Hoàng đế không nhớ mình đã về đến ngự thư phòng bằng cách nào.
Ông nhớ mình rời khỏi phòng giam tạm — nơi Tần Minh ngồi co ro trong bóng tối, nơi ông đã nói những lời mà ông sẽ ân hận suốt đời. Ông nhớ mình bước qua hành lang dài, qua những ánh mắt tò mò của cung nữ và thái giám, qua những tiếng thì thầm như dao cạo vào da thịt.
Nhưng ông không nhớ mình đã mở cửa ngự thư phòng thế nào, không nhớ mình đã ngồi xuống ghế ra sao.
Khi ông tỉnh lại, ông thấy mình đang ngồi trước bàn, hai tay đặt trên mặt gỗ lim lạnh ngắt. Trước mặt ông là một chồng tấu chương — những lời tấu về thuế má, về biên cương, về những chuyện lớn lao của thiên hạ. Nhưng ông không thể đọc được chữ nào.
Mắt ông nhìn vào những nét mực đen, nhưng trong đầu ông chỉ có một hình ảnh: Tần Minh ngồi trong bóng tối, mắt nàng đỏ hoe, giọng nàng khàn đặc, nói rằng nàng không trách ông.
Nàng không trách trẫm.
Nhưng trẫm — trẫm tự trách mình.
Ông cầm lên một cuộn tấu chương, mở ra, nhìn những dòng chữ viết bằng mực đen. Chữ của Lại bộ Thượng thư — một bài tấu về việc bổ nhiệm quan lại ở tỉnh Sơn Tây. Ông đọc đi đọc lại cùng một dòng ba lần mà không hiểu mình đang đọc gì.
Cơn giận từ từ dâng lên trong lồng ngực ông — một ngọn lửa âm ỉ, không có lối thoát.
Ông ném cuộn tấu chương xuống bàn.
Rồi ông hất cả chồng tấu chương xuống đất.
Giấy tờ bay tứ tung, những trang tấu trắng xóa rơi trên nền gạch men xanh, như những cánh hoa mai rụng trong gió lốc. Ông đứng dậy, hai tay chống lên mặt bàn, thở dốc.
"Được lắm — được lắm —"
Giọng ông khàn đặc, run run.
"Trẫm là Hoàng đế — trẫm có quyền sinh sát trong tay — nhưng trẫm không thể cứu một người con gái vô tội —"
Ông cười, một nụ cười chua chát, méo mó.
"Thế thì trẫm làm vua để làm gì?"
Cánh cửa ngự thư phòng mở ra. Một thái giám già bước vào, mặt tái mét, quỳ xuống trước mặt ông.
"Hoàng — Hoàng thượng — xin Hoàng thượng bớt giận —"
"Bớt giận?" Hoàng đế quay lại, mắt đỏ ngầu. "Ngươi bảo trẫm bớt giận? Khi người trẫm yêu đang bị giam trong phòng tối, chờ ngày thẩm vấn, chờ ngày chết — ngươi bảo trẫm bớt giận?"
Thái giám run lên, đầu cúi sát đất. "Lão nô — lão nô không dám —"
"Ngươi không dám?" Hoàng đế bước đến gần hắn, giọng the thé. "Ngươi không dám cái gì? Cả thiên hạ này — ai cũng không dám! Không dám nói sự thật! Không dám đứng về phía công lý! Ai cũng chỉ biết cúi đầu, chỉ biết sợ hãi, chỉ biết bảo vệ mình!"
Ông đá vào chiếc ghế bên cạnh, chiếc ghế gỗ nặng ngã xuống, vang lên một tiếng động khô khốc.
"Cút! Cút hết cho trẫm!"
Thái giám lão lật đật bò ra khỏi phòng, tay run run kéo cánh cửa lại.
Hoàng đế đứng một mình giữa ngự thư phòng rộng lớn, giữa những tờ tấu chương vương vãi trên nền gạch, giữa bóng tối của những ngọn nến đang cháy leo lét.
Ông nhắm mắt lại, hai tay ôm mặt.
Tần Minh — trẫm xin lỗi —
Trẫm là vua, nhưng trẫm không thể làm gì cho nàng.
---
Suốt đêm đó, Hoàng đế không ngủ.
