Trời chưa sáng hẳn, Thư Lan Âm đã ngồi trước bàn trang điểm.
Nàng ta cầm chiếc lược ngà, chậm rãi chải mái tóc đen dài. Từng nhát chải đều đặn, nhẹ nhàng, như thể đây là một nghi lễ linh thiêng. Trên mặt bàn, bên cạnh hộp phấn và gương đồng, là một túi vải nhỏ màu đen — nặng, tròn, phát ra tiếng kim loại va vào nhau khi nàng ta chạm vào.
Trong túi là bạc.
Rất nhiều bạc.
Nàng ta đặt lược xuống, cầm túi bạc lên, cân nhắc trong tay. Đủ để một cung nữ làm việc suốt mười năm không hết. Đủ để một thái giám già mua một nấm mồ tử tế và sống những ngày cuối đời trong an nhàn.
Đủ để họ nói bất cứ điều gì ta muốn.
Nàng ta đứng dậy, bước đến bên cửa sổ. Bên ngoài, sương sớm còn phủ trắng những mái ngói lưu ly. Một ngày mới bắt đầu — và ngày hôm nay, sợi xích đầu tiên sẽ được siết chặt.
---
Cùng lúc đó, trong phòng giam tạm, Tần Minh ngồi co ro trên nền đất lạnh.
Nàng không ngủ được. Suốt đêm qua, nàng nằm trên chiếc giường gỗ cứng, mắt mở to, nhìn lên trần nhà tối om. Mỗi tiếng động nhỏ — tiếng chuột chạy trên xà nhà, tiếng gió rít qua khe cửa, tiếng bước chân của lính canh ngoài hành lang — đều khiến nàng giật mình.
Nhưng nàng không khóc.
Nếu khóc — nàng sẽ gục ngã.
Và nếu gục ngã — Thư Lan Âm sẽ thắng.
Nàng nhắm mắt lại, cố nhớ lại gương mặt Ôn Cẩn. Nụ cười hiền hậu, đôi mắt đen sâu thẳm luôn nhìn nàng với sự lo lắng và yêu thương. Đôi bàn tay chai sạn đã chăm sóc nàng từ ngày đầu tiên nàng bước chân vào cung.
Ôn Cẩn — người đang bị cấm túc, không thể đến bên ta.
Nhưng ta biết — người đang nghĩ về ta.
Và ta — ta sẽ sống. Vì người. Vì ta. Vì tất cả những gì ta còn có.
Nàng mở mắt, nhìn ra khe cửa sổ nhỏ nơi ánh sáng ban mai đang lọt vào. Một vệt sáng mờ nhạt, yếu ớt — nhưng vẫn là ánh sáng.
Hôm nay — họ sẽ thẩm vấn ta.
Ta phải giữ vững.
Dù họ nói gì, dù họ làm gì — ta phải giữ vững.
---
Giữa buổi sáng, lính canh mở cửa phòng giam.
"Hầu thẩm vấn."
Tần Minh đứng dậy, phủi bụi trên y phục. Nàng không có lược để chải tóc, không có nước để rửa mặt — nhưng nàng cố gắng vuốt lại mái tóc rối, kéo thẳng chiếc áo nhàu nát.
Dù trong hoàn cảnh nào — ta vẫn là Tần Tiếp dư.
Và ta sẽ bước ra với tư thế của một người vô tội.
Nàng bước theo lính canh, qua những hành lang dài, qua những ánh mắt tò mò của cung nữ và thái giám. Mỗi bước chân nàng đều vang lên trên nền gạch men xanh — đều đặn, không run rẩy.
Họ đang nhìn ta. Họ đang chờ ta sợ hãi.
Nhưng ta sẽ không cho họ điều đó.
---
Ở một góc hành lang khác, Thần Phi đang chạy.
Nàng vừa nhận được tin: sáng nay, Thái hậu đã triệu tập phiên thẩm vấn đầu tiên. Tần Minh sẽ bị đưa ra đối chất trước mặt các nhân chứng.
Và Thần Phi — nàng không có mặt ở đó. Nàng không được mời. Nàng không có quyền tham dự.
Nhưng ta phải biết chuyện gì đang xảy ra.
Ta phải tìm cách.
Nàng chạy về phía chính cung của Hoàng hậu, hy vọng Hoàng hậu sẽ cho nàng vào. Nhưng trước cửa cung, Trần công công — thái giám của Thái hậu — đang đứng chắn.
"Thần Phi nương nương — xin dừng bước."
"Ta cần gặp Hoàng hậu."
"Hoàng hậu đang ở điện Thái Hòa, tham dự phiên thẩm vấn. Nương nương không được phép vào."
Thần Phi cắn chặt môi. Nàng nhìn Trần công công — gương mặt già nua, lạnh lẽo, không chút cảm xúc.
