Nhưng khi Tuyết Đại xốc tấm bạt lên, nơi đó đâu có một cái thi thể nào, tới máu cũng chẳng thấy.
“Sao lại không thấy chứ?” Tuyết Đại lật tung đống tạp nham bên dưới lên nhưng quả thật chẳng thấy gì, “Rõ ràng tôi giấu ở đây mà.”
Chắc chắn là sau khi bọn họ đi, đã có người tới dọn dẹp.
Thời Sênh chống hông nhìn xung quanh, lại đi vòng quanh sân thượng một vòng nhưng không phát hiện ra bất kỳ điều gì.
“Chủ nhân.” Giảo Đồng ngồi xổm trên sân thượng gọi cô, “Ngài mau tới đây mà xem.”
Giảo Đồng chỉ vào một cái huy chương lớn bằng đầu ngón tay cái rơi trên mặt đất, “Chủ nhân, ngài nhìn xem đây là gì?”
Giảo Đồng ngồi dịch sang một bên, hắn không muốn ngồi gần tịnh ma sư như thế, “Chủ nhân, không biết ngài đã nghe qua một cụm từ này hay chưa?”
“Nói.”
“Chăn nuôi ác ma.”
Sắc mặt Tuyết Đại biến đổi, cô ta ngẩng đầu quan sát kỹ Giảo Đồng. Hắn không giống người của đại gia tộc, tại sao lại biết chuyện này.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