Ông ngồi trong ngự thư phòng, đọc đi đọc lại bản tấu của Lý Đại nhân — Hộ bộ Thượng thư — về vụ án vu cổ. Bản tấu viết rất dài, rất chi tiết, với những lý lẽ chặt chẽ: bằng chứng đã rõ ràng, nhân chứng đã có, Tần Tiếp dư phải bị xử theo luật.
Mỗi dòng chữ như một nhát dao cứa vào tim ông.
Ông biết những lý lẽ đó sai. Ông biết Tần Minh bị oan. Nhưng ông không thể chứng minh điều đó — vì ông không có bằng chứng.
Trẫm là Hoàng đế. Trẫm có thể ra lệnh tha cho nàng bất cứ lúc nào.
Nhưng nếu trẫm làm vậy — Thái hậu sẽ nói gì? Triều thần sẽ nói gì?
Họ sẽ nói trẫm là hôn quân. Rằng trẫm vì sủng ái một người mà bỏ qua tội lớn.
Và nếu uy tín của trẫm sụp đổ — trẫm không thể bảo vệ ai nữa. Kể cả nàng.
Ông cắn chặt răng, siết chặt cuộn tấu trong tay, cho đến khi những ngón tay trắng bệch.
Nhưng nếu trẫm không làm gì — nàng sẽ chết.
Và trẫm — trẫm sẽ sống với nỗi ân hận này suốt đời.
---
Sáng hôm sau, triều thần vào chầu.
Hoàng đế ngồi trên ngai vàng, mặt lạnh như băng. Đôi mắt ông thâm quầng, đỏ ngầu vì mất ngủ. Hai tay ông đặt trên thành ngai, những ngón tay siết chặt đến nỗi các khớp xương trắng bệch.
Đại thần quỳ đầy đủ dưới thềm. Không khí trong điện nặng như chì. Ai cũng biết chuyện gì đã xảy ra — ai cũng biết Hoàng thượng đang giận dữ.
Lý Đại nhân — Hộ bộ Thượng thư — bước ra, quỳ xuống, dâng lên một cuộn tấu.
"Hoàng thượng — thần xin tấu về vụ án vu cổ ở hậu cung —"
Hoàng đế nhìn hắn, mắt sắc như dao. "Nói."
"Thưa Hoàng thượng — vụ án này đã rõ ràng. Bằng chứng đã được tìm thấy trong phòng Tần Tiếp dư. Nhân chứng đã có. Thần xin Hoàng thượng — hãy để cho pháp luật được thi hành. Không thể vì sủng ái một người mà làm mất uy nghiêm của triều đình."
Hoàng đế im lặng. Ông nhìn Lý Đại nhân — một lão thần đã phục vụ ba triều đại, người mà ông từng kính trọng. Nhưng lúc này, ông chỉ muốn đứng dậy, xé nát cuộn tấu đó, và quát vào mặt lão thần rằng lão không biết gì.
Nhưng ông không làm vậy.
"Lý Đại nhân," giọng ông trầm, khàn, như một tảng đá cọ vào tảng đá khác, "trẫm hiểu lòng trung của khanh. Nhưng trẫm muốn hỏi khanh một câu."
"Hoàng thượng xin hỏi."
"Khanh có chắc — chắc tuyệt đối — rằng Tần Tiếp dư có tội không?"
Lý Đại nhân ngước lên, mắt thoáng ngập ngừng. Ông ta không ngờ Hoàng đế sẽ hỏi thẳng như vậy.
"Thưa Hoàng thượng — bằng chứng —"
"Trẫm hỏi khanh — khanh có chắc không?"
Một lát im lặng.
"Thần — thần không thể nói chắc tuyệt đối. Nhưng thần tin vào những gì mắt thấy tai nghe —"
"Vậy thì —" Hoàng đế đứng dậy, giọng vang vọng khắp điện, "trẫm ra lệnh — mở rộng điều tra toàn bộ hậu cung. Không chỉ phòng Tần Tiếp dư, mà tất cả các cung, các điện, các phòng ở của tất cả phi tần. Ai có liên quan đến vụ này — đều phải bị điều tra."
Cả điện im phăng phắc.
Lý Đại nhân mở to mắt, mặt tái mét. "Hoàng — Hoàng thượng — xin Hoàng thượng suy xét — việc này sẽ gây náo loạn khắp hậu cung —"
"Trẫm biết." Hoàng đế nhìn xuống lão thần, mắt lạnh lẽo. "Nhưng nếu khanh tin vào bằng chứng — thì hãy để cuộc điều tra tìm ra thêm bằng chứng. Nếu Tần Tiếp dư có tội, cuộc điều tra sẽ càng chứng minh điều đó. Còn nếu nàng vô tội — thì cuộc điều tra sẽ tìm ra kẻ thực sự đã làm."
