Xe lửa chỉ dừng ở trong thành phố, ra khỏi ga Liễu Dương còn phải ngồi ô tô mới về dưới huyện được. Mục đích của Hoàng Mỹ Lan là thành phố Liễu Dương, thế nên vừa xuống tàu đã rời đi.
Thời Sênh bay về nên khi đám người đàn ông mặt chữ quốc kia xoay người nhìn cô thì cô đã sớm không thấy đâu nữa rồi.
Ông Cốc không về nhà mấy ngày liền, hơn nữa khu vực núi phía sau quân khu còn bị phong tỏa, thỉnh thoảng còn thấy xe tải quân dụng rời khỏi quân khu, đi qua khu nhà ở dành cho quân nhân, thẳng tới sau núi.
Bên ngoài khu nhà của gia đình quân nhân cũng có lính canh.
Thời Sênh ngồi trong sân, hỏi bà Cốc đang giặt quần áo, “Mẹ, đã xảy ra chuyện gì thế?”
“Không biết.” Bà Cốc nhíu mày, “Tối hôm con đi thì lập tức giới nghiêm, cũng không biết mấy ngày nay ba con ăn uống thế nào nữa?”
Thời Sênh: “…” Ba câu thì hai câu là nhắc tới ông Cốc.
Chó độc thân tỏ vẻ rất bi thương.
Ai cũng phải có trách nhiệm yêu thương động vật chứ!
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)
