Tin đồn lan nhanh hơn lửa.
Từ miệng cung nữ này sang tai thái giám kia, từ phòng trà sang bếp lớn, từ khu Tân Phi Uyên đến tận Càn Thanh cung — chỉ trong một buổi sáng, cả hậu cung đã biết: Tần Tiếp dư bị bắt. Trong phòng nàng ta, người ta tìm thấy búp bê vải ghim kim, vẽ mặt Thái hậu. Cả lọ thuốc đen sền sệt — thứ dùng trong vu cổ.
Tần Tiếp dư — cô gái mười bốn tuổi, người được Hoàng thượng sủng ái nhất — đã dùng tà thuật hãm hại Thái hậu.
---
Thần Phi nghe tin khi đang ở vườn thượng uyển.
Một cung nữ chạy đến, mặt tái mét, thở không ra hơi: "Thần nương nương — Tần Tiếp dư — Tần Tiếp dư bị bắt rồi —"
Thần Phi đứng dậy, cuốn sách trên tay rơi xuống đất. "Bị bắt? Vì tội gì?"
"Vu — vu cổ — người ta tìm thấy búp bê trong phòng — vẽ mặt Thái hậu —"
Thần Phi không đợi nghe hết. Nàng vụt chạy, bỏ lại cung nữ đứng ngây giữa vườn.
Nàng chạy qua hành lang, qua những dãy cung điện, qua những ánh mắt ngỡ ngàng của cung nữ và thái giám. Nàng chạy như chưa từng chạy, tay nắm chặt, móng tay bấu vào lòng bàn tay.
Không thể nào. Tần muội muội — nàng ấy không thể làm chuyện đó.
Nàng ấy là người sợ nhất — sợ ma, sợ bóng tối, sợ cả những con bọ nhỏ. Làm sao nàng ấy có thể dùng vu cổ?
Đến trước phòng Tần Minh, nàng thấy lính canh đã đứng dày đặc. Hai tên lính giữ cửa, mặt lạnh như sắt. Trần công công đang đứng ngoài hành lang, tay cầm lọ thuốc đen và con búp bê, mặt đầy khinh bỉ.
"Thần nương nương." Hắn cúi đầu khi thấy nàng, giọng khàn khàn. "Nương nương đến đây có việc gì?"
"Ta muốn gặp Tần Tiếp dư."
"Không được." Trần công công lắc đầu, giọng không chút do dự. "Đây là lệnh của Thái hậu. Tần Tiếp dư đang bị tạm giam, chờ ngày thẩm vấn. Không ai được gặp."
"Ta chỉ muốn nói với nàng ấy vài câu —"
"Không được." Hắn nhìn nàng, mắt sắc lạnh. "Thần nương nương, lão nô khuyên nương nương đừng dính vào chuyện này. Vu cổ là trọng tội. Ai liên quan đến Tần Tiếp dư lúc này — cũng có thể bị nghi ngờ."
Thần Phi nhìn hắn, mắt rực lửa. Nhưng nàng biết — hắn nói đúng. Ở nơi này, vu cổ không chỉ là tội. Nó là một vết dầu loang — ai đứng gần cũng dính.
Nàng nhìn về phía cánh cửa đóng chặt, nơi Tần Minh đang ở bên trong.
Tần muội muội — muội có nghe ta không?
Ta ở đây. Ta không thể vào, nhưng ta ở đây.
Nàng quay lưng bước đi, nhưng trước khi rời khỏi hành lang, nàng ngoảnh lại nhìn Trần công công:
"Ta sẽ đến gặp Hoàng hậu."
"Tùy nương nương." Hắn cúi đầu, mặt vô cảm.
---
Thái hậu ngồi trên cao, hai tay đặt trên thành ghế, mắt nhìn xuống Hoàng đế và Hoàng hậu như nhìn hai đứa trẻ mắc lỗi.
Đây là lần đầu tiên trong nhiều năm bà triệu tập cả hai vào từ đường — căn phòng linh thiêng nhất của hậu cung, nơi thờ bài vị các tiên đế. Không khí nặng như chì. Hương trầm từ bàn thờ tỏa ra, mờ mờ, phảng phất, như một làn khói không thể thoát.
"Hoàng thượng," Thái hậu cất giọng, trầm và the thé, như tiếng dao cạo trên đá, "con biết chuyện rồi chứ?"
