Buổi sáng hôm sau, Tần Minh thức dậy khi trời còn tờ mờ.
Nàng nằm im trên giường, mắt mở thao láo nhìn lên màn trướng màu xanh nhạt. Căn phòng này vẫn còn xa lạ — mùi gỗ đàn hương thoang thoảng, ánh sáng lờ mờ từ cửa sổ, tiếng chim hót lảnh lót từ đâu đó ngoài vườn. Nàng đưa tay sờ chiếc lược trầm hương dưới gối — thói quen từ đêm đầu tiên — ngón tay lướt trên những đường chạm khắc hoa cát cánh, như thể tìm lại chút hơi ấm từ quê nhà.
Ôn Cẩn đã dậy từ lúc nào không rõ. Bà bưng vào một chậu nước ấm, đặt lên giá, kéo rèm cửa.
"Thường tại dậy rồi ạ?"
"Vâng." Tần Minh ngồi dậy, vuốt lại tóc. "Hôm nay... ta có phải làm gì không?"
"Không có lễ gì trong mấy ngày tới." Ôn Cẩn vắt khăn, đưa cho nàng. "Thường tại có thể nghỉ ngơi, đi dạo trong cung, làm quen với mọi người."
"Đi dạo ạ?"
"Vườn thượng uyển rất đẹp vào mùa này. Lá phong đỏ, hoa cúc nở. Nhiều phi tần hay ra đó ngắm cảnh."
Tần Minh lau mặt, cảm thấy tỉnh táo hơn một chút. Nàng nhìn ra cửa sổ — bầu trời trong xanh, nắng đã lên.
"Hay là ta ra vườn đi," nàng nói, giọng có chút háo hức.
Ôn Cẩn gật đầu, không nói gì thêm. Bà giúp nàng thay y phục — một bộ đồ màu hồng nhạt, đơn giản, không trang sức cầu kỳ. Tần Minh nhìn mình trong gương, thấy vẫn là khuôn mặt ấy, nhưng đã khác ngày nào ở phủ huyện.
Không khí ở đây khác hẳn trong phòng — thơm mùi cỏ, mùi đất ẩm, mùi hoa thoang thoảng. Nàng chợt nhớ về vườn nhà, về những luống cát cánh tím mẹ trồng dọc hàng rào, về những buổi chiều nàng ngồi dưới gốc cây hồng nghe anh trai đọc sách.
"Đẹp quá," nàng thì thầm, như sợ làm vỡ không gian tĩnh lặng.
Nàng đi dọc theo con đường lát sỏi, hai bên là những khóm hoa được cắt tỉa gọn gàng. Có hoa cúc vàng, hoa mẫu đơn đã tàn, và xa xa — tim nàng nhảy lên một nhịp — một luống hoa cát cánh tím biếc.
Nàng bước nhanh hơn, đến trước luống hoa, quỳ xuống. Những bông hoa nhỏ xíu, màu tím nhạt, cánh mỏng manh như giấy, đung đưa trong gió. Nàng đưa tay ra, khẽ chạm vào một bông, mỉm cười.
"Muội thích hoa cát cánh?"
Giọng nói vang lên sau lưng, khiến Tần Minh giật mình quay lại.
Thần Phi đứng đó, tay cầm một nhành hoa dại, trên môi là nụ cười rộng rãi. Nàng ta mặc một bộ y phục màu xanh lá — giản dị nhưng tươi tắn, không giống những phi tần khác với xiêm y lộng lẫy. Ánh nắng xuyên qua kẽ lá, chiếu lên mái tóc đen buông dài, làm nổi bật đôi mắt sáng và nụ cười tự nhiên.
"Tỷ..." Tần Minh đứng dậy, tay còn vương phấn hoa. "Tỷ là Thần... Thần Đáp ứng?"
"Thần Phi." Nàng ta bước lại gần, bỏ nhành hoa dại vào tay Tần Minh. "Gọi ta là Thần Phi. Đáp ứng nghe xa lạ quá."
Tần Minh nhận nhành hoa, bối rối. "Dạ... Thần Phi tỷ tỷ."
Thần Phi cười, tiếng cười giòn tan như tiếng chuông. "Ngồi đi. Đừng đứng như cây cột vậy."
Nàng ta ngồi phịch xuống bãi cỏ bên luống hoa, không hề kiêng dè. Tần Minh ngần ngừ một lát rồi cũng ngồi xuống, vạt áo hồng trải trên cỏ xanh.
"Mấy hôm trước, trong lễ, ta thấy muội." Thần Phi nhặt một cọng cỏ, ngậm vào khóe miệng. "Muội trông như con thỏ lạc đàn ấy."