Ông bước xuống thềm, đi qua hàng đại thần đang quỳ, giọng nói vang vọng:
"Trẫm ra lệnh — khám xét tất cả các cung trong hậu cung. Thẩm vấn tất cả cung nữ và thái giám từng qua lại khu vực phòng Tần Tiếp dư trong ba ngày qua. Ai giấu giếm — sẽ bị coi là đồng phạm."
Ông dừng lại trước cửa điện, không quay đầu:
"Và ai — dám cản trở cuộc điều tra này — sẽ bị trẫm xử tội khi quân."
---
Lệnh vừa ban ra, cả hậu cung rúng động.
Trong vòng một canh giờ, lính canh đã tràn vào các cung điện, mở từng hòm, từng tủ, từng ngăn kéo. Cung nữ và thái giám bị kéo ra thẩm vấn — từng người một, từng câu hỏi một.
Ở cung của Thư Quý nhân, lính canh lục soát từng góc — nhưng không tìm thấy gì. Ở cung của Trương Quý nhân, cũng vậy. Ở cung của Lạc Thường tại, nàng ta ngồi trong góc, mặt tái nhợt, nhìn lính canh lục tung đồ đạc của mình.
Ở cung của Thư Lan Âm, lính canh đến, cúi đầu xin lỗi rồi vào lục soát. Thư Lan Âm ngồi trước gương, mặt điềm tĩnh, tay chậm rãi chải tóc. Nàng ta nhìn họ trong gương, mắt không chút lo sợ.
"Các ngươi cứ tìm đi. Ta không có gì giấu giếm."
Lính canh lục soát khắp phòng — nhưng không tìm thấy gì bất thường. Chỉ có quần áo, đồ trang sức, và những vật dụng hàng ngày.
Khi họ rời đi, Thư Lan Âm vẫn ngồi trước gương, tay vẫn chải tóc. Khóe môi nàng ta nhếch lên một nụ cười nhẹ.
Hoàng thượng — người tưởng rằng mở rộng điều tra sẽ cứu được Tần muội muội sao?
Người lầm rồi.
Càng điều tra — càng nhiều bằng chứng chống lại nàng ta.
Và càng nhiều người chết.
---
Hoàng hậu ngồi trong chính cung, nghe báo cáo từng giờ.
Một thái giám quỳ trước mặt nàng, đọc danh sách các cung đã được khám xét. Không cung nào tìm thấy gì bất thường.
"Hoàng hậu nương nương — cuộc khám xét sắp kết thúc. Chỉ còn vài cung nhỏ nữa."
Hoàng hậu gật đầu, mặt không biểu cảm. "Có ai phát hiện điều gì đáng chú ý không?"
"Thưa — không. Tất cả đều sạch sẽ."
"Có ai tỏ ra lo lắng quá mức không?"
Thái giám ngẫm nghĩ. "Thưa — Lạc Thường tại tỏ ra rất sợ hãi. Nhưng lão nô nghĩ — nàng ta sợ vì liên quan đến Tần Tiếp dư, chứ không phải vì có tội."
"Còn Thư Đáp ứng?"
"Thư Đáp ứng —" thái giám ngập ngừng, "rất bình tĩnh. Quá bình tĩnh."
Hoàng hậu nhướng mày. "Quá bình tĩnh?"
"Thưa — lão nô thấy lạ. Khi lính canh vào lục soát, các phi tần khác đều tỏ ra lo lắng, sợ hãi. Nhưng Thư Đáp ứng — nàng ta ngồi chải tóc, nhìn họ trong gương, mặt không chút cảm xúc. Như thể — như thể nàng ta biết trước sẽ không tìm thấy gì."
Hoàng hậu im lặng hồi lâu.
Quá bình tĩnh. Biết trước sẽ không tìm thấy gì.
Vì nàng ta đã dọn sạch từ trước.
"Ngươi lui đi."
Thái giám cúi đầu, lùi ra ngoài.
Hoàng hậu ngồi một mình, nhìn ra ngoài cửa sổ. Nắng sớm chiếu qua khung cửa, tạo thành những vệt sáng vàng trên nền gạch men xanh.