"Thưa mẫu hậu — con biết."
"Và con định làm gì?"
Hoàng đế đứng dưới thềm, tay siết chặt sau lưng. Ông nhìn lên mẹ mình — người phụ nữ đã nuôi ông lớn, đã dạy ông làm vua, nhưng cũng là người ông sợ nhất. Bà đã sáu mươi, tóc đã bạc, nhưng đôi mắt vẫn sáng, vẫn sắc, vẫn nhìn thấu mọi thứ.
"Con sẽ cho điều tra —"
"Điều tra?" Thái hậu cắt lời, giọng chua chát. "Bằng chứng đã rõ ràng. Búp bê vải, lọ thuốc đen, tất cả đều trong phòng Tần Tiếp dư. Còn điều tra gì nữa?"
"Thưa mẫu hậu — có thể có uẩn khúc —"
"Có thể?" Thái hậu đứng dậy, bà bước từng bước xuống thềm, mặt lạnh như băng. "Hoàng thượng, con còn trẻ. Con còn tin người. Nhưng mẫu hậu — mẫu hậu đã sống trong cung này năm mươi năm. Mẫu hậu đã thấy đủ trò. Kẻ nào muốn hại người khác, chúng dùng đủ mọi thủ đoạn. Vu cổ là một trong những thứ đó."
Bà dừng lại trước mặt Hoàng đế, nhìn thẳng vào mắt ông.
"Con có biết — tiên đế từng có một phi tần dùng vu cổ hãm hại Hoàng hậu không? Kẻ đó đã bị xử tử. Cả nhà ba đời bị tru di."
"Con biết."
"Vậy mà con vẫn muốn điều tra? Con vẫn muốn bảo vệ kẻ đã đặt búp bê dưới gối mẫu hậu?"
Hoàng đế cúi đầu. Ông không nói được gì. Mọi lý lẽ đều vô dụng trước cơn thịnh nộ của mẹ mình — và trước bằng chứng quá nặng.
"Thưa Thái hậu," Hoàng hậu bước lên một bước, giọng điềm đạm, "thần thiếp xin phép được nói vài lời."
Thái hậu quay sang nhìn nàng, mắt hẹp lại. "Hoàng hậu nói đi."
"Thần thiếp không bảo vệ Tần Tiếp dư. Nhưng thần thiếp nghĩ — nếu vội vàng kết tội, mà sau này phát hiện có uẩn khúc, thì thể diện của Thái hậu và Hoàng thượng sẽ bị tổn hại. Chi bằng cho điều tra kỹ lưỡng, tìm ra sự thật. Nếu Tần Tiếp dư có tội, lúc đó xử cũng chưa muộn."
Thái hậu nhìn Hoàng hậu hồi lâu. Bà biết — Hoàng hậu là người khôn ngoan nhất hậu cung. Lời nàng nói không sai.
"Được." Thái hậu gật đầu, nhưng mắt vẫn sắc. "Mẫu hậu sẽ cho điều tra. Ba ngày. Trong ba ngày, nếu không tìm ra được chứng cứ mới, Tần Tiếp dư sẽ bị xử theo luật."
Bà quay sang Hoàng đế:
"Và Hoàng thượng — trong ba ngày này, con không được gặp Tần Tiếp dư. Không được can thiệp vào cuộc điều tra. Con hiểu chứ?"
Hoàng đế cắn chặt răng, gật đầu.
"Thưa mẫu hậu — con hiểu."
---
Trong ngự thư phòng, Hoàng đế ngồi một mình, mặt tái nhợt.
Trước mặt ông là một chồng tấu chương — những lời tấu về thuế má, về biên cương, về những chuyện lớn lao của quốc gia. Nhưng ông không đọc được chữ nào. Mắt ông nhìn ra ngoài cửa sổ, nhìn những mái ngói vàng dưới ánh nắng, nhưng trong đầu ông chỉ có một hình ảnh: Tần Minh bị lính canh kéo đi, mặt nàng tái nhợt, mắt đẫm nước.
Cánh cửa mở ra. Hoàng hậu bước vào, nhẹ nhàng, không tiếng động.
"Hoàng thượng."
Ông không quay lại. "Hoàng hậu đến làm gì?"
"Thần thiếp đến để nói với Hoàng thượng một điều."
