Bộ y phục nặng hơn nàng tưởng.
Tần Minh đứng trước gương đồng, hai tay dang rộng, để Ôn Cẩn chỉnh lại từng nếp gấp trên lớp lụa hồng nhạt. Áo ngoài bằng sa mỏng, thêu hoa nhỏ li ti màu bạc — những bông hoa nàng không biết tên. Thắt lưng bằng gấm tím, thắt chặt đến nỗi nàng hít thở cũng thấy gò bó. Tay áo rộng, phủ xuống quá đầu ngón tay, khiến nàng có cảm giác như đang mặc áo của người lớn.
Ôn Cẩn kéo thẳng vạt áo sau lưng nàng, rồi lùi lại một bước, nhìn tổng thể.
"Được rồi."
Tần Minh nhìn mình trong gương. Gương mặt trắng bệch vì lớp phấn dày — Ôn Cẩn đã bôi một thứ bột trắng lên mặt nàng, rồi tô má hồng, kẻ mày cong. Môi nàng đỏ hơn bình thường, như vừa ăn một quả dâu chín. Nàng thấy mình như một con búp bê bằng sứ — đẹp, nhưng không phải là nàng.
"Lễ phục của Thường tại." Ôn Cẩn nói, giọng đều đều. "Màu hồng, thêu hoa bạc. Cấp bậc thấp nhất trong các phi tần, nhưng cũng là cấp bậc."
Tần Minh gật đầu. Nàng không biết Thường tại là gì, nhưng nàng hiểu: nàng không còn là Tần Minh của phủ huyện nữa. Nàng là Tần Thường tại — một danh xưng mới, một thân phận mới.
"Đi thôi." Ôn Cẩn mở cửa. "Các tân phi tần đã tập trung ở sân trước rồi."
---
Bên ngoài, trời đã sáng rõ. Nắng cuối thu vàng nhạt, trải trên mái ngói đỏ một lớp ánh long lanh. Không khí se lạnh, mang theo mùi hoa mộc từ vườn nào đó xa xa.
Tần Minh bước ra sân, và nàng thấy họ.
Mười mấy cô gái, đứng thành hàng dọc trước cổng Tân Phi Uyên. Tất cả đều mặc lễ phục — người màu hồng, kẻ màu xanh nhạt, người màu tím nhạt — tay áo rộng, tóc búi cao, cài trâm vàng. Họ đứng im, không ai nói chuyện, chỉ có vài người liếc nhìn nhau qua khóe mắt.
Tần Minh đứng vào hàng cuối, nơi các Thường tại và Đáp ứng xếp hàng. Trước mặt nàng là một cô gái tóc mảnh, gáy trắng ngần, lộ ra dưới lớp tóc búi cao. Cô gái không quay lại.
Không ai nói gì.
Một thái giám già — khác với Lý Văn Hòa — bước ra trước hàng, tay cầm phất trần. Ông ta nhìn dọc hàng tân phi tần, mắt lướt qua từng người, không cảm xúc.
"Đi."
Mười mấy cô gái bước theo, chân dép lụa nhẹ nhàng trên nền gạch xanh. Tần Minh đi cuối hàng, cố gắng bước đều, cố gắng không nhìn xung quanh.
Nhưng nàng không thể không nhìn.
Hành lang dài vô tận, nối tiếp nhau, uốn lượn như một con rắn khổng lồ. Hai bên là những bức tường son cao — cao đến nỗi nàng chỉ thấy một dải trời xanh hẹp phía trên. Các cột gỗ chạm trổ rồng phượng, sơn son thếp vàng, lấp lánh dưới nắng. Những ngọn đèn lồng đỏ treo dọc hành lang, dù trời đã sáng, vẫn chưa tắt.
Nàng đi qua một khoảng sân rộng, nơi có một cây bồ đề già, tán xòe rộng che bóng mát. Lá vàng rơi đầy trên nền gạch, không ai quét. Nàng đi qua một hồ nước lớn, mặt hồ phẳng lặng, in bóng mây trắng, in bóng những mái điện cong vút. Nàng đi qua một cái cổng đá, phía trên khắc bốn chữ: "Cung khuynh thiên hạ."
Nàng không hiểu, nhưng nàng nhớ.
Điện Thái Hòa hiện ra trước mặt, sừng sững như một ngọn núi bằng gỗ và ngói.
Nàng đã thấy nó từ xa ở cuối hành lang — mái ngói vàng lấp lánh, ba lớp mái chồng lên nhau, cong vút như cánh chim đại bàng. Nhưng đến gần, nàng mới thấy nó lớn đến mức nào.
