Mục Vũ ngẩn người nhìn Thời Sênh, tử khí trong mắt bị vẻ mê man thay thế. Dường như hắn chưa hiểu lắm ý của cô là gì nên cả nửa ngày cũng không có phản ứng.
Thời Sênh thong thả ghé sát lại, đến khi cô sắp đụng phải hắn rồi, bên ngoài lại có âm thanh vang lên.
“Chủ nhân, chủ nhân…” Giọng Giảo Đồng truyền qua cánh cửa có hơi nôn nóng và run run.
Vẻ mê man trong đáy mắt Mục Vũ rút đi, thân mình hơi lùi về sau, kéo giãn khoảng cách giữa hai người, “Bọn họ tới rồi.”
Thời Sênh đứng dậy đi mở cửa, mặt Giảo Đồng tái mét chỉ ra phía bên ngoài khu nhà, “Có tịnh ma sư tới.”
Mấy tên tịnh ma sư đi trước dẫn đường, ngẫu nhiên gặp phải ác mà còn phát sinh đánh nhau nữa.
“Chủ nhân, hình như bọn họ đang tìm người. Chúng ta có nên tránh hay không?” Hắn chỉ là ác ma bình thường, năng lực ngụy trang không giỏi như ác ma cấp cao, tịnh ma sư sẽ dễ dàng nhận ra ngay.
“Ngươi đi trước đi.” Thời Sênh xoay người vào nhà.
“Chủ nhân thì sao?” Giảo Đồng đứng ở cửa, không ngừng giậm chân, có thể thấy tâm tình bất an hiện tại của hắn.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)


