Thời Sênh dỗ Mục Vũ ngủ rồi nằm nghiêng người, chống cằm nhìn hắn.
Thật gầy.
Thời Sênh nghĩ nghĩ, đầu ngón tay không tự chủ được sờ lên ấn đường của hắn, vuốt đầu lông mày phẳng ra.
Mục Vũ bỗng nhiên khẽ động, nhích lại gần cô, bàn tay nắm lấy áo cô một cách vô ý thức.
Thời Sênh khẽ cười, bẻ tay Mục Vũ ra đặt vào trong tay mình, nhẹ nhàng nắm lấy. Khẽ khàng hôn hắn rất lâu, đến tận khi hắn khó thở mới rời khỏi vì sợ đánh thức hắn. Lại nhẹ hôn lên khóe môi Mục Vũ mấy cái rồi kéo chăn lên đắp cho hắn, mắt nhìn chằm chằm lên trần nhà như bắt đầu đi vào cõi thần tiên.
Lúc Mục Vũ tỉnh lại thì trời đã tối đen, hắn nằm trong lòng cô, bên tai là tiếng trái tim cô đập rất vững vàng.
Hình như cô đã ngủ rồi.
Mục Vũ kinh hãi, rụt tay lại, “Em… Em không ngủ?”
“Muốn ôm thì cứ ôm, em là của anh, không có gì không thể đụng vào.” Thời Sênh giữ lấy tay hắn đặt lên eo mình, “Trả lời câu hỏi của em đi, tại sao chúng lại tấn công anh?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)