"Nói đi."
Hoàng hậu bước đến gần, đứng bên cạnh ông, nhìn ra cùng một khung cửa sổ.
"Hoàng thượng biết Tần Tiếp dư vô tội. Thần thiếp cũng biết."
Ông quay sang nhìn nàng, mắt mở to. "Nàng — nàng biết?"
"Thần thiếp biết." Hoàng hậu gật đầu, giọng vẫn điềm đạm. "Tần Tiếp dư là người thế nào, thần thiếp đã quan sát từ lâu. Nàng ta không thể làm chuyện đó. Nhưng bằng chứng quá nặng, và Thái hậu — Thái hậu đã tin vào điều đó."
"Vậy — chúng ta phải làm sao?"
"Chúng ta không thể làm gì." Giọng Hoàng hậu nhẹ, nhưng như một nhát dao. "Hoàng thượng càng bênh vực Tần Tiếp dư, Thái hậu càng nghi ngờ. Càng cho rằng Hoàng thượng bị mê hoặc, rằng Tần Tiếp dư đã dùng mỹ sắc để che mắt Hoàng thượng."
Hoàng đế siết chặt tay, móng tay bấu vào lòng bàn tay. "Vậy — trẫm đứng nhìn nàng ấy chết?"
"Không." Hoàng hậu lắc đầu. "Thần thiếp sẽ điều tra. Trong âm thầm. Trong ba ngày Thái hậu cho phép."
"Nàng — nàng sẽ làm điều đó?"
"Thần thiếp là Hoàng hậu. Thần thiếp có trách nhiệm giữ công bằng trong hậu cung. Nếu Tần Tiếp dư bị oan, thần thiếp phải tìm ra sự thật."
Hoàng đế nhìn Hoàng hậu, mắt thoáng tia hy vọng. "Trẫm — trẫm cảm ơn nàng."
"Hoàng thượng đừng cảm ơn." Hoàng hậu nhìn ông, mắt buồn. "Thần thiếp làm vì công lý, không phải vì tình riêng."
Nàng quay lưng bước ra cửa. Trước khi ra khỏi ngưỡng, nàng dừng lại, không quay đầu:
"Hoàng thượng — thần thiếp biết Hoàng thượng yêu Tần Tiếp dư. Nhưng ở nơi này, tình yêu là thứ xa xỉ. Nếu Hoàng thượng thực sự muốn bảo vệ nàng ấy — hãy để thần thiếp làm việc của mình. Và hãy giữ khoảng cách."
Cánh cửa khép lại.
Hoàng đế ngồi một mình trong ngự thư phòng rộng lớn, nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng ban mai đang dần tắt.
---
Tần Minh ngồi trong phòng tối, không biết đã bao lâu.
Căn phòng nhỏ, không cửa sổ, chỉ có một chiếc đèn dầu treo trên tường — ngọn lửa leo lét, hắt bóng kỳ dị lên bốn bức tường trơ trụi. Nền gạch lạnh, ẩm thấp. Mùi mốc và mùi dầu đèn hòa vào nhau, cay xè mũi.
Nàng ngồi co ro trong góc, tay ôm đầu gối, mắt nhìn vào bóng tối.
Bao lâu rồi? Một canh? Hai canh? Hay đã qua một ngày?
Nàng không biết. Không có ánh sáng tự nhiên, không có tiếng chuông, không có ai đến nói với nàng điều gì. Chỉ có bóng tối và sự im lặng — và tiếng tim nàng đập thình thịch trong lồng ngực.
Ôn Cẩn — Ôn Cẩn có sao không? Họ có làm gì bà ấy không?
Thần Phi tỷ — tỷ ấy có biết chuyện không? Tỷ ấy có lo cho ta không?
Hoàng thượng — người có tin ta không?
Nàng nhắm mắt lại, cố nhớ lại những gì đã xảy ra. Buổi sáng — nàng thức dậy, tìm thấy búp bê dưới gối, hoảng sợ gọi Ôn Cẩn. Rồi Trần công công đến, khám xét, tìm thấy lọ thuốc. Rồi nàng bị kéo đi, nhìn thấy Thư Lan Âm đứng ở góc hành lang, mỉm cười.
Thư Lan Âm — nàng ta đã thắng.
Nàng ta đã giăng bẫy, và ta đã rơi thẳng vào đó.