Ông ta đang chặn ta. Vì Thái hậu đã ra lệnh.
Vậy — ta phải tìm cách khác.
Nàng quay lưng, bước đi. Nhưng trong lòng, một nỗi lo sợ đang dâng lên.
Tần muội muội — muội đang ở đó một mình.
Không ai bên cạnh muội.
Tỷ — tỷ phải làm gì đây?
---
Điện Thái Hòa sáng nay lạnh lẽo như một ngôi mộ.
Tần Minh bước vào điện, hai bên là lính canh tay cầm đao. Nàng đi qua hàng dài các phi tần và cung nữ đang đứng hai bên — tất cả đều nhìn nàng với ánh mắt khác nhau: tò mò, thương hại, đố kỵ, sợ hãi.
Trên cao, Thái hậu ngồi trên ghế chủ tọa, mặt lạnh như băng. Bên cạnh là Hoàng hậu — mặt nàng điềm tĩnh, nhưng đôi mắt thoáng nét lo âu. Phía dưới một bậc, Hoàng đế ngồi, tay siết chặt thành ghế, mắt nhìn Tần Minh với nỗi đau không thể che giấu.
Tần Minh quỳ xuống, cúi đầu.
"Thần thiếp — Tần thị — xin tham kiến Thái hậu nương nương, Hoàng thượng, Hoàng hậu nương nương."
Giọng nàng vang lên trong điện, không run, không sợ.
Thái hậu nhìn nàng hồi lâu, rồi lên tiếng:
"Tần thị — ngươi biết vì sao ngươi bị đưa ra đây không?"
"Thưa — thần thiếp biết. Vì tội vu cổ Thái hậu."
"Ngươi có nhận tội không?"
"Thưa — thần thiếp không làm."
Một tiếng thì thầm nổi lên trong điện. Thái hậu giơ tay, ra hiệu im lặng.
"Không làm? Vậy những đồ vật tìm thấy trong phòng ngươi — búp bê vải, lọ thuốc đen — là của ai?"
"Thần thiếp không biết."
"Ngươi không biết?" Giọng Thái hậu sắc lạnh. "Đồ vật ở trong phòng ngươi — mà ngươi nói không biết?"
"Thưa — thần thiếp ngủ không biết gì. Sáng hôm sau thức dậy, thần thiếp thấy búp bê dưới gối — chưa kịp hoảng hốt thì Trần công công đã đến."
"Ngươi nói dối." Thái hậu đứng dậy, mắt rực lửa. "Ngươi đã cố tình giấu đồ vật đó — và khi bị phát hiện, ngươi đổ tội cho người khác."
Tần Minh ngước lên, nhìn thẳng vào mắt Thái hậu.
"Thần thiếp không nói dối. Thần thiếp bị oan."
"Bị oan?" Thái hậu cười lạnh. "Vậy ngươi nói xem — ai oan cho ngươi?"
Tần Minh im lặng. Nàng biết — dù nàng nói gì, Thái hậu cũng sẽ không tin. Bà đã có định kiến từ trước. Mọi lời nàng nói đều sẽ bị bẻ cong.
Nhưng ta vẫn phải nói. Vì nếu ta im lặng — họ sẽ coi đó là nhận tội.
"Thưa Thái hậu — thần thiếp không biết ai đã đặt đồ vật đó. Nhưng thần thiếp xin thề — thần thiếp chưa từng mua bùa chú, chưa từng nghĩ đến việc hãm hại Thái hậu. Thần thiếp vô tội."
"Lời thề của ngươi — có giá trị gì?" Thái hậu nhìn nàng, mắt khinh miệt. "Kẻ có tội — ai cũng thề."
"Thưa — thần thiếp không phải kẻ có tội."
"Vậy thì —" Thái hậu vỗ tay, "hãy để nhân chứng nói."
---
Cánh cửa điện mở ra.
Một cung nữ trẻ bước vào, mặt tái nhợt, tay run run. Nàng ta quỳ xuống, cúi đầu sát đất.
"Lão nô — lão nô xin khai —"
Thái hậu nhìn nàng ta, giọng dịu dàng hơn — như thể đang khuyến khích một đứa trẻ:
"Ngươi cứ nói. Có ta ở đây — không ai dám hại ngươi."
Cung nữ run rẩy, không dám ngước lên. Nàng ta nói, giọng nhỏ như muỗi:
"Lão nô — lão nô thấy Tần nương nương — ở chợ phía tây hoàng cung — khoảng ba ngày trước —"
"Cô thấy ta ở chợ?" Tần Minh ngước lên, mắt mở to. "Ta không ra khỏi cung suốt tuần nay —"
"Im!" Thái hậu quát. "Để nàng ta nói."
