Mục Dạ tới đại sảnh liền biết quả thật là Mục Nhị gia lại gây họa. Đặc biệt khi nhìn thấy Thời Sênh ngồi ở trên ghế như lão đại thì đáy lòng càng thêm lo sợ, bất an.
“Anh cả, sao anh là bảo Tiểu Dạ về chứ hả?” Mục Nhị gia giữ lấy cánh tay Mục Dạ, “Có chuyện gì thì nói trước mặt Tiểu Đạ đi. Tiểu Dạ là con trai tôi, có gì mà nó không được nghe chứ?”
Nếu Mục Dạ đi rồi, ông anh của ông ta giết chết ông ta là cái chắc.
Mục Huy chỉ hận không thể tát chết tươi Mục Nhị gia, vị kia còn ngồi đó, chuyện lần trước hắn đã quên rồi sao?
Mục Dạ là trụ cột tương lai của Mục gia, nếu có bất trắc gì thì phải làm sao chứ?
Thật không hiểu tại sao ông ta lại có một thằng em trai ngu ngốc như thế này nữa?
Mục Dạ bị kéo lại, đi cũng chẳng xong, hắn đành thở dài, hỏi: “Tộc trưởng, đã xảy ra chuyện gì?”
Mục Huy liếc về phía trên một cái, Thời Sênh chống cằm nhìn họ, ánh mắt bình tĩnh, không có nửa phần cảm xúc, dường như không thèm để ý tới họ vậy.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