Nàng tự hỏi: nếu nàng thức dậy sớm hơn, nếu nàng phát hiện búp bê trước khi Trần công công đến, nếu nàng kịp vứt nó đi — liệu mọi chuyện có khác không?
Nhưng rồi nàng nhận ra — không. Thư Lan Âm đã tính toán tất cả. Nàng ta đã báo Thái hậu từ trước. Dù nàng có vứt búp bê đi, Thái hậu vẫn sẽ cho người khám xét. Và nếu không tìm thấy thứ này, Thư Lan Âm sẽ có cách khác.
Nàng ta nói đúng — nàng ta không có giới hạn. Còn ta — ta có quá nhiều.
Nàng ôm mặt, nước mắt rơi lặng lẽ giữa những ngón tay.
---
Bên ngoài, ở khu cung nữ, Ôn Cẩn bị cấm túc trong phòng riêng.
Bà không bị trói, không bị giam — nhưng hai tên lính canh đứng trước cửa, không cho bà ra ngoài. Bà có thể nghe thấy tiếng bước chân ngoài hành lang, tiếng thì thầm của các cung nữ, tiếng xào xạc của những tin đồn đang lan ra.
Nhưng bà không thể làm gì.
Bà ngồi trên chiếc chiếu rách, lưng dựa vào tường, hai tay đặt trên đầu gối. Đôi mắt già nua nhìn ra ngoài cửa sổ — nơi có một khoảng trời nhỏ, xanh nhạt, với những đám mây trắng trôi chậm rãi.
Tiếp dư — Tiếp dư đang ở đâu? Họ có đánh đập Tiếp dư không? Tiếp dư có sợ không?
Bà nhớ lại buổi sáng hôm đó — khi Tần Minh gọi bà, khi bà chạy vào và thấy con búp bê trên tay nàng. Nỗi sợ trong mắt Tần Minh — nỗi sợ của một đứa trẻ bị đẩy vào bóng tối.
Lão nô đã hứa sẽ bảo vệ Tiếp dư. Và lão nô đã thất bại.
Bà cắn chặt môi, nước mắt già nua lăn dài trên má.
Nhưng lão nô sẽ không bỏ cuộc. Lão nô sẽ tìm cách. Lão nô sẽ cứu Tiếp dư.
Dù có phải chết — lão nô cũng sẽ cứu Tiếp dư.
---
Hoàng đế đến thăm Tần Minh khi trời đã tối.
Ông đi một mình, không thái giám, không lính canh. Chiếc áo bào vàng của ông phản chiếu ánh đèn dầu từ hành lang, tạo thành một vệt sáng mờ trên nền gạch lạnh.
Trần công công đứng trước cửa phòng giam tạm, cúi đầu khi thấy ông.
"Hoàng thượng — Thái hậu có lệnh, không ai được gặp Tần Tiếp dư —"
"Trẫm biết." Giọng Hoàng đế khàn đặc, mệt mỏi. "Nhưng trẫm là Hoàng đế. Trẫm muốn gặp nàng ấy."
Trần công công im lặng một lát, rồi lùi bước. "Lão nô — lão nô không dám cản Hoàng thượng."
Cánh cửa sắt mở ra.
Hoàng đế bước vào.
---
Bên trong, Tần Minh ngồi co ro trong góc, mặt gục vào đầu gối. Nàng nghe tiếng cửa mở, ngước lên — và thấy bóng người quen thuộc đứng ở ngưỡng cửa, lưng dựa vào ánh sáng từ hành lang.
"Hoàng — Hoàng thượng —"
Giọng nàng vỡ ra, khàn đặc vì khóc và vì khát.
Hoàng đế bước vào, cánh cửa đóng lại sau lưng. Ông đứng trong bóng tối, nhìn nàng — nhìn gương mặt tái nhợt, đôi mắt sưng đỏ, mái tóc rối bù của nàng.
Trái tim ông như bị ai đó bóp chặt.
Ông quỳ xuống, ngang tầm mắt với nàng.
"Tần Minh."
Giọng ông run run. Ông đưa tay, muốn chạm vào mặt nàng, nhưng rồi dừng lại, tay lơ lửng trong không trung.
"Nàng nói trẫm nghe — có phải nàng làm không?"
