Liên tiếp những tiếng thông báo truyền vào trong cho đến tận lúc ông bước vào điện Kim Loan.
Thiếu niên đứng ở giữa, bên cạnh còn có một người nam nhân nữa mặc long bào. Hắn khoanh tay đứng đó, nhìn thiếu niên với vẻ thờ ơ, quanh thân phát ra hơi thở lạnh lẽo người sống chớ có tới gần.
Mà Hoàng đế từng cao cao tại thượng giờ đang nằm trên mặt đất, bất tỉnh nhân sự.
Tư Mã đại nhân dù đã chuẩn bị tâm lý tới mức nào thì giờ thấy cảnh này tư duy cũng không theo kịp nữa.
Thời Sênh xoay người, nhìn vào mắt Tư Mã đại nhân, cười gọi một tiếng, “Ông ngoại.”
Phản ứng đầu tiên của Tư Mã đại nhân đó là, đây không phải Dung Vương.
Trên người Dung Vương sao có thể có loại khí thế thong dong trấn định, chỉ điểm giang sơn thế này được.
Nhưng nhìn kỹ thì quả thật đúng là Dung Vương.
Ông nhìn đứa bé này lớn lên, không thể nhận nhầm được.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
