Thời Sênh ném hai người không biết sống hay chết kia xuống trước mặt họ. Sau đó cô ngồi xuống một tảng đá bóng loáng, chân gác sang bên cạnh, khí chất lưu manh lập tức hiện ra, “Thời tiết đẹp lắm, tâm sự đi.”
“Cô muốn biết gì?” Nữ nhân này vừa nhìn đã biết không phải quân nhân, chẳng lẽ của thế lực nào phái tới?
Người của quân đội cũng không dám làm việc không kiêng nể gì như thế.
Trong mắt những người này, quân đội là một tổ chức kỳ quái theo kiểu ăn cơm cũng phải xin chỉ thị.
Giọng Thời Sênh vẫn rất nhẹ nhàng, “Chuyện nhỏ thôi, đừng lo lắng, chỉ muốn hỏi các anh có gặp một người hay không mà thôi.”
“Đàn ông, 1m8, mặc áo ngắn tay màu trắng, quần đen ngắn qua đầu gối, tóc dài, gương mặt đẹp trai có thể ăn thay cơm, có thể xách theo một cái túi màu xanh quân dụng, cũng có thể không, cái này tôi không rõ lắm. Các anh đã ai gặp chưa?”
Mọi người: “…” Đẹp trai có thể ăn thay cơm là cái quỷ gì? Đây là từ miêu tả kiểu gì thế?
“Không phải cô ta đang hỏi về thằng cha kia đấy chứ?”
“Hình như là…”
Mọi người hai mặt nhìn nhau, bọn họ đã lưu lạc tới bước bị quân đội vây trong núi, còn phải đi tìm thằng cha kia nữa.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)