Cột cao — phải ba người ôm mới xuể — bằng gỗ lim, sơn đen, chạm rồng vàng. Bậc thềm bằng đá trắng, chín bậc, mỗi bậc cao đến nửa ống chân nàng. Trên nóc điện, hai con rồng chầu mặt trời, mắt bằng ngọc bích, xanh biếc, nhìn xuống như hai vị thần.
Tần Minh chưa từng thấy gì lớn lao đến thế. Phủ huyện của cha nàng — ba gian nhà gỗ, sân gạch nhỏ, cây hồng già — nhỏ bé làm sao. Nàng chợt thấy mình nhỏ bé làm sao.
Các tân phi tần dừng lại trước thềm. Họ đứng thành hàng ngang, cúi đầu, không ai dám ngước lên.
Thái giám già đứng ở bậc thềm cao nhất, cất giọng the thé:
"Tấn phong —"
Tiếng loa đồng vọng xa, vọng qua các hành lang, qua các khoảng sân, qua những bức tường son.
"Tân phi tần, tiến —"
---
Một chiếc to hơn, chạm rồng chín đầu, lưng tựa cao, tay vịn bằng ngọc. Một chiếc nhỏ hơn, chạm phượng, cũng vàng, cũng ngọc.
Trên ngai rồng, một người đàn ông ngồi.
Hoàng đế.
Tần Minh không dám nhìn thẳng. Nàng cúi đầu, mắt nhìn xuống sàn gạch, nhưng nàng vẫn thấy — qua khóe mắt, qua những sợi lông mi rung động — một bóng hình cao lớn, mặc long bào màu vàng, thêu rồng vàng, tay đặt trên tay vịn ngọc.
Nàng quỳ xuống.
Phải quỳ, phải dập đầu ba lạy. Ôn Cẩn đã dạy nàng. Nàng chống tay xuống sàn gạch lạnh ngắt, cúi đầu, trán chạm vào mặt gạch.
Một lạy.
Hai lạy.
Ba lạy.
Nàng nghe tiếng loa đồng vọng lên, đọc tên từng người, đọc cấp bậc, đọc những lời ban phúc — những lời nàng không nghe rõ, vì tim nàng đập quá mạnh.
"Tần thị — Thanh Thủy huyện — phong Thường tại —"
Tên nàng. Nàng dập đầu lạy tạ, trán chạm sàn gạch, cảm giác lạnh buốt lan từ trán lên đỉnh đầu.
"Tạ ơn Hoàng thượng."
Giọng nàng run run, nhưng nàng cố giữ cho không vỡ.
---
Khi nàng ngước lên, nàng thấy Hoàng hậu.
Diệp Dịch Tình ngồi trên ngai phượng, bên cạnh Hoàng đế. Nàng mặc lễ phục màu đỏ thẫm — màu của chính cung — thêu phượng hoàng vàng, đuôi phượng trải dài trên nền áo như một dải lửa. Mũ phượng trên đầu, ngọc trai lấp lánh, buông rèm che nửa mặt.
Nhưng Tần Minh vẫn thấy mặt nàng.
Đẹp.
Đó là chữ duy nhất hiện ra trong đầu Tần Minh. Hoàng hậu đẹp — đẹp một cách trang nghiêm, không phải kiểu đẹp mong manh của hoa cát cánh, mà là vẻ đẹp của đóa mẫu đơn nở rộ, kiêu hãnh, không ai có thể với tới.
Da nàng trắng như ngọc, mắt dài, sâu, đen láy. Môi nàng không tô son mà vẫn đỏ hồng tự nhiên. Nàng ngồi thẳng lưng, tay đặt nhẹ trên tay vịn, không động đậy, không nhúc nhích, như một bức tượng bằng ngọc sống.
Tần Minh nhìn nàng, và trong lòng nàng chợt dâng lên một cảm giác gì đó — không phải ghen tị, không phải sợ hãi. Là ngưỡng mộ. Nàng muốn một ngày nào đó mình cũng được như Hoàng hậu — đẹp, trang nghiêm, không ai dám khinh thường.
Hoàng hậu không nhìn nàng. Mắt nàng nhìn thẳng về phía trước, nhìn vào khoảng không, như thể những tân phi tần quỳ dưới kia không tồn tại.
---
Lễ tấn phong kéo dài hơn một canh giờ.
Hết tên người này đến tên người kia — hết quỳ xuống lại đứng lên, hết dập đầu lại vái lạy. Chân Tần Minh tê cứng, đầu gối đau nhức vì quỳ lâu trên sàn gạch cứng. Tay nàng run run vì lạnh — điện Thái Hòa rộng mênh mông, gió lùa từ bốn phía, mang theo hơi lạnh của mùa thu sắp tàn.