Tần Minh cúi đầu, không biết nên nói gì.
"Ta cũng thế." Thần Phi nói tiếp, giọng nhẹ hơn. "Ngày đầu tiên của ta, ta khóc suốt ba đêm."
"Thật ạ?" Tần Minh ngước lên, mắt mở to.
"Thật. Khóc đến nỗi mắt sưng vù, không dám ra khỏi phòng." Thần Phi nhìn lên trời, mắt xa xăm. "Nhưng rồi cũng quen. Ở đây, muốn sống thì phải quen."
Hai người im lặng một lúc. Gió thổi qua, làm những bông cát cánh rung rinh. Một con bướm vàng bay ngang, đậu lên vai Thần Phi rồi lại bay đi.
"Tỷ vào cung lâu chưa?" Tần Minh hỏi.
"Hai năm rồi." Thần Phi nhổ cọng cỏ, vứt đi. "Ta cũng từ phủ huyện lên, nhưng xa hơn muội — từ huyện Bắc Hà, gần biên giới."
"Tỷ cũng vậy ạ?"
"Cha ta là quan huyện, nhỏ lắm. Đủ để có tên trong danh sách tiến cung, nhưng không đủ để có người che chở." Thần Phi cười, nhưng mắt không cười. "Vào đây hai năm, ta học được một điều: không ai cho không ai cái gì. Muốn sống, phải tự mình mà sống."
Tần Minh nghe, lòng nặng. Nàng nhìn Thần Phi — người con gái chỉ lớn hơn nàng vài tuổi, nhưng nói chuyện như đã trải qua cả đời người.
"Thế... tỷ có bạn không?" Tần Minh hỏi, giọng nhỏ.
Thần Phi quay sang nhìn nàng, ánh mắt có chút ngạc nhiên, rồi dịu lại.
"Có lẽ là có." Nàng ta đưa tay, bẻ một bông cát cánh, đưa lên mũi ngửi. "Mới có."
Tần Minh hiểu ý, má ửng hồng.
---
Họ ngồi với nhau suốt buổi sáng.
Thần Phi kể về quê nhà — về những cánh đồng lúa bạt ngàn, về mùa đông rét căm căm, về người mẹ già yếu mà nàng không biết bao giờ gặp lại. Nàng kể bằng giọng vui vẻ, pha chút hài hước, nhưng Tần Minh nghe ra nỗi buồn ẩn sau những câu chữ.
Đến lượt Tần Minh, nàng kể về phủ huyện nhỏ, về anh trai Tần Hòe, về những ván cờ dưới gốc cây hồng. Nàng kể về chiếc lược trầm hương, về lời dặn của mẹ, về nỗi sợ hãi khi lần đầu bước qua cổng Đoan Môn.
"Ta cũng sợ lắm," Tần Minh thú thật. "Cái gì cũng to lớn quá, xa lạ quá. Ta không biết mình có làm đúng không, có nói sai không. Ôn Cẩn dạy ta nhiều điều, nhưng ta vẫn thấy... lạc lõng."
"Đó là vì muội còn mới." Thần Phi nằm xuống cỏ, hai tay đan sau đầu, nhìn lên trời. "Rồi muội sẽ quen. Ai cũng từng như thế."
"Tỷ cũng vậy ạ?"
"Ta còn tệ hơn." Thần Phi cười khổ. "Tháng đầu tiên, ta nói chuyện với một cung nữ, tưởng là bạn. Tuần sau, cô ta khai với Thái giám viện rằng ta nói xấu Hoàng hậu."
Tần Minh hít một hơi. "Thật sao?"
"Thật. May mà Hoàng hậu là người tốt, bỏ qua cho ta." Thần Phi ngồi dậy, phủi cỏ trên tay áo. "Từ đó ta biết: trong cung này, lời nói là vũ khí. Một câu nói có thể giết người."
Nàng ta nhìn Tần Minh, ánh mắt nghiêm túc hơn.
"Muội còn nhỏ, mới vào, dễ tin người. Nhưng muội phải nhớ: ở đây, không phải ai cười với muội cũng là bạn. Có người cười để muội mất cảnh giác, có người cười để che giấu dao trong tay áo."
Tần Minh nuốt nước bọt. "Nhưng... tỷ cười với muội."
"Phải." Thần Phi nhướng mày. "Muội có tin ta không?"
Tần Minh im lặng một lúc lâu. Nàng nhìn vào mắt Thần Phi — đôi mắt sáng, thẳng thắn, không có gì che giấu. Rồi nàng nhìn xuống bông cát cánh tím trong tay, nhớ về lời mẹ dặn: "Ở nơi đó, con phải biết nhìn người. Không phải ai tử tế cũng là người tốt, nhưng người tốt thường tử tế một cách tự nhiên."
