Trước kia Tư Mã Huệ bị nhốt vào lãnh cung nên tinh thần rất không tốt, được tu dưỡng nhiều ngày rồi nên khí sắc cuối cùng cũng khá lên một chút.
Dù Tư Mã Huệ đã có tuổi nhưng vẫn rất đẹp, sau khi trang điểm cẩn thận thì càng thêm chói lọi, chỉ có đôi mắt hơi thất lạc, chứa đầy bi thương.
Lúc nhìn thấy Thời Sênh, bi thương trong đó mới dần biến mất.
“A Chỉ, trán con làm sao thế? Sao lại sưng lên thế kia? Ai đánh con?” Tư Mã Huệ liếc mắt một cái liền nhìn thấy trên trán Thời Sênh có một vệt sưng đỏ, lo lắng hỏi han.
Ánh mắt Thời Sênh hơi nhìn về phía Kỳ Uyên ở bên cạnh, mắt hắn rũ xuống, tay khoanh trước ngực.
Thời Sênh tủm tỉm cười, “Mẫu phi, nhi thần không sao, chỉ là không cẩn thận nên va đập chút thôi.”
Tư Mã Huệ nghe thế liền thở phào, “Sao lại không cẩn thận thế chứ, mau vào đi, mẫu phi bôi thuốc cho con, nếu để lại sẹo sẽ rất xấu.”
“Muội muội, ta tiến cung tìm cha, muội và Điện hạ cứ nói chuyện đi nhé. Tối ta và cha sẽ về ăn cơm.” Tư Mã Dương rất có mắt quan sát.
“Được, huynh cứ đi đi.” Trong mắt Tư Mã Huệ lúc này chỉ có Thời Sênh, làm gì còn để ý tới ai nữa, ngay cả người đứng bên cạnh Thời Sênh bà cũng chẳng nhìn thấy.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-593460.png&w=256&q=75)