Cung nữ run bắn, nhưng vẫn cố nói tiếp:
"Lão nô — lão nô thấy Tần nương nương — mua một túi vải đen từ một người bán hàng rong — lão nô không biết trong túi có gì — nhưng lão nô thấy nương nương giấu nó vào tay áo —"
"Nói dối!" Tần Minh đứng bật dậy, nhưng lính canh giữ chặt nàng. "Ta không ra khỏi cung! Ta không mua gì cả!"
"Ngươi bảo nàng ta nói dối?" Thái hậu nhìn Tần Minh, mắt lạnh lẽo. "Vậy ngươi có bằng chứng gì chứng minh ngươi không ra khỏi cung không?"
Tần Minh im lặng. Nàng không có bằng chứng. Ai có thể chứng minh nàng ở trong cung suốt tuần nay? Ôn Cẩn — nhưng Ôn Cẩn đang bị cấm túc. Không ai khác.
Một cung nữ — khai rằng thấy ta mua bùa chú ở chợ.
Một lời khai giả — nhưng không ai tin ta hơn nàng ta.
Vì nàng ta là nhân chứng. Còn ta — là kẻ bị buộc tội.
Nàng quỳ xuống, cúi đầu, không nói thêm gì.
Thái hậu nhìn nàng, một nụ cười mãn nguyện thoáng qua trên môi.
"Được. Còn ai muốn khai nữa không?"
Một thái giám già bước ra từ phía sau. Ông ta quỳ xuống, mặt lạnh lùng.
"Lão nô — xin khai."
"Ngươi thấy gì?"
"Lão nô thấy Tần nương nương — hỏi lão nô về lịch trình của Thái hậu."
Tần Minh ngước lên, mắt mở to. Nàng nhìn thái giám — mặt ông ta lạnh lùng, không chút cảm xúc. Nàng chưa từng thấy ông ta trước đây.
Lại một người nữa — một người mà ta chưa từng gặp — khai rằng ta đã hỏi về lịch trình của Thái hậu.
Đây là một sợi xích — mỗi mắt xích là một lời khai giả — nối lại với nhau — siết chặt cổ ta.
"Ngươi —" Tần Minh nhìn thái giám, giọng khàn đặc, "ta chưa từng thấy ngươi. Ta chưa từng nói chuyện với ngươi. Sao ngươi có thể khai rằng ta hỏi ngươi về Thái hậu?"
Thái giám nhìn nàng, mặt không biểu cảm. "Lão nô — lão nô không dám nói dối. Tần nương nương đã hỏi lão nô — ở vườn thượng uyển — khoảng năm ngày trước — về thói quen hàng ngày của Thái hậu."
"Ta không hỏi! Ta chưa từng nói chuyện với ngươi!"
"Tần thị —" Thái hậu cắt lời, giọng lạnh như băng, "ngươi đã hỏi về lịch trình của ta — để biết khi nào ta vắng mặt — để đặt bùa chú vào phòng ta — có phải không?"
"Không! Thần thiếp không làm!"
"Vậy tại sao hai người này — không quen biết ngươi — lại cùng khai rằng ngươi đã hỏi về ta và mua bùa chú?"
"Vì — vì họ bị mua chuộc —"
Cả điện im lặng.
Tần Minh nhận ra mình vừa nói một câu nguy hiểm. Nàng nhìn Thái hậu — mặt bà đã tái đi, mắt rực lửa.
"Ngươi — dám nói rằng ta đã mua chuộc nhân chứng để hại ngươi?"
"Thần thiếp — thần thiếp không nói Thái hậu — thần thiếp chỉ nói —"
"Im!" Thái hậu đập tay xuống bàn, tiếng động vang vọng khắp điện. "Đủ rồi! Hôm nay tạm dừng ở đây. Ngày mai — tiếp tục thẩm vấn."
Bà đứng dậy, nhìn Tần Minh với ánh mắt khinh miệt:
"Và Tần thị — ngươi sẽ ở trong phòng giam cho đến khi phiên xử kết thúc. Không ai được phép thăm ngươi. Không ai được phép nói chuyện với ngươi."
Tần Minh cúi đầu, không nói gì.
Nàng biết — mỗi lời nàng nói hôm nay đều bị bẻ cong thành vũ khí chống lại nàng. Càng nói — càng tệ.
Vậy thì — ta sẽ im lặng.
Và ta sẽ chờ.
Chờ ai đó — cứu ta.
---
Khi Tần Minh bị giải về phòng giam, Thần Phi đang đứng ở góc hành lang, trốn sau một cây cột.
Nàng thấy Tần Minh bước đi, lưng thẳng, đầu ngẩng cao — nhưng đôi mắt nàng đỏ hoe, môi nàng cắn chặt đến bật máu.
Tần muội muội — muội đã giữ vững.
