Ghế dựa nhanh chóng được lấy ra, Kỳ Uyên không đánh lại cũng chẳng nói lại được Thời Sênh, càng không thể chém người, chỉ có thể bị bắt ngồi xuống.
Cũng may, Thời Sênh chẳng làm gì khác người, chỉ cầm tay hắn nhìn sao trên trời mà thôi.
Cả sân đều yên tĩnh.
“Để ngài có cái mà hy vọng, miễn phải tự sát.” Thời Sênh đáp như thế.
Kỳ Uyên: “…”
Nhìn hắn giống người sẽ tự sát lắm sao?
“Trẫm sẽ không đi theo hắn.”
Thời Sênh chợt nghiêng đầu, “Hử? Ngài còn nói không thích Bản vương, đã thích tới mức không muốn đi rồi cơ mà.”
Kỳ Uyên trừng mắt, “Không liên quan tới ngươi.”
Thời Sênh thu lại vui đùa, “Đơn gia muốn làm gì ngài.”
Kỳ Uyên không trả lời mà vặn hỏi lại, “Liên quan gì tới Dung Vương chứ.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-495035.jpg&w=256&q=75)