Diệp Sâm nhìn cô gái trước mặt bắt mình thay quần áo. Hắn sống nửa đời người rồi, lần đầu tiên gặp phải người cường thế như vậy, còn là con gái…
Diệp Sâm dựa người vào cái cây đằng sau, cười ngả ngớn, “Bé con, em không cảm thấy để một người đàn ông như anh thay đồ ở vùng hoang vu dã ngoại này là rất nguy hiểm với em sao?”
Thời Sênh liếc nhìn hắn, “Tôi muốn giết anh cũng rất dễ dàng, đừng có cmn nói lời vô nghĩa nữa, thay!”
“Hay là, em giúp anh thay đi?” Diệp Sâm chớp mắt nhìn Thời Sênh.
“Tôi giúp anh đổi một cánh tay khác, muốn không?” Thời Sênh cười lạnh.
Diệp Sâm: “…” Dữ quá!
Biểu tình trên mặt Diệp Sâm hơi đờ ra, “Nếu Phó tư lệnh Cốc biết em thế này…”
Lời nói tới bên miệng lại bị Diệp Sâm nuốt vào. Hắn chống tay vào thân cây, đi tới phía sau, có một số người đặc thù, người không chịu ta thì ta chịu người là được.
Diệp Sâm thay đồ xong rồi, áo sơ mi dài tay nên hắn đành phải xắn lên vì trời quá nóng, quần cũng xắn lên ngang gối, quá nóng! Một bộ quần áo rõ ngon nghẻ mà bị hắn mặc thành trang phục của một tên côn đồ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-495035.jpg&w=256&q=75)