Nhưng nàng không dám động đậy.
Nàng nhìn những tân phi tần khác — họ cũng quỳ, cũng cúi đầu, cũng không dám động đậy. Một cô gái đứng gần nàng — mặc y phục màu xanh nhạt, cấp bậc Đáp ứng — khẽ run lên vì lạnh, nhưng không dám co người lại. Một cô gái khác, đứng hàng trên, mặc y phục màu tím — Tiếp dư — mặt trắng bệch, môi cắn chặt, như sắp ngất đi.
Tần Minh chợt hiểu: tất cả họ đều sợ. Không ai trong số họ biết điều gì đang chờ đợi phía trước.
---
Cuối cùng, lễ cũng kết thúc.
"Bãi triều —"
Tiếng loa đồng vang lên, kéo dài, như một tiếng thở dài của cả tòa điện.
Các quan lui ra, từng bước, từng bước, cúi đầu, không quay lưng về phía Hoàng đế. Các tân phi tần cũng lui ra, theo hàng, theo lối, theo sự hướng dẫn của các thái giám.
Tần Minh đứng dậy, chân nàng tê cứng, suýt ngã. Nàng vịn vào tay một cung nữ — không phải Ôn Cẩn, mà là một cung nữ trẻ, mặt lạnh như đá — để giữ thăng bằng.
Nàng bước ra khỏi điện Thái Hòa, ra khoảng sân trước điện, nơi nắng vàng chiếu rọi, ấm áp hơn trong điện.
Và rồi, nàng thấy Hoàng đế.
Ông bước ra từ điện, theo sau là các thái giám và thị vệ. Long bào vàng lấp lánh dưới nắng, rồng vàng trên vai như đang bay. Ông cao, vai rộng, bước đi uy nghiêm, không nhìn ai, không nói gì.
Tần Minh cúi đầu, không dám nhìn thẳng. Nhưng nàng vẫn thấy — qua hàng mi run rẩy — gương mặt ông.
Trẻ hơn nàng tưởng.
Nàng tưởng Hoàng đế là một ông già, râu dài, tóc bạc, như trong sách vở nàng từng đọc. Nhưng ông — nàng phải gọi là Hoàng thượng — trông chỉ chừng hai lăm, hai sáu. Da ngăm ngăm, mắt sâu, mũi cao, môi mỏng. Không phải đẹp theo kiểu thư sinh, mà là đẹp theo kiểu dã thú — mạnh mẽ, nguy hiểm, khiến người ta vừa muốn nhìn vừa sợ nhìn.
Tim nàng đập mạnh.
Nàng không hiểu cảm giác đó là gì. Nàng mới mười bốn tuổi, chưa từng yêu ai, chưa từng rung động trước một người đàn ông nào. Nhưng khi thấy Hoàng đế, nàng thấy lòng mình có gì đó thay đổi — một sự xao động, một sự tò mò, một sự sợ hãi lẫn hấp dẫn.
Nàng cúi đầu thật thấp, không dám nhìn nữa.
---
Hoàng đế đi qua trước mặt nàng.
Cách nàng ba bước.
Nàng nghe tiếng bước chân ông trên nền gạch — nặng, đều, uy nghiêm. Nàng nghe tiếng long bào xào xạc khi ông bước. Nàng nghe tiếng thở của ông — nhẹ, đều, như một người đã quen với mọi ánh mắt đổ dồn về phía mình.
Và rồi, ông dừng lại.
Chỉ một thoáng. Một khoảnh khắc ngắn đến nỗi nàng không chắc mình có tưởng tượng hay không.
Ông dừng lại, quay đầu, nhìn nàng.
Một cái liếc — nhanh, nhẹ, nhưng đủ để nàng thấy mắt ông. Mắt ông đen, sâu, có một tia gì đó — tò mò, thích thú, hoặc chỉ đơn giản là nhận ra có một khuôn mặt lạ trong đám tân phi tần.
Rồi ông bước tiếp, không ngoảnh đầu lại.
Tần Minh đứng im, tim đập như trống đánh. Nàng không dám ngước lên, không dám nhìn theo ông. Nàng chỉ đứng đó, hai tay nắm chặt vào nhau dưới tay áo rộng, cố giữ cho mình không run.
---
Khi Hoàng đế đã đi khuất, các tân phi tần bắt đầu xì xào.
Những tiếng thì thầm, như gió thổi qua lá, lan từ hàng trước ra hàng sau, từ người này sang người kia.
"Hoàng thượng nhìn nàng ta..."
"Ai vậy? Hàng cuối kìa..."
