Thời Sênh dạo khắp cung Hoa Thanh một vòng mới thấy Kỳ Uyên đang đứng ở cuối một hành lang như đang tìm cái gì, biểu tình đầy nôn nóng, quanh thân tản ra áp lực lạnh lẽo.
Không chạy là được rồi.
Chỉ có hai chữ, Thời Sênh nghe chẳng hiểu gì, “Gấp cái gì?”
Kỳ Uyên chau mày: “Quá mót.”
Thời Sênh: “…”
Đi tiểu thì nói là đi tiểu, còn nói hoa văn thế làm gì?
“Vì thế nên ngài mới ra ngoài à?”
“Nếu không ngươi cho là Trẫm chạy rồi chắc?” Hắn cũng muốn chạy lắm, nhưng hắn ra khỏi cung thế nào bây giờ? Hiện tại, bên ngoài toàn là người của tên này, hắn có điên mới chạy.
Thời Sênh: “…” Xét thấy ngươi từng có tiền án, nghĩ như thế cũng chẳng có gì sai cả.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)