Hội học sinh ở tầng cao nhất của một khu nhà dạy học. Thời Sênh ngửa đầu nhìn biển hiệu đề ba chữ “Hội Học Sinh” treo ở chỗ cao nhất, khóe miệng nhếch lên.
Bọn họ giết Mục Vũ rồi thì tốt, nhưng không giết chết hắn mà lại luôn tra tấn hắn thì không được rồi.
Mẹ kiếp, không biết là cô cũng sẽ khó chịu sao?
[Ký chủ, cô mà còn không đi cứu hắn nữa là có khi cô cũng treo luôn đấy.]
Thời Sênh: “…”
[Hiện giờ.]
Thời Sênh: “…”
Làm tốt lắm Nhị Cẩu Tử, món nợ này mi cứ nhớ kỹ cho ông.
[…] Đáng sợ, tại sao bắt tôi phải nhớ, cô tự nhớ không được sao? Tại sao tôi phải tự mình nhớ món nợ của mình chứ?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)