Nhưng tỷ biết — muội đang đau.
Nàng muốn chạy đến, muốn ôm lấy Tần Minh, muốn nói rằng mọi chuyện sẽ ổn. Nhưng nàng không thể. Trần công công đang đứng ở cuối hành lang, mắt nhìn nàng như một con diều hâu đang rình mồi.
Ta phải đi. Trước khi ông ta nghi ngờ.
Nàng quay lưng, bước nhanh về phía khu giặt giũ.
Tố Mai — cung nữ đã thấy người lạ trong đêm.
Ta phải gặp nàng ta. Phải hỏi thêm.
Phải tìm ra manh mối — trước khi quá muộn.
---
Nhưng khi Thần Phi đến khu giặt giũ, Tố Mai không có ở đó.
Nàng hỏi một cung nữ khác — một cô gái trẻ, mặt mũi lem luốc, đang vò vải trong chậu nước xà phòng.
"Tố Mai đâu?"
Cung nữ ngước lên, mắt đỏ hoe. "Thưa nương nương — Tố Mai — nàng ta xin nghỉ —"
"Nghỉ? Vì sao?"
"Em trai nàng ta — ốm nặng — đã mấy ngày nay —"
Thần Phi nhíu mày. "Em trai? Nàng ta có em trai?"
"Thưa — một cậu bé khoảng mười tuổi — ở trong cung làm tạp dịch — bị sốt nặng —"
Em trai ốm nặng — và Tố Mai xin nghỉ —
Có thể là thật. Nhưng cũng có thể —
Có thể nàng ta đã bị —
Nàng không dám nghĩ tiếp. Nàng quay lưng, chạy về phía khu nhà ở của cung nữ, nơi Tố Mai ở.
Ta phải tìm nàng ta. Phải biết nàng ta có an toàn không.
Vì nếu nàng ta đã bị hại —
Mọi hy vọng sẽ tan biến.
---
Khu nhà ở của cung nữ nằm ở góc tây bắc hoàng cung — một dãy nhà thấp, mái ngói cũ kỹ, tường loang lổ rêu phong.
Thần Phi chưa bao giờ đến đây. Nàng phải hỏi đường nhiều lần, qua những con ngõ nhỏ hẹp, những bức tường đầy bụi.
Khi nàng tìm được phòng của Tố Mai, trời đã xế chiều.
Cánh cửa gỗ khép hờ. Bên trong, một ngọn đèn dầu cháy leo lét.
Thần Phi gõ cửa.
"Tố Mai — có trong đó không?"
Tiếng động từ bên trong — tiếng bước chân vội vã, tiếng va chạm của đồ đạc. Rồi cánh cửa mở ra.
Tố Mai đứng trước mặt nàng, mặt tái nhợt, mắt đỏ hoe. Nàng ta run rẩy, cúi đầu.
"Nương — nương nương —"
"Tố Mai — ta nghe nói em trai muội ốm —"
Tố Mai gật đầu, nước mắt trào ra. "Thưa — nó — nó sốt cao — mấy ngày nay — lão nô — lão nô sợ —"
"Muội đã cho nó uống thuốc chưa?"
"Thưa — lão nô — lão nô không có tiền mua thuốc —"
Thần Phi thở dài, móc trong túi ra một ít bạc vụn. "Cầm lấy. Mua thuốc cho em trai muội."
Tố Mai nhìn nắm bạc, mắt mở to. Nàng ta chần chừ, không dám cầm.
"Cầm đi." Thần Phi nói, giọng dịu dàng. "Không sao đâu."
Tố Mai run run cầm lấy, nước mắt chảy dài trên gò má.
"Cảm — cảm ơn nương nương —"
"Không có gì." Thần Phi nhìn nàng ta, mắt nghiêm trọng. "Nhưng Tố Mai — ta cần hỏi muội một chuyện."
"Thưa —"
"Muội có nhớ — ngoài cung nữ cao gầy có vết bớt đỏ — muội còn thấy ai khác không? Đêm hôm đó?"
Tố Mai cố nhớ, mặt nhăn lại. "Lão nô — lão nô không thấy ai khác —"
"Muội có chắc không?"
"Thưa — chắc — lão nô chỉ thấy một người —"
Thần Phi gật đầu, thở dài. "Được rồi. Muội nghỉ ngơi đi. Và — nếu có chuyện gì — hãy đến tìm ta."
Tố Mai gật đầu, run rẩy.
Thần Phi quay lưng bước đi. Nhưng vừa ra khỏi cửa, nàng dừng lại.
Có điều gì đó không ổn.
Tố Mai — nàng ta có em trai ốm nặng — không có tiền mua thuốc —
Nhưng nàng ta vừa nói — em trai ốm mấy ngày nay —
Vậy — sao nàng ta không nói với ta từ hôm qua?