Thư Lan Âm — nàng ta đã chuẩn bị quá kỹ.
Mọi thứ đều được tính toán. Mọi bước đều được sắp đặt.
Vậy — làm sao để tìm ra sơ hở?
Nàng đứng dậy, bước đến bên cửa sổ. Bên ngoài, những cây hồng già đang trút lá — từng chiếc lá vàng rơi lả tả trong gió.
Có một cách — nhưng nguy hiểm.
Để lộ ra rằng ta đang điều tra — và chờ kẻ đó hành động.
Nhưng nếu kẻ đó quá thông minh — nàng ta sẽ không hành động. Nàng ta sẽ chờ.
Và Tần Tiếp dư — nàng ta không có thời gian để chờ.
---
Hoàng đế ở trong ngự thư phòng, nhận báo cáo từng giờ từ cuộc khám xét.
Kết quả: không tìm thấy gì.
Không một cung nào có dấu hiệu của vu cổ. Không một phi tần nào có liên quan. Tất cả đều sạch sẽ — như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Hoàng đế ngồi bên bàn, hai tay ôm đầu.
Nhưng cây tùng — có biết đau không?
Có biết sợ không?
Có biết — bất lực là gì không?
Ông nhắm mắt lại, thở dài.
---
Chiều hôm đó, Thần Phi lén đến gặp Hoàng hậu.
Nàng không thể đến bằng cửa chính — Trần công công của Thái hậu đã cho người theo dõi nàng từ sáng. Nàng phải đi qua một lối nhỏ sau vườn thượng uyển, men theo bờ tường, lách qua những bụi cây rậm rạp.
Khi nàng đến được chính cung, trời đã xế chiều. Hoàng hậu đang ngồi trong phòng trà, tay cầm một tách trà nóng, mắt nhìn ra ngoài cửa sổ.
"Thần muội muội," Hoàng hậu nói, không quay đầu, như thể đã biết nàng đến từ lâu, "muội đến bằng lối nào?"
"Bằng lối sau vườn." Thần Phi quỳ xuống, thở hổn hển. "Hoàng hậu tỷ tỷ — thần thiếp có chuyện quan trọng —"
"Muội đứng dậy đi." Hoàng hậu đặt tách trà xuống, quay lại nhìn nàng. "Nói ta nghe."
Thần Phi đứng dậy, tay vẫn còn run. Nàng nhìn quanh — không có ai trong phòng trà, chỉ có hai người họ.
"Tỷ tỷ — thần thiếp đã tìm được một manh mối."
"Manh mối gì?"
"Đêm hôm trước — đêm trước khi phát hiện búp bê — có một cung nữ đã thấy bóng người qua lại khu vực phòng Tần muội muội."
"Ta biết." Hoàng hậu gật đầu. "Một cung nữ đã khai với ta."
"Không — không phải cung nữ đó." Thần Phi lắc đầu, mắt sáng lên. "Là một cung nữ khác. Nàng ta thấy rõ mặt người đó."
Hoàng hậu nhướng mày. "Rõ mặt? Sao nàng ta không khai?"
"Vì nàng ta sợ." Thần Phi nói, giọng hạ thấp. "Người đó — là cung nữ thân tín của Thư Lan Âm."
Một lát im lặng.
Hoàng hậu nhìn Thần Phi, mắt sâu thẳm. "Muội có chắc không?"
"Thần thiếp đã gặp cung nữ đó. Nàng ta tên là Tố Mai — làm việc ở khu giặt giũ. Đêm hôm đó, nàng ta đi lấy nước ở giếng sau, thấy một cung nữ mặc áo đen đi về phía phòng Tần muội muội. Vì tò mò, nàng ta nép vào bụi cây quan sát — và thấy rõ mặt người đó. Là cung nữ của Thư Lan Âm."
"Cung nữ nào?"
"Không rõ tên. Nhưng Tố Mai nói — nàng ta thường thấy người đó đi theo Thư Lan Âm. Cao, gầy, mặt trắng bệch, có một vết bớt đỏ dưới mắt trái."
Hoàng hậu im lặng, tay cầm tách trà xoay nhẹ. Nàng nhìn vào làn trà xanh, như thể tìm kiếm câu trả lời trong đó.
"Bằng chứng đó chưa đủ."
