Nam sinh cao lớn vừa nói xong thì người đối diện lại bắt đầu vung kiếm, lá cây trên không trung theo sự chuyển động của thiết kiếm mà quét về phía bọn họ, hoàn toàn ngăn trở hết tầm mắt.
Thời Sênh cười lạnh một tiếng, đi vòng qua bọn họ, bước lên lầu.
Dựa vào quan hệ đặc thù của khế ước, Thời Sênh tìm được căn phòng đang nhốt Mục Vũ.
Trong phòng rất tối, Thời Sênh vừa bước vào đã ngửi được mùi máu tươi rất nồng.
Cô duỗi tay ấn công tắc điện, căn phòng lập tức sáng lên, trong phòng cũng chẳng có cảnh máu me nào, thậm chí cũng không thấy người.
Căn phòng này không có bất kỳ vật che đậy nào, liếc mắt là có thể quan sát hết toàn bộ.
Vừa rôi cô có cảm giác hắn ở đây… nhưng sao lại không thấy tăm hơi rồi?
Thời Sênh lại lần nữa cảm nhận lại, phát hiện đúng là búp bê sứ đang ở đây thật.
Thời Sênh: “…”
Cô đi vào phòng, quét mắt một vòng, cuối cùng nhìn xuống mặt đất.
Người của Hội Học sinh tìm tới thầy cô trong trường, lúc này bọn họ đang vây quanh ở bên dưới, nhưng mà chờ bọn họ đi lên thì phát hiện ra không có một bóng người nào cả.
Mục Vũ và Vị Tức đều không thấy.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)