Sao nàng ta không xin ta giúp?
Và — sao hôm nay nàng ta đột nhiên xin nghỉ — đúng vào ngày thẩm vấn?
Một cơn lạnh chạy dọc sống lưng nàng.
Hay — Tố Mai đã bị mua chuộc?
Hay — nàng ta đã bị đe dọa?
Nàng quay lại, định gõ cửa hỏi thêm. Nhưng nàng nghe thấy tiếng nói từ bên trong — giọng của Tố Mai, thì thầm với ai đó.
"Lão nô — lão nô đã làm theo lời dặn — lão nô xin người — đừng làm hại em trai lão nô —"
Thần Phi đứng sững lại.
Tố Mai — nàng ta đã bị đe dọa.
Nàng ta đã khai — nhưng không phải sự thật.
Và kẻ đe dọa nàng ta — là ai?
Nàng lùi lại, cố gắng không gây tiếng động. Nhưng tim nàng đập mạnh đến nỗi nàng nghe thấy nó trong lồng ngực.
Thư Lan Âm — nàng ta đã mua chuộc Tố Mai.
Nàng ta đã dùng em trai nàng ta để uy hiếp.
Và nếu nàng ta dám làm vậy với Tố Mai — nàng ta cũng dám làm vậy với những nhân chứng khác.
Những nhân chứng đã khai chống lại Tần muội muội hôm nay —
Họ cũng bị mua chuộc.
Nàng siết chặt tay, móng tay bấu vào lòng bàn tay.
Ta phải tìm ra bằng chứng. Phải chứng minh họ bị mua chuộc.
Nhưng — làm sao?
Làm sao để chứng minh điều đó?
---
Tối hôm đó, Thần Phi đến gặp Hoàng hậu.
Lần này, nàng không thể đi qua lối sau vườn — Trần công công đã cho người canh gác khắp nơi. Nàng phải đợi đến khi trời tối hẳn, khi lính canh thay ca, mới lén chạy qua những con ngõ tối.
Khi nàng đến được chính cung, Hoàng hậu đang ngồi một mình trong phòng trà, tay cầm một tách trà đã nguội.
"Thần muội muội —" Hoàng hậu nhìn nàng, mắt mệt mỏi, "muội đến trễ quá."
"Thần thiếp xin lỗi — nhưng thần thiếp có chuyện quan trọng —"
"Chuyện gì?"
Thần Phi kể lại tất cả — về Tố Mai, về em trai ốm nặng, về cuộc nói chuyện nàng vô tình nghe được.
Hoàng hậu ngồi im lặng, mặt không biểu cảm. Khi Thần Phi kể xong, nàng đặt tách trà xuống, thở dài.
"Muội có chắc — Tố Mai đã bị mua chuộc?"
"Thần thiếp — thần thiếp không chắc. Nhưng thần thiếp nghe thấy nàng ta nói — 'lão nô đã làm theo lời dặn' — và 'đừng làm hại em trai lão nô' —"
"Đó có thể là chuyện khác."
"Thưa — có thể. Nhưng thần thiếp nghĩ —"
"Muội nghĩ gì?"
Thần Phi nhìn Hoàng hậu, mắt kiên định. "Thần thiếp nghĩ — Thư Lan Âm đã mua chuộc Tố Mai. Và nếu nàng ta mua chuộc được Tố Mai — nàng ta cũng mua chuộc được những nhân chứng khác."
Hoàng hậu im lặng hồi lâu, nhìn vào làn trà xanh trong tách.
"Muội có bằng chứng không?"
"Thưa — chưa."
"Vậy — muội cần tìm bằng chứng."
"Thần thiếp biết. Nhưng thần thiếp không biết — làm sao —"
"Tìm hiểu về cung nữ khai báo hôm nay." Hoàng hậu nói, giọng trầm. "Cung nữ đã khai rằng thấy Tần Tiếp dư mua bùa chú ở chợ. Tìm hiểu về nàng ta — gia đình nàng ta — có ai ốm đau không — có ai mới được trả tiền không."
Thần Phi gật đầu, mắt sáng lên.
"Thần thiếp hiểu."
"Và —" Hoàng hậu ngập ngừng, "cẩn thận. Đừng để ai phát hiện."
"Thần thiếp xin vâng."
Thần Phi quỳ xuống, lạy một lạy, rồi đứng dậy bước ra cửa.
Nhưng trước khi ra khỏi ngưỡng, nàng dừng lại.
"Hoàng hậu tỷ tỷ —"
"Hử?"
"Thần thiếp — thần thiếp sợ."
Hoàng hậu nhìn nàng, mắt dịu dàng. "Sợ gì?"