"Thần thiếp biết." Thần Phi gật đầu, giọng khẩn thiết. "Nhưng nếu có thể đưa Tố Mai ra khai trước Thái hậu —"
"Thái hậu sẽ không tin." Hoàng hậu lắc đầu. "Một cung nữ giặt giũ — lời khai của nàng ta không đủ để chống lại bằng chứng vật chất đã tìm thấy trong phòng Tần Tiếp dư. Thái hậu sẽ nói rằng Tố Mai bị mua chuộc, hoặc nàng ta nhìn nhầm."
"Vậy — phải làm sao?"
Hoàng hậu đặt tách trà xuống, nhìn Thần Phi. Trong mắt nàng có một tia sáng — lạnh lẽo, tính toán.
"Muội có thể tìm thêm bằng chứng không?"
Thần Phi ngẫm nghĩ. "Có thể — nếu thần thiếp theo dõi Thư Lan Âm thêm vài ngày —"
"Không." Hoàng hậu cắt lời. "Đừng theo dõi nàng ta. Nàng ta sẽ phát hiện."
"Vậy —"
"Tìm hiểu về cung nữ đó." Hoàng hậu nói, giọng trầm. "Cung nữ thân tín của Thư Lan Âm — nàng ta tên gì? Xuất thân thế nào? Có gia đình không? Có điểm yếu gì không? Nếu muội tìm ra được điều đó — chúng ta có thể dùng nó."
Thần Phi gật đầu, mắt sáng lên. "Thần thiếp hiểu."
"Nhưng muội phải cẩn thận." Hoàng hậu nhìn nàng, mắt nghiêm trọng. "Thái hậu đang theo dõi tất cả. Nếu bà ấy phát hiện ra muội đang điều tra — bà ấy sẽ coi muội là đồng phạm của Tần Tiếp dư."
"Thần thiếp biết."
"Và —" Hoàng hậu ngập ngừng, "nếu muội gặp nguy hiểm — ta không thể công khai bảo vệ muội."
Thần Phi nhìn Hoàng hậu, mắt kiên định. "Thần thiếp không sợ."
Hoàng hậu nhìn nàng hồi lâu, rồi thở dài.
"Được. Muội đi đi. Và nhớ — giữ bí mật tuyệt đối."
"Thần thiếp xin vâng."
Thần Phi quỳ xuống, lạy một lạy, rồi đứng dậy bước ra cửa. Trước khi ra khỏi ngưỡng, nàng dừng lại, không quay đầu:
"Hoàng hậu tỷ tỷ — thần thiếp cảm ơn tỷ."
"Đừng cảm ơn ta." Giọng Hoàng hậu nhẹ, như một làn khói. "Ta làm vì công lý. Và vì — ta cũng từng là một cô gái trẻ, bơ vơ giữa chốn này."
Cánh cửa khép lại.
Hoàng hậu ngồi một mình trong phòng trà, nhìn tách trà đã nguội. Nàng đưa tay chạm vào thành tách — lạnh ngắt.
Thư Lan Âm — nàng ta có một cung nữ thân tín, cao, gầy, mặt trắng bệch, có vết bớt đỏ dưới mắt trái.
Nàng ta tên gì?
Và — nàng ta có biết những gì Thư Lan Âm đã làm không?
Nàng nhắm mắt lại, cố nhớ lại những lần gặp Thư Lan Âm. Trong ký ức của nàng, Thư Lan Âm luôn xuất hiện một mình — hoặc với Thư Quý nhân, chị họ của nàng ta. Không có cung nữ nào đi kèm.
Vậy — cung nữ đó là ai? Sao chưa ai từng thấy nàng ta?
Hay — Thư Lan Âm đã giấu nàng ta?
Và nếu giấu — thì vì sao?
---
Thần Phi rời khỏi chính cung, men theo lối cũ trở về.
Trời đã tối dần. Những ngọn đèn lồng dọc hành lang bắt đầu được thắp sáng, tạo thành những vệt sáng vàng mờ ảo. Gió đêm thổi qua, mang theo mùi hoa nhài từ vườn thượng uyển.
Nàng đi nhanh, cúi đầu, không dám nhìn ai. Trong đầu nàng, một cái tên đang xoay vòng: cung nữ thân tín của Thư Lan Âm.
Cao, gầy, mặt trắng bệch, vết bớt đỏ dưới mắt trái.
Ai? Là ai?