"Ta tin," Tần Minh nói, giọng nhẹ nhưng chắc.
Thần Phi nhìn nàng, một lúc lâu, rồi nở nụ cười — không phải nụ cười rộng rãi như ban nãy, mà là một nụ cười nhỏ, dịu dàng, như thể vừa tìm được điều gì đó quý giá.
"Vậy là muội dại rồi đấy," nàng ta nói, nhưng giọng không có ý chê trách.
---
Buổi trưa, họ cùng nhau ăn bánh dưới gốc cây liễu già bên hồ.
Thần Phi mang theo một gói bánh hoa quế — thứ bánh nàng ta giấu trong tay áo từ bữa sáng. "Ở đây, đồ ăn vặt là thứ xa xỉ," nàng ta nói, nhét một miếng bánh vào miệng. "Nhưng mà đói thì phải ăn, có ai cấm được đâu."
Tần Minh bật cười, lần đầu tiên cười thật sự kể từ khi vào cung. Nàng cầm miếng bánh, cắn một miếng nhỏ — vị ngọt của hoa quế tan trên đầu lưỡi, thơm dịu dàng.
"Ngon quá," nàng nói.
"Phải biết." Thần Phi nhai ngon lành. "Ta tự tay làm đấy. Ở quê, mẹ ta dạy."
Họ ăn bánh, uống nước trà do một cung nữ mang đến, và nói chuyện về đủ thứ — về những phi tần khác trong cung, về những quy tắc kỳ lạ mà Tần Minh chưa hiểu hết, về cách xưng hô, cách đi đứng, cách cười sao cho đúng mực.
"Quan trọng nhất," Thần Phi nói, giọng hạ thấp, "là biết quan sát."
"Quan sát ạ?"
"Phải. Muội phải biết ai đi với ai, ai ghét ai, ai có quyền thế thực sự — chứ không phải chỉ nhìn vào cấp bậc." Thần Phi đưa mắt nhìn quanh, rồi nói tiếp: "Ví dụ, Thư Lan Âm — muội thấy nàng ta hôm lễ không?"
Tần Minh lắc đầu. "Đông quá, ta không nhớ hết."
"Đáp ứng, cấp thấp nhất. Nhưng nàng ta có quan hệ với một gia tộc lớn trong triều. Đừng động vào người như thế."
Tần Minh gật đầu, cố nhớ lại khuôn mặt Thư Lan Âm, nhưng không được. Nàng chỉ nhớ Hoàng đế, Hoàng hậu, và Thần Phi.
"Rồi muội sẽ biết thôi," Thần Phi nói, như đọc được suy nghĩ của nàng. "Cung này nhỏ lắm. Mọi chuyện đều lộ ra hết, chỉ là sớm hay muộn."
---
Đến chiều, nắng đã ngả vàng, bóng cây đổ dài trên mặt cỏ.
Tần Minh và Thần Phi vẫn ngồi dưới gốc liễu, nhưng không còn nói chuyện nữa. Họ im lặng nhìn mặt hồ, thỉnh thoảng có vài con cá nhảy lên, làm mặt nước xao động.
"Tỷ ơi," Tần Minh lên tiếng trước.
"Hử?"
"Trong cung này... có ai tốt thật không?"
Thần Phi không trả lời ngay. Nàng ta nhìn xuống mặt hồ, tay vân vê một chiếc lá rụng.
"Có," cuối cùng nàng ta nói. "Hoàng hậu là người tốt. Nhưng bà ấy cũng phải sống theo quy tắc. Và có lẽ... một vài người nữa."
"Tỷ nghĩ ta có thể sống ở đây không?"
Thần Phi quay sang nhìn Tần Minh, ánh mắt dò xét. Nàng ta im lặng hồi lâu, rồi nói:
"Muội có thể. Nhưng muội phải thay đổi."
"Thay đổi thế nào ạ?"
"Muội phải học cách giấu đi những gì muội nghĩ. Học cách cười khi muội muốn khóc. Học cách nói khi cần nói, và im lặng khi cần im lặng." Thần Phi nói chậm rãi, từng chữ một. "Và quan trọng nhất — đừng yêu Hoàng thượng quá sớm."
Tần Minh đỏ mặt, cúi đầu. "Ta... ta có yêu đâu..."
"Chưa, nhưng sẽ." Thần Phi cười, nhưng mắt không cười. "Ở đây, ai cũng yêu Hoàng thượng. Và ai yêu nhiều nhất, người đó đau nhiều nhất."