"Sợ — không kịp. Sợ — Tần muội muội sẽ chết trước khi ta tìm ra sự thật."
Hoàng hậu im lặng. Rồi nàng đứng dậy, bước đến bên Thần Phi, đặt tay lên vai nàng.
"Muội đừng sợ. Ta sẽ giúp muội. Và — ta tin — sự thật sẽ được phơi bày."
Nàng nói vậy, nhưng trong mắt nàng, có một nỗi lo sợ mà nàng không thể che giấu.
---
Đêm đó, Thần Phi không ngủ.
Nàng nằm trên giường, mắt mở to, nhìn lên trần nhà. Trong đầu nàng, một kế hoạch đang hình thành.
Ngày mai — ta sẽ tìm hiểu về cung nữ đó.
Tên nàng ta là gì? Ở cung nào? Có gia đình không?
Và — nàng ta có điểm yếu gì không?
Nếu ta tìm ra được điều đó — ta có thể dùng nó để lật ngược tình thế.
Nàng trở mình, thở dài.
Nhưng — nếu không kịp?
Nếu ngày mai — Thái hậu ra lệnh xử tử Tần muội muội?
Thì — ta sẽ làm gì?
Nàng nhắm mắt lại, cố gắng đẩy những ý nghĩ đó ra khỏi đầu.
Không. Ta không thể nghĩ như vậy.
Ta phải tin — vẫn còn cơ hội.
Và ta phải hành động — trước khi quá muộn.
---
Sáng hôm sau, Thần Phi bắt đầu cuộc điều tra.
Nàng đến khu vực cung nữ ở, hỏi thăm về cung nữ đã khai hôm qua. Nhưng không ai biết nàng ta — hoặc không ai dám nói.
Nàng hỏi một cung nữ già, đang ngồi may vá trước cửa phòng.
"Thưa bà — bà có biết cung nữ nào tên —"
Nàng chưa kịp nói hết câu, cung nữ già đã lắc đầu, mặt tái mét.
"Lão nô — lão nô không biết gì cả — xin nương nương tha cho lão nô —"
Nàng ta đứng dậy, vội vã đóng cửa lại.
Thần Phi đứng một mình giữa sân, lòng nặng trĩu.
Ai cũng sợ. Ai cũng không dám nói.
Vì họ biết — nếu họ nói — họ sẽ chết.
Như Thư Lan Âm đã giết thái giám trong vụ Lưu Hầu tuyển.
Như Thư Lan Âm đã dọa Tố Mai.
Nàng ta có bàn tay rất dài — và rất tàn nhẫn.
Nàng siết chặt tay, cắn chặt môi.
Nhưng ta không thể bỏ cuộc.
Ta phải tìm ra ai đó — dám nói sự thật.
---
Buổi trưa, Thần Phi tình cờ gặp một thái giám trẻ ở góc vườn thượng uyển.
Thái giám đó đang ngồi dưới gốc cây, ăn vội nắm cơm nắm. Thấy Thần Phi, hắn đứng dậy, cúi đầu.
"Nương nương —"
"Ngươi —" Thần Phi nhìn hắn, nhận ra hắn là thái giám làm việc ở khu bếp. "Ngươi có biết cung nữ đã khai hôm qua không?"
Thái giám trẻ tái mặt, lùi lại một bước. "Lão nô — lão nô —"
"Ngươi đừng sợ. Ta chỉ hỏi thôi."
Thái giám nhìn quanh, rồi hạ giọng:
"Lão nô — lão nô có nghe nói — cung nữ đó — tên là Tiểu Hoa — làm ở cung của Thư Quý nhân —"
Thần Phi nín thở. Thư Quý nhân — chị họ của Thư Lan Âm.
"Nàng ta — có gia đình không?"
"Thưa — có — một đứa em trai — đang ốm nặng —"
Lại em trai ốm nặng. Giống như Tố Mai.
Đây không phải trùng hợp.
Thư Lan Âm — nàng ta biết điểm yếu của người ta — và nàng ta dùng nó.
"Cảm ơn ngươi."
Thần Phi quay lưng bước đi. Trong lòng nàng, một tia hy vọng le lói.
Tiểu Hoa — cung nữ của Thư Quý nhân — có em trai ốm nặng.
Nếu ta có thể tìm ra em trai nàng ta — và bảo vệ nó —
Nàng ta có thể đổi lời khai.
Nhưng — làm sao để tìm ra em trai nàng ta?
Và — nếu Thư Lan Âm đã ra tay trước —
Nàng không dám nghĩ tiếp.
---
Chiều hôm đó, Thần Phi tìm đến khu tạp dịch — nơi ở của những đứa trẻ làm việc trong cung.
Đó là một khu nhà tồi tàn, nằm sát tường hoàng cung. Những đứa trẻ từ mười đến mười lăm tuổi sống ở đây, làm những công việc nặng nhọc: khuân vác, quét dọn, rửa bát.