"Thường tại họ Tần..."
"Áo hồng thêu hoa bạc..."
"Đẹp không? Ta không thấy rõ..."
"Hoàng thượng nhìn nàng ta mà..."
Tần Minh cảm thấy những ánh mắt đổ dồn về phía mình — những ánh mắt tò mò, ghen tị, dè bỉu. Nàng cúi đầu, không dám nhìn lại, không dám nói gì.
Nàng chỉ muốn chạy trốn.
Nhưng nàng không thể. Nàng đứng đó, giữa sân, dưới nắng vàng, trong bộ lễ phục hồng nhạt, như một con bướm lạc đàn bị mọi người chỉ trỏ.
Một bàn tay chạm vào vai nàng.
Nàng giật mình quay lại — một cô gái trạc tuổi nàng, mặc y phục màu xanh nhạt, mắt to, môi cười, đang nhìn nàng.
"Đừng sợ." Cô gái nói, giọng nhỏ, chỉ đủ hai người nghe. "Họ chỉ ghen thôi."
Tần Minh không biết nói gì. Nàng nhìn cô gái — khuôn mặt trái xoan, mắt sáng, nụ cười rộng — và thấy lòng mình nhẹ đi một chút.
"Muội là Tần Thường tại?" Cô gái hỏi.
"Dạ."
"Ta là Thần Đáp ứng." Cô gái cười, nháy mắt. "Nhưng gọi ta là Thần Phi cũng được."
Nói xong, cô gái quay lưng, bước đi, hòa vào dòng các tân phi tần đang rời khỏi sân.
Tần Minh đứng lại, nhìn theo bóng cô gái — tà áo xanh nhạt bay nhẹ trong gió, mái tóc búi cao, bước đi nhanh nhẹn, không sợ hãi.
Thần Phi.
Nàng nhớ cái tên đó.
---
Trên đường về Tân Phi Uyên, Tần Minh đi một mình — không có Ôn Cẩn, không có cung nữ nào đi cùng. Các tân phi tần khác đã đi trước, mỗi người một hướng, mỗi người về phòng riêng.
Nàng đi chậm, qua những hành lang dài, qua những khoảng sân vắng. Nắng đã lên cao, ấm hơn, nhưng nàng vẫn thấy lạnh.
Nàng nhớ lại ánh mắt của Hoàng đế — cái liếc nhìn nhanh, tò mò. Nàng nhớ lại những tiếng xì xào — những lời thì thầm như dao nhỏ cứa vào lưng nàng. Nàng nhớ lại gương mặt của Hoàng hậu — đẹp, trang nghiêm, không ai với tới.
Và nàng nhớ lại cô gái tên Thần Phi — người duy nhất trong đám đông xa lạ đã chạm vào vai nàng, nói với nàng "đừng sợ."
Nàng không biết ai trong số họ là bạn, ai là thù. Nàng không biết liệu ánh mắt của Hoàng đế là điềm lành hay điềm dữ. Nàng không biết liệu mình có đủ mạnh để sống sót ở nơi này hay không.
Nhưng nàng biết một điều: nàng vừa bước qua một cánh cửa, và cánh cửa đó đã đóng lại sau lưng nàng. Không thể quay lại.
Nàng bước tiếp, qua những hành lang dài, về phía căn phòng nhỏ của mình.
Phía sau nàng, điện Thái Hòa sừng sững, mái ngói vàng lấp lánh dưới nắng.
Phía trước nàng, một cuộc đời mới — mênh mông, xa lạ, đầy những cạm bẫy vô hình.
Nàng không biết mình có đủ mạnh để đi qua nó hay không.
Nhưng nàng sẽ đi.
Nàng sẽ đi, dù có thế nào.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [SỰ KIỆN] 💎 QUỐC KHÁNH RỘN RÀNG – NGẬP TRÀN KIM CƯƠNG! 💎
Đặc biệt ưu đãi nhiều hơn cho các khách VIP sở hữu tài khoản Premium ạ!!!
🎉 Chỉ trong 3 ngày (31/8 - 2/9), Toidoc tung deal cực hời áp dụng nạp từ 100K - 1 Triệu (Không giới hạn số lượt sử dụng)
• Tài khoản thường: Tặng thêm 10% - 15% kim cương
• Tài khoản Premium: Tặng thêm 15% - 20% kim cương
👉 Thông tin chi tiết tại bài đăng của Toidoc Support! LINK
👉 NẠP CÀNG LỚN - ƯU ĐÃI CÀNG NHIỀU - NẠP NGAY🔥
📌 Link nạp kim cương tự động: https://toidoc.org/phuong-thuc-nap/tu-dong
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