Tần Minh nhìn thẳng vào mắt ông. Trong bóng tối, mắt nàng vẫn sáng — một tia sáng yếu ớt, nhưng kiên định.
"Thần thiếp không làm."
Bốn chữ. Đơn giản. Không van xin, không giải thích, không nước mắt.
Hoàng đế nhìn nàng hồi lâu. Ông nhìn vào mắt nàng — và ông thấy sự thật. Ông biết nàng nói thật. Ông biết nàng bị oan.
Nhưng ông cũng biết — ông không thể cứu nàng.
Ông cúi đầu, hai tay ôm mặt. Vai ông run lên — lần đầu tiên trong đời, Hoàng đế khóc trước mặt một người khác.
"Trẫm — trẫm xin lỗi —"
Tần Minh nhìn ông, lòng nàng quặn đau. Nàng chưa bao giờ thấy ông như thế này — yếu đuối, bất lực, tan vỡ.
"Hoàng thượng — không phải lỗi của người."
"Nhưng trẫm không thể cứu nàng —" Ông ngước lên, mắt đỏ hoe, giọng khàn đặc. "Trẫm là Hoàng đế. Trẫm có quyền sinh sát trong tay. Nhưng trẫm không thể cứu người trẫm yêu."
Tần Minh nhìn ông, nước mắt nàng cũng bắt đầu trào ra. Nhưng nàng cố nén — nàng không muốn ông thấy nàng yếu đuối.
"Hoàng thượng — thần thiếp biết. Thần thiếp hiểu."
"Không — nàng không hiểu." Hoàng đế lắc đầu, giọng đau đớn. "Trẫm lớn lên trong cung này. Trẫm biết mọi thứ vận hành thế nào. Thái hậu — mẫu hậu — bà ấy không phải người ác. Nhưng bà ấy tin vào những gì bà ấy thấy. Và những gì bà ấy thấy — là bằng chứng chống lại nàng."
"Thần thiếp biết."
"Nếu trẫm cố gắng bênh vực nàng, Thái hậu sẽ cho rằng trẫm bị mê hoặc. Triều thần sẽ nói trẫm vì sủng ái mà bỏ qua tội lớn. Uy tín của trẫm sẽ sụp đổ."
"Thần thiếp biết."
"Và nếu uy tín của trẫm sụp đổ — trẫm không thể bảo vệ bất kỳ ai nữa. Kể cả nàng."
Tần Minh nhìn ông, mắt nàng khô rang. Nàng không khóc nữa. Trong lòng nàng, một thứ gì đó vừa nguội lạnh.
Người — người yêu ta. Nhưng người yêu ngai vàng hơn.
Và ta — ta không thể trách người. Vì nếu người mất ngai vàng, người sẽ không thể bảo vệ ai.
Nhưng ta — ta sẽ chết.
"Hoàng thượng." Nàng nói, giọng nhẹ, đều. "Thần thiếp không trách người."
Hoàng đế nhìn nàng, mắt mở to. "Nàng — nàng không giận trẫm?"
"Không."
"Tại sao?"
"Vì thần thiếp biết — người làm vua không phải lúc nào cũng làm theo ý mình. Có những thứ lớn hơn tình cảm cá nhân."
Nàng nói những lời đó, nhưng trong lòng nàng, một vết nứt đang hình thành. Một vết nứt giữa những gì nàng nói và những gì nàng cảm thấy.
Ta nói ta không giận. Nhưng ta — ta có giận không?
Ta không biết. Ta chỉ biết — ta đang một mình.
Hoàng đế đưa tay, nắm lấy tay nàng. Bàn tay ông ấm, nhưng Tần Minh cảm thấy lạnh.
"Trẫm sẽ tìm cách. Trẫm hứa với nàng — trẫm sẽ tìm ra sự thật."
"Thần thiếp tin Hoàng thượng."
Nhưng nàng không tin nữa. Nàng không tin vào bất kỳ ai — ngoại trừ Ôn Cẩn, người đã bị cấm túc, không thể đến bên nàng.
Hoàng đế đứng dậy, nhìn nàng lần cuối. Mắt ông vẫn đỏ hoe, nhưng ông đã kìm được nước mắt.
"Trẫm đi đây."
"Thần thiếp xin cung tiễn Hoàng thượng."