Thần Phi hỏi một đứa trẻ đang ngồi ở góc sân, mặt mũi lem luốc.
"Ngươi có biết — em trai của Tiểu Hoa không?"
Đứa trẻ ngước lên, mắt ngây thơ. "Anh Hổ Tử ạ?"
"Hổ Tử?"
"Thưa — em trai của chị Tiểu Hoa — tên là Hổ Tử — bị ốm mấy ngày nay —"
"Hắn ở đâu?"
"Ở trong phòng cuối dãy —"
Thần Phi chạy đến phòng cuối dãy. Cánh cửa gỗ khép hờ. Bên trong, một cậu bé khoảng mười tuổi nằm trên chiếc giường gỗ, mặt đỏ bừng vì sốt.
Một người phụ nữ trung niên đang ngồi bên cạnh, lau mồ hôi cho cậu bé.
Thần Phi gõ cửa.
"Ai đó?"
"Ta là Thần Phi — cho ta vào."
Người phụ nữ mở cửa, mặt ngạc nhiên. "Nương — nương nương —"
"Đây là — em trai của Tiểu Hoa?"
"Thưa — vâng — nó — nó ốm nặng quá — lão nô sợ —"
Thần Phi bước vào, nhìn cậu bé. Mặt nó đỏ bừng, môi khô nứt nẻ, thở yếu ớt.
"Đã cho nó uống thuốc chưa?"
"Thưa — chưa — không có tiền —"
"Tiểu Hoa — không có tiền mua thuốc cho em trai?"
Người phụ nữ lắc đầu. "Nó — nó làm cung nữ — lương ít lắm — không đủ —"
Thần Phi cau mày. Vậy — nếu Tiểu Hoa không có tiền mua thuốc cho em trai — sao em trai nàng ta lại có thuốc?
Trừ phi — ai đó đã cho nàng ta tiền.
Và người đó — là Thư Lan Âm.
Nàng quay lại, nhìn người phụ nữ:
"Gần đây — Tiểu Hoa có mang tiền về không?"
Người phụ nữ ngẫm nghĩ. "Thưa — có — hôm qua — nó mang về một ít bạc — nói là — được thưởng —"
Được thưởng. Đúng vào hôm nàng ta khai chống lại Tần Minh.
Đây không phải trùng hợp.
"Cảm ơn bà."
Thần Phi quay lưng bước đi. Trong lòng nàng, ngọn lửa hy vọng đang cháy sáng.
Ta có bằng chứng. Tiểu Hoa đã nhận tiền — đúng vào hôm nàng ta khai.
Nhưng — bằng chứng này chưa đủ. Cần thêm.
Cần — ai đó dám đứng ra làm chứng.
Và — ta phải tìm ra người đó — trước khi Thư Lan Âm ra tay.
---
Đêm đó, Thần Phi viết một lá thư.
Nàng viết bằng mực đen trên giấy trắng, từng nét chữ nắn nót, cẩn thận:
"Hoàng hậu tỷ tỷ — thần thiếp đã tìm ra manh mối. Cung nữ Tiểu Hoa — đã nhận tiền từ Thư Lan Âm — để khai chống lại Tần Tiếp dư. Em trai nàng ta ốm nặng, và đột nhiên có tiền mua thuốc — đúng vào hôm nàng ta khai. Thần thiếp xin tỷ tỷ — hãy cho người điều tra thêm. Và — hãy bảo vệ em trai Tiểu Hoa — trước khi Thư Lan Âm kịp ra tay."
Nàng gấp lá thư lại, nhét vào tay áo. Ngày mai, nàng sẽ tìm cách gửi nó cho Hoàng hậu.
Hy vọng — vẫn còn hy vọng.
Nhưng — liệu có kịp không?
---
Sáng hôm sau, Thần Phi thức dậy với một niềm tin mới.
Nàng rửa mặt, chải tóc, mặc y phục chỉnh tề. Rồi nàng cầm lá thư, bước ra khỏi phòng.
Nhưng vừa ra đến cửa, nàng thấy một cung nữ đang chạy về phía nàng, mặt tái nhợt.
"Nương — nương nương —"
"Có chuyện gì?"
Cung nữ quỳ xuống, run rẩy. "Lão nô — lão nô vừa nghe tin — Tiểu Hoa — cung nữ Tiểu Hoa —"
"Tiểu Hoa làm sao?"
"Tối qua — nàng ta — nàng ta đã tự vẫn —"
Thần Phi đứng sững lại.
Cả thế giới như ngừng quay.
Tiểu Hoa — tự vẫn —
Tối qua — đúng vào hôm ta phát hiện ra sự thật —
Nàng ta đã chết.
