"Khụ khụ khụ khụ…”
Thời Sênh tìm thấy Mục Vũ ở trong góc, trên người hắn có mấy vết thương, đồng phục toàn máu là máu, trạng thái chẳng tốt hơn lần đầu tiên cô gặp hắn là bao.
Lúc Thời Sênh tới gần, khí thế bén nhọn trên người hắn trào ra.
“Là em.”
“Khụ khụ khụ…” Mục Vũ che lại miệng ho lên, sát khí lập tức rút lui.
Thời Sênh đưa Mục Vũ về nhà. Giảo Đồng thấy Mục Vũ máu tươi đầm đìa thì đần người ra.
Thời Sênh lục lọi trong hòm thuốc một hồi rồi thô bạo hất hòm thuốc xuống, nói với Giảo Đồng, “Đi mua thuốc đi.”
Giảo Đồng gật đầu như gà mổ thóc: “Vâng vâng…”
Hắn vội vàng đi xuống lầu, xuống rồi mới nhớ ra không biết phải mua thuốc gì?
Cuối cùng, Giảo Đồng mua tất cả những loại thuốc có thể sử dụng quay về. Dù sao cũng chẳng phải hắn trả tiền, hắn dùng thêm nhiều tí cũng không thấy đau lòng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)