"Ông ngoại, việc này con đã có chủ kiến riêng, người đừng xen vào, cứ quản cho tốt những chuyện rắc rối ngoài kia là được.” Thời Sênh không muốn nghe lải nhải nên lập tức ngắt lời Tư Mã đại nhân.
“Điện hạ…”
Thần sắc của Thời Sênh nghiêm túc: “Ông ngoại, con không phải là Dung Vương ngày trước, con biết bản thân mình đang làm gì.”
Tư Mã đại nhân nhìn thiếu niên trước mặt, cười khổ trong lòng, đâu chỉ không phải là Dung Vương ngày trước, rõ ràng là như biến thành một người hoàn toàn khác.
Dung Vương ngày trước kiêu ngạo, ương ngạnh, nhưng đó đều là do thân phận tạo nên tính cách.
Mấy ngày này, Tư Mã đại nhân đã trải qua một thời gian cực kỳ kỳ diệu, ông ngập ngừng vài giây rồi mới nói: “Có thời gian thì đi thăm mẫu phi của con, nó rất nhớ con.”
“Được.” Thời Sênh ngoan ngoãn đồng ý.
Tư Mã đại nhân không nhắc đến chuyện Kỳ Uyên nữa. Không biết có phải là do ông đang tính toán gì khác hay là thật sự mặc kệ luôn.
Ông chỉ hàn huyên với Thời Sênh thêm vài câu rồi đứng dậy rời đi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-593460.png&w=256&q=75)