Tần Minh không nói gì. Nàng nhớ lại ánh mắt của Hoàng đế hôm lễ — cái liếc nhìn tò mò, thoáng qua, nhưng đủ để làm tim nàng loạn nhịp. Nàng không biết đó có phải là tình yêu không, nhưng nàng biết nó ấm áp, và nàng sợ mất nó.
"Ta sẽ nhớ," nàng nói nhỏ.
---
Khi mặt trời bắt đầu lặn, họ đứng dậy, phủi cỏ trên y phục.
"Về thôi," Thần Phi nói. "Trời tối, lạnh lắm."
Tần Minh gật đầu, nhưng chân vẫn chưa muốn bước. Nàng nhìn Thần Phi — người con gái mới gặp hôm nay, nhưng đã nói với nàng nhiều hơn tất thảy mọi người trong mấy ngày qua.
"Thần Phi tỷ tỷ," nàng gọi.
Thần Phi quay lại.
"Ngày mai... ta có thể gặp tỷ nữa không?"
Thần Phi nhìn nàng, một lúc lâu. Rồi nàng ta bước lại gần, đặt tay lên vai Tần Minh — giống như cái chạm nhẹ hôm lễ, nhưng lần này lâu hơn.
"Được," nàng ta nói. "Nhưng muội phải hứa một điều."
"Dạ?"
Thần Phi cúi xuống, thì thầm bên tai Tần Minh, giọng chỉ đủ hai người nghe:
"Trong cung này, đừng tin ai cả. Trừ ta."
Tần Minh giật mình, ngước lên nhìn Thần Phi. Nụ cười trên môi Thần Phi vẫn tươi, nhưng trong mắt có một tia gì đó — vừa ấm áp, vừa lạnh lẽo, vừa như cảnh báo, vừa như hứa hẹn.
Nàng cười, gật đầu.
Nhưng trong lòng, một nỗi sợ bắt đầu nhen nhóm.
---
Tối hôm đó, Tần Minh nằm trên giường, không ngủ được.
Nàng nhớ lại từng lời Thần Phi nói — về những quy tắc, về những cạm bẫy, về việc không tin ai. Nàng muốn tin Thần Phi, thật lòng muốn tin. Nhưng nếu ngay cả Thần Phi cũng bảo nàng đừng tin ai, thì nàng biết tin ai đây?
Nàng xoay người, nhìn ra cửa sổ. Trăng non treo trên mái ngói, mờ ảo, cô đơn.
"Ôn Cẩn," nàng gọi khẽ.
"Thường tại chưa ngủ ạ?" Ôn Cẩn ngồi dậy từ chiếc ghế dài trong góc.
"Chưa. Bà ơi... bà nghĩ Thần Phi có tốt không?"
Im lặng một lúc. Rồi Ôn Cẩn nói, giọng đều đều:
"Ở trong cung này, 'tốt' là thứ xa xỉ nhất. Nhưng nếu Thường tại hỏi lão nô, thì Thần Đáp ứng là người ít xấu nhất trong số những người lão nô từng thấy."
Tần Minh mỉm cười trong bóng tối. Câu trả lời của Ôn Cẩn — không khẳng định, không phủ định, chỉ là "ít xấu nhất" — khiến nàng thấy an tâm hơn bất kỳ lời hứa hẹn nào.
"Cảm ơn bà."
"Ngủ đi, Thường tại. Ngày mai lại có chuyện mới."
Tần Minh nhắm mắt, tay nắm chiếc lược trầm hương dưới gối. Nàng nghĩ về Thần Phi, về những bông cát cánh tím, về nụ cười và lời cảnh báo.
Nàng không biết ngày mai sẽ mang đến điều gì.
Nhưng nàng biết — mình vừa tìm được người bạn đầu tiên.
Và điều đó, giữa chốn tường son lạnh lẽo này, đã là một phép màu.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [SỰ KIỆN] 💎 QUỐC KHÁNH RỘN RÀNG – NGẬP TRÀN KIM CƯƠNG! 💎
Đặc biệt ưu đãi nhiều hơn cho các khách VIP sở hữu tài khoản Premium ạ!!!
🎉 Chỉ trong 3 ngày (31/8 - 2/9), Toidoc tung deal cực hời áp dụng nạp từ 100K - 1 Triệu (Không giới hạn số lượt sử dụng)
• Tài khoản thường: Tặng thêm 10% - 15% kim cương
• Tài khoản Premium: Tặng thêm 15% - 20% kim cương
👉 Thông tin chi tiết tại bài đăng của Toidoc Support! LINK
👉 NẠP CÀNG LỚN - ƯU ĐÃI CÀNG NHIỀU - NẠP NGAY🔥
📌 Link nạp kim cương tự động: https://toidoc.org/phuong-thuc-nap/tu-dong
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