Ông quay lưng, bước ra cửa. Trước khi ra khỏi ngưỡng, ông dừng lại, không quay đầu:
"Trẫm tin nàng."
Một lát im lặng.
"Nhưng trẫm không thể cứu nàng."
Cánh cửa sắt đóng lại sau lưng ông.
---
Tần Minh ngồi một mình trong bóng tối.
Nàng nghe tiếng bước chân của Hoàng đế xa dần, xa dần, cho đến khi im hẳn. Nàng nghe tiếng tim mình đập — chậm, nặng, như tiếng búa đập vào đá.
Trẫm tin nàng. Nhưng trẫm không thể cứu nàng.
Nàng nhắm mắt lại, hai tay ôm chặt đầu gối.
Vậy — ta sẽ tự cứu mình.
Nhưng làm sao?
Ta không có ai. Ôn Cẩn bị cấm túc. Thần Phi không thể vào. Hoàng đế — người yêu ta — nhưng người không thể làm gì.
Ta chỉ có một mình.
Nàng ngước lên nhìn bóng tối. Ngọn đèn dầu trên tường đã gần tàn — ngọn lửa nhỏ dần, nhỏ dần, như một sinh vật đang hấp hối.
Nhưng ta còn sống. Ta vẫn còn sống.
Và khi ta còn sống — ta còn có thể chiến đấu.
Nàng không biết làm sao. Nàng không biết ngày mai sẽ thế nào. Nhưng nàng biết một điều: nàng không thể bỏ cuộc.
Ôn Cẩn — bà ấy đã hy sinh cho ta. Bà ấy đã thề sẽ bảo vệ ta.
Nếu ta chết — bà ấy sẽ chết theo.
Ta không thể để bà ấy chết.
Nàng siết chặt tay, móng tay cắm vào lòng bàn tay, rỉ máu.
Ta sẽ sống. Ta sẽ sống — bằng mọi giá.
---
Bên ngoài, màn đêm buông xuống.
Hoàng cung chìm trong bóng tối, những ngọn đèn lồng thắp sáng dọc hành lang, tạo thành những vệt sáng vàng mờ ảo. Gió đêm thổi qua, mang theo tiếng lá cây xào xạc, tiếng côn trùng kêu rả rích.
Trong phòng riêng, Thư Lan Âm ngồi trước gương, tay chậm rãi tháo chiếc trâm vàng khỏi tóc. Nàng ta nhìn mình trong gương đồng — gương mặt đẹp, dịu dàng, vô hại.
Tần muội muội — muội đang ở trong phòng tối, sợ hãi, cô đơn.
Tỷ biết. Tỷ đã tính hết.
Và tỷ — tỷ đang thắng.
Nàng ta cười nhẹ, một nụ cười mãn nguyện.
Nhưng đây mới chỉ là bắt đầu. Còn nhiều điều nữa — mà muội chưa biết.
Nàng ta thổi tắt đèn, nằm xuống giường, nhắm mắt.
Bên ngoài, trăng lưỡi liềm treo trên mái cung điện, mờ ảo qua lớp sương mỏng.
Một đêm nữa lại bắt đầu.
Và trong bóng tối, Tần Minh ngồi một mình, chờ đợi — chờ đợi một phép màu, một cơ hội, một điều gì đó sẽ đến.
Nhưng nàng không biết — phép màu không đến với người yếu đuối.
Và nàng — lúc này — đang yếu đuối nhất.
---
Sáng hôm sau, tin đồn đã lan khắp hậu cung.
Từ khu Tân Phi Uyên đến Càn Thanh cung, từ phòng bếp đến phòng giặt, từ tai cung nữ này đến miệng thái giám kia — tất cả đều xì xào về vụ vu cổ. Mỗi người thêm một chi tiết, mỗi câu chuyện thêm một tình tiết — cho đến khi sự thật bị bóp méo đến không còn nhận ra.
"Nghe nói Tần Tiếp dư đã làm búp bê từ ba tháng trước —"
"Không, không — nghe nói nàng ta học vu cổ từ một bà lão ngoài cung —"
"Tôi nghe nói nàng ta còn giấu cả một góc bàn thờ trong phòng —"
"Có người nói Thái hậu đã thấy mặt mình trên búp bê, giật mình suýt ngất —"
Những câu chuyện lan đi, như một con sóng dữ, cuốn phăng mọi thứ trên đường đi.