Nàng cố nhớ lại tất cả những lần nàng gặp Thư Lan Âm — ở yến tiệc, ở vườn thượng uyển, ở các buổi lễ. Nhưng nàng không thể nhớ ra một cung nữ nào có đặc điểm như vậy.
Có thể — nàng ta không bao giờ xuất hiện công khai.
Có thể — Thư Lan Âm đã giấu nàng ta trong cung của mình, chỉ sai bảo vào ban đêm.
Và nếu vậy — làm sao để tìm ra nàng ta?
Nàng dừng lại bên một gốc cây hồng già, thở dốc.
Ta phải tìm ra nàng ta. Đó là hy vọng duy nhất của Tần muội muội.
Nhưng làm sao?
Làm sao để tìm một người mà chưa ai từng thấy?
---
Trong cung của Thư Lan Âm, màn đêm buông xuống.
Thư Lan Âm ngồi một mình trong phòng, trước bàn trang điểm. Trên bàn là một chiếc lược ngà, một hộp phấn, một gương đồng sáng loáng.
Nàng ta nhìn mình trong gương — gương mặt đẹp, dịu dàng, vô hại. Với đôi mắt to tròn, hàng lông mi dài, làn da trắng mịn — ai nhìn vào cũng nghĩ đây là một người hiền lành, yếu đuối.
Tốt. Càng vô hại — càng dễ hành động.
Nàng ta cầm chiếc lược, chậm rãi chải tóc. Từng nhát chải đều đặn, nhẹ nhàng, như một nghi thức.
Hoàng thượng đã ra lệnh khám xét toàn bộ hậu cung. Lính canh đã đến cung của ta, lục soát khắp nơi.
Nhưng chúng không tìm thấy gì.
Vì ta đã dọn sạch từ trước.
Nàng ta cười nhẹ, một nụ cười mãn nguyện.
Tần muội muội — muội tưởng rằng Hoàng thượng có thể cứu muội sao?
Muội lầm rồi.
Ở nơi này — không ai cứu được ai cả.
Chỉ có kẻ mạnh sống sót. Và kẻ yếu — chết.
Nàng ta đặt chiếc lược xuống, đứng dậy, bước đến bên cửa sổ. Bên ngoài, trăng lưỡi liềm treo trên mái cung điện, mờ ảo qua lớp sương mỏng.
Nhưng trước khi kết thúc — ta còn vài việc phải làm.
Vài nhân chứng cần được sắp xếp.
Vài bằng chứng cần được dựng lên.
Để khi thẩm vấn — Tần muội muội không thể thoát.
Nàng ta nhìn lên vầng trăng, mắt sáng lên một tia lạnh lẽo.
Đây mới chỉ là khởi đầu.
Còn nhiều điều nữa — mà muội chưa biết.
---
Đêm đó, Thần Phi không ngủ.
Nàng nằm trên giường, mắt mở to, nhìn lên trần nhà. Trong đầu nàng, một cái tên cứ xoay vòng: cung nữ thân tín của Thư Lan Âm.
Cao, gầy, mặt trắng bệch, vết bớt đỏ dưới mắt trái.
Nàng ta là ai?
Ở đâu?
Làm sao để tìm ra nàng ta?
Nàng trở mình, thở dài. Bên ngoài, tiếng côn trùng kêu rả rích trong đêm.
Tần muội muội — muội đang ở trong phòng tối, một mình, sợ hãi.
Tỷ biết. Tỷ đang cố gắng.
Nhưng tỷ — tỷ cũng sợ.
Sợ rằng tỷ không đủ mạnh. Sợ rằng tỷ không thể cứu muội.
Sợ rằng — tỷ sẽ mất muội.
Nàng ôm mặt, nước mắt rơi lặng lẽ giữa những ngón tay.
Nhưng tỷ sẽ không bỏ cuộc. Tỷ hứa.
Tỷ sẽ tìm ra sự thật. Tỷ sẽ cứu muội.
Dù có phải chết — tỷ cũng sẽ cứu muội.
---
Sáng hôm sau, Thần Phi bắt đầu cuộc điều tra riêng.
Nàng đến khu giặt giũ, tìm gặp Tố Mai — cung nữ đã thấy bóng người trong đêm. Tố Mai là một cô gái trẻ, khoảng mười bảy tuổi, mặt mộc, tay chai sạn vì nước và xà phòng.
"Tố Mai," Thần Phi nói, giọng nhẹ nhàng, "ta muốn hỏi muội thêm về cung nữ mà muội đã thấy."
