giúp đỡ.
Thời Sênh: “...”
Thân là chúa tể rừng xanh mà lại không đánh nổi mấy con vượn sao?
Có phải Núi Thái Sơn đâu.
Không đúng, ở trên cánh đồng hoang vu này tại sao lại có vượn?
Cho dù là tìm thức ăn cũng làm sao đến tận cánh đồng hoang vu này tìm được? Mẹ nó, không khoa học tí nào!
Thiếu niên bị thương, hắn vốn định đi tìm những người thú khác đến giúp đỡ, nhưng chưa chắc hắn đã chống chọi được đến lúc tìm được những người thú khác, cho nên đến tìm Thời Sênh trước, để cô đi tìm cứu binh.
Nam nữ chính chết thì càng tốt, cứu cái quần què gì.
Không cứu, bà đi xem kịch.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-250407.png&w=256&q=75)