Một lát sau, nàng quay lưng bước đi.
Nhưng trước khi đi, nàng nói với tên lính canh, giọng đủ lớn để những người xung quanh nghe thấy:
"Hãy nói với Tần Tiếp dư — Thần Phi tỷ tỷ vẫn đợi nàng ấy. Ở gốc cây hồng già, như ngày xưa."
Nàng nói xong, bước đi, không ngoảnh đầu lại.
---
Trong phòng giam tạm, Tần Minh không nghe thấy những lời đó.
Nàng ngồi trong bóng tối, không biết trời đã sáng hay chưa. Bữa ăn được đưa vào qua một khe nhỏ trên cửa — một bát cháo loãng, một đĩa rau muống luộc. Nàng không đói. Nhưng nàng biết nàng phải ăn — để sống.
Nàng cầm bát cháo, đưa lên miệng, nuốt từng thìa. Cháo nhạt, lạnh, không mùi vị. Nhưng nàng vẫn nuốt.
Ăn đi. Phải sống. Phải sống.
Ăn xong, nàng đặt bát xuống, lại co ro trong góc.
Nàng nhìn vào bóng tối, cố gắng suy nghĩ.
Thư Lan Âm — nàng ta đã giăng bẫy. Nàng ta có đồng phạm — cung nữ thân tín, có thể còn người khác.
Nàng ta đã báo Thái hậu từ trước. Nàng ta biết trước mọi thứ.
Vậy — làm sao để thoát?
Nàng cố nghĩ, nhưng đầu nàng trống rỗng. Nàng chỉ là một cô gái mười bốn tuổi, mới vào cung chưa đầy một năm. Nàng không biết mưu kế, không biết chính trị, không biết cách tự vệ.
Ta — ta không biết làm gì.
Ta chỉ biết chờ. Và hy vọng.
Nhưng hy vọng vào ai?
Nàng nhắm mắt lại, nhớ về Ôn Cẩn — người đã ở bên nàng từ ngày đầu tiên vào cung. Nhớ về Thần Phi — người bạn duy nhất dám đứng về phía nàng. Nhớ về Hoàng đế — người đàn ông nói yêu nàng, nhưng không thể cứu nàng.
Họ — họ có thể cứu ta không?
Hay ta — ta phải tự cứu mình?
Nàng mở mắt, nhìn vào bóng tối.
Trong bóng tối đó, nàng thấy một tia sáng — nhỏ, yếu ớt, nhưng vẫn cháy.
Ta sẽ sống. Ta sẽ sống — bằng mọi giá.
Và một ngày — ta sẽ trả lại tất cả.
---
Chiều hôm đó, Hoàng hậu bắt đầu cuộc điều tra riêng.
Nàng triệu tập các cung nữ từng phục vụ quanh khu vực phòng Tần Minh. Từng người một, họ quỳ trước mặt nàng, run rẩy khai báo.
"Đêm hôm đó — đêm trước khi phát hiện búp bê — có ai thấy điều gì bất thường không?"
Im lặng.
"Có ai thấy người lạ qua lại khu vực đó không?"
Im lặng.
"Có ai — biết điều gì — mà không dám nói?"
Một cung nữ trẻ, mặt tái mét, cúi đầu run run. "Thưa — thưa Hoàng hậu nương nương — lão nô — lão nô có thấy —"
"Thấy gì?"
"Đêm hôm đó — lão nô đi lấy nước ở giếng sau — lão nô thấy một bóng người — đi về phía phòng Tần Tiếp dư —"
"Bóng người thế nào?"
"Lão nô — lão nô không thấy rõ mặt — trời tối — chỉ thấy một bóng đen — mặc áo vải thô —"
"Cao hay thấp? Gầy hay mập?"
"Cao — cao vừa — gầy — đi rất nhẹ — không tiếng động —"
Hoàng hậu nhìn cung nữ, mắt sắc lạnh. "Sao ngươi không nói sớm?"
"Lão nô — lão nô sợ — lão nô sợ bị liên lụy —"
"Ngươi có biết — nếu ngươi nói sớm, có thể cứu được Tần Tiếp dư không?"
Cung nữ khóc nức nở, đầu cúi sát đất. "Lão nô — lão nô xin lỗi — lão nô không dám —"
Hoàng hậu thở dài. Nàng biết — trong cung này, ai cũng sợ. Ai cũng chỉ nghĩ đến mình. Và những người dám nói sự thật — thường là những người chết sớm nhất.