Tố Mai cúi đầu, tay run run. "Thưa nương nương — lão nô đã nói hết rồi —"
"Ta biết. Nhưng ta muốn muội nhớ lại — có chi tiết nào muội quên không? Bất kỳ chi tiết nhỏ nào?"
Tố Mai cố nhớ, mặt nhăn lại. "Lão nô — lão nô nhớ — nàng ta đi rất nhẹ — như thể đã quen đường —"
"Muội đã nói rồi."
"Và —" Tố Mai ngập ngừng, "lão nô nhớ — nàng ta cầm một cái gì đó."
"Cầm cái gì?"
"Lão nô không thấy rõ — trời tối — nhưng lão nô thấy tay nàng ta cầm một vật — hình như — hình như là một cái túi vải đen —"
Thần Phi nín thở. "Túi vải đen? Muội có chắc không?"
"Lão nô — lão nô không chắc lắm — nhưng lão nô nhớ — khi nàng ta đi qua giếng, ánh trăng chiếu vào — lão nô thấy một vật đen đen trong tay nàng ta —"
Túi vải đen. Có thể đựng búp bê và lọ thuốc.
Đó là bằng chứng — nhưng chưa đủ.
"Tố Mai — muội có dám khai điều này trước Thái hậu không?"
Tố Mai tái mặt, lùi lại một bước. "Lão nô — lão nô sợ —"
"Ta biết. Nhưng nếu muội không khai — Tần Tiếp dư sẽ chết."
Tố Mai cắn chặt môi, nước mắt trào ra. "Lão nô — lão nô —"
"Muội không cần trả lời ngay." Thần Phi nói, giọng dịu dàng. "Nhưng hãy nghĩ về điều đó. Và — hãy cẩn thận. Đừng để ai biết muội đã nói chuyện với ta."
Tố Mai gật đầu, run rẩy.
Thần Phi quay lưng bước đi. Trong lòng nàng, một tia hy vọng le lói.
Túi vải đen. Bằng chứng nữa.
Nhưng vẫn chưa đủ. Cần thêm.
Cần tìm ra cung nữ đó.
---
Buổi chiều, Thần Phi đến khu vực gần cung của Thư Lan Âm.
Nàng không dám đến gần — quá nguy hiểm. Nhưng nàng có thể đứng từ xa, quan sát, chờ đợi.
Nàng đứng dưới một gốc cây hồng già, cách cung của Thư Lan Âm khoảng trăm bước. Từ đó, nàng có thể thấy cửa ra vào, thấy ai ra vào.
Nàng chờ suốt một canh giờ.
Không có ai ra vào.
Lạ. Một cung của Đáp ứng — lẽ ra phải có cung nữ ra vào thường xuyên — đi lấy nước, đi lấy cơm, đi làm việc vặt.
Nhưng không có ai.
Như thể — cung này đang trống.
Nàng cau mày, cố gắng suy nghĩ.
Hay — Thư Lan Âm đã cho cung nữ của mình trốn đi?
Hay — nàng ta đã giết họ?
Một cơn lạnh chạy dọc sống lưng nàng.
Nếu Thư Lan Âm sẵn sàng giết người để bịt đầu mối — thì cung nữ đó có thể đã chết.
Và nếu vậy — mọi hy vọng đều tan biến.
Nàng siết chặt tay, móng tay bấu vào lòng bàn tay.
Không. Ta không thể nghĩ như vậy.
Ta phải tin — vẫn còn cơ hội.
Và ta sẽ tìm ra nó.
---
Khi mặt trời lặn, Thần Phi trở về cung của mình.
Nàng mệt mỏi, đói, khát. Nhưng trong lòng nàng, ngọn lửa vẫn cháy.
Ngày mai — ta sẽ tiếp tục.
Ta sẽ tìm ra cung nữ đó. Ta sẽ tìm ra sự thật.
Và ta sẽ cứu Tần muội muội.
Nàng ngồi bên cửa sổ, nhìn ra màn đêm đang buông xuống. Trên bầu trời, những ngôi sao đầu tiên bắt đầu lấp lánh.
Tần muội muội — muội có nhìn thấy những ngôi sao này không?
Tỷ hy vọng — muội có thể nhìn thấy chúng.
Vì nếu muội còn nhìn thấy sao — muội còn có hy vọng.
Và tỷ — tỷ sẽ mang hy vọng đó đến cho muội.
---
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)