Là bàn tay vàng của nam chính, khối ngọc kia cực kỳ quan trọng.
Hắn phải lấy cớ gì mới có thể khiến Mục Huy đừng nghi ngờ nữa đây?
Ánh mắt Mục Huy vừa nặng nề vừa lạnh lẽo nhìn Mục Nhị gia, “Mày chắc chứ?”
“Anh hỏi con trai của tôi đi.” Mục Nhị gia hất đầu nhìn Mục Dạ, “Nó biết rất rõ.”
Mục Nhị gia cười lạnh, muốn đẩy tao ra làm bia ngắm chứ gì, tao cũng sẽ không cho chúng mày được yên ổn.
“Mục Dạ?”
Mục Dạ suy tư một chút rồi gật đầu.
Mục Huy đột nhiên nói với Thời Sênh: “Vị Tức tiểu thư, cô có thể mang người đi rồi.”
Mục Nhị gia trừng mắt, vừa rồi rõ ràng lão đã dao động, sao vẫn giao ông ta cho đứa con gái kia chứ?
Mục Nhị gia không hiểu nhưng Mục Dạ lại rất rõ ràng.
Giờ Mục Huy có lẽ cũng không đánh lại cô ta, không thể không làm như thế.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


