Nên tha thứ cho hành vi vô lễ như vậy của anh.
Thời Sênh cầm kiếm đứng lên, “Chút nữa em sẽ cho người tới xử lý thi thể.”
Mục Vũ nhìn cô rời khỏi phòng, thân thể cứng đờ chậm rãi thả lỏng, dựa vào sofa, cả người đều như không còn sức lực.
Ánh mắt hắn nhìn tới hai người trên mặt đất, trong đáy mắt cuộn lên một cỗ sát khí.
“Khụ khụ khụ khụ…” Mục Vũ che miệng ho khan, gương mặt tái nhợt càng trắng hơn.
Hắn tìm được một con dao phẫu thuật ở trong cái tủ bên cạnh sofa, chống người đứng lên, đi về phía hai người đang nằm trên mặt đất.
Hai người kia hình như bị tiếng ho của hắn làm cho tỉnh lại, đầu tiên hơi mê man, sau đó nhìn thấy Mục Vũ thì kinh hãi, “Quái vật… mày muốn làm gì?”
Quái vật…
Mày muốn làm gì…
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)