"Ngươi có nhìn thấy mặt người đó không?"
"Không — trời tối quá —"
"Có nhận ra dáng đi? Có thấy đặc điểm gì không?"
Cung nữ cố nhớ, mặt nhăn lại. "Lão nô — lão nô nhớ — người đó đi rất nhẹ — như đã quen đường — như thể đã đi nhiều lần —"
Hoàng hậu gật đầu. Nàng ra hiệu cho cung nữ lui ra.
Đi rất nhẹ. Quen đường. Đã đi nhiều lần.
Đó không phải người lạ. Đó là người trong cung. Một cung nữ — hoặc một thái giám — đã được sai bảo.
Và người sai bảo — là Thư Lan Âm.
Nhưng nàng không có bằng chứng. Chỉ có lời khai của một cung nữ thấy bóng người trong đêm tối — không đủ để kết tội ai.
Nàng ngồi trong phòng riêng, nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi hoàng hôn đang buông xuống.
Tần Tiếp dư — ta sẽ cố gắng. Nhưng ta không hứa được gì.
Vì ở nơi này — không ai hứa được gì cả.
---
Đêm thứ hai trong phòng giam tạm.
Tần Minh ngồi trong bóng tối, mắt mở to. Nàng không ngủ được — mỗi lần nhắm mắt, nàng lại thấy con búp bê, thấy những mũi kim sáng loáng, thấy khuôn mặt Thái hậu vẽ bằng mực đen.
Nàng nghe tiếng chuột chạy trên nền gạch, tiếng gió rít qua khe cửa, tiếng thì thầm của những bóng ma trong tưởng tượng.
Ngày mai — ngày kia — rồi ta sẽ bị đưa ra thẩm vấn.
Họ sẽ tra hỏi ta. Họ sẽ ép ta khai.
Và nếu ta không khai — họ sẽ tra tấn ta.
Nàng run lên, ôm chặt lấy mình.
Ta sợ — ta sợ lắm —
Nhưng ta không thể khai. Vì ta không có gì để khai.
Ta vô tội.
Nàng cắn chặt môi, cố kìm nước mắt.
Vô tội — nhưng vô tội không có nghĩa là được tha.
Ở nơi này, vô tội chỉ có nghĩa là chết một cách vô ích.
Nàng nhìn lên trần nhà, nơi bóng tối dày đặc như một tấm vải nhung đen.
Mẹ ơi — con sợ quá —
Giá như con có thể chạy về nhà — giá như con có thể gục đầu vào lòng mẹ mà khóc —
Nhưng con không thể. Con đã lớn rồi. Con phải tự đứng vững.
Nàng siết chặt tay, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay.
Con sẽ đứng vững. Con sẽ sống.
Vì nếu con chết — Ôn Cẩn sẽ chết theo. Và Thư Lan Âm sẽ thắng.
Con không thể để nàng ta thắng.
Nàng ngước lên nhìn bóng tối, mắt sáng lên một tia kiên định.
Thư Lan Âm — tỷ nói tỷ không có giới hạn.
Nhưng tỷ sai rồi.
Ai cũng có giới hạn. Và một ngày — tỷ sẽ chạm đến giới hạn của mình.
Và ngày đó — ta sẽ ở đó, chờ tỷ.
---
Bên ngoài, trăng lên cao.
Ánh trăng bạc chiếu qua khe cửa sổ của phòng giam tạm, tạo thành một vệt sáng mờ trên nền gạch lạnh. Tần Minh nhìn vệt sáng đó, nhìn những hạt bụi bay lơ lửng trong ánh trăng — nhẹ nhàng, vô hại, như những linh hồn nhỏ bé đang nhảy múa.
Nàng đưa tay, để vệt sáng chạm vào lòng bàn tay mình.
Đẹp quá —
Trong cái tối tăm này — vẫn có cái đẹp.
Và trong cái chết chóc này — vẫn có sự sống.
Nàng nắm tay lại, như thể nắm lấy vệt sáng đó, giữ nó trong lòng bàn tay.
Ta sẽ sống. Ta sẽ nhìn thấy ánh sáng một lần nữa.
Ta hứa.
---
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)