Trước khi ta kịp làm gì.
Trước khi ta kịp cứu nàng ta.
"Chuyện — chuyện đó — có thật không?"
"Thưa — thật — lão nô vừa thấy xác nàng ta — treo cổ trong phòng —"
Thần Phi lùi lại, dựa vào tường. Chân nàng run rẩy, không đứng vững.
Thư Lan Âm — nàng ta đã ra tay trước.
Nàng ta biết ta đang điều tra — và nàng ta đã giết Tiểu Hoa — để bịt đầu mối.
Miệng lưỡi của người chết — không thể nói.
Và bằng chứng duy nhất — đã tan biến.
"Tiểu Hoa — nàng ta có để lại gì không?"
"Thưa — không — chỉ có một tờ giấy — viết rằng nàng ta — nàng ta không chịu nổi tội lỗi —"
Không chịu nổi tội lỗi. Lời tuyệt mệnh giả.
Nhưng ai sẽ tin? Ai sẽ điều tra?
Một cung nữ chết — chẳng ai quan tâm.
Và Thư Lan Âm — nàng ta lại thắng.
Thần Phi nhắm mắt lại, nước mắt chảy dài trên gò má.
Tần muội muội — tỷ xin lỗi —
Tỷ đã không kịp.
Tỷ — tỷ đã thua.
---
Tin Tiểu Hoa tự vẫn lan khắp hậu cung trong vòng một canh giờ.
Ai cũng bàn tán — nhưng không ai dám nói to. Họ thì thầm với nhau, lắc đầu, thở dài. Một cung nữ chết — chẳng có gì lạ ở nơi này.
Khi tin đến tai Tần Minh, nàng đang ngồi trong phòng giam, nhìn lên vệt nắng trên tường.
Một lính canh mở cửa, nói vội:
"Tần nương nương — cung nữ Tiểu Hoa — đã tự vẫn tối qua."
Tần Minh ngước lên, mắt mở to.
Tiểu Hoa — cung nữ đã khai chống lại ta — đã chết.
Để bịt đầu mối.
Để không ai có thể chứng minh nàng ta đã mua chuộc nhân chứng.
Một cơn lạnh chạy dọc sống lưng nàng.
Nếu Thư Lan Âm sẵn sàng giết một cung nữ vô tội — chỉ để bịt đầu mối —
Thì — nàng ta còn sẵn sàng làm gì nữa?
Nếu nàng ta phát hiện ra Thần Phi đang điều tra —
Nàng ta sẽ giết Thần Phi.
Và nếu nàng ta phát hiện ra Hoàng hậu đang giúp ta —
Nàng ta sẽ giết Hoàng hậu.
Không — nàng ta không có giới hạn.
Và ta — ta đang kéo tất cả những người yêu thương ta vào vòng nguy hiểm.
Nàng ôm mặt, lần đầu tiên sau nhiều ngày, nàng khóc.
Ôn Cẩn — Thần Phi — Hoàng hậu — tất cả đều có thể chết vì ta.
Và ta — ta không thể làm gì.
Ta chỉ có thể ngồi đây — chờ chết — và kéo theo những người khác.
---
Cùng lúc đó, Thư Lan Âm ngồi trước gương, chậm rãi chải tóc.
Trên bàn, bên cạnh lược ngà và hộp phấn, là một chiếc túi vải đen — nhẹ hơn hôm qua, vì bạc đã được phân phát hết.
Nàng ta cầm chiếc lược, nhìn mình trong gương. Gương mặt đẹp, dịu dàng, vô hại.
Tiểu Hoa đã chết. Tố Mai đã bị dọa. Mọi đầu mối đều đã bị cắt.
Không ai có thể chứng minh gì.
Và Tần muội muội — nàng ta sẽ chết.
Nàng ta đặt lược xuống, mỉm cười.
Nhưng — còn một người nữa.
Thần Phi — nàng ta đang điều tra.
Nàng ta đã gặp Tố Mai. Nàng ta đã hỏi thăm về Tiểu Hoa.
Nàng ta — quá nguy hiểm.
Cần phải — xử lý nàng ta.
Nàng ta đứng dậy, bước đến bên cửa sổ. Bên ngoài, trời đang đổ mưa — những hạt mưa đầu mùa hạ, nặng và lạnh.
Thần Phi — ta sẽ cho nàng một cơ hội cuối cùng.
Nếu nàng dừng lại — ta sẽ tha cho nàng.
Còn nếu nàng tiếp tục —
Nàng sẽ là người tiếp theo.
---
Tối hôm đó, Thần Phi ngồi một mình trong phòng, nhìn ra màn mưa ngoài cửa sổ.
Nàng không khóc. Nước mắt đã cạn từ lâu.
Trong tay nàng, lá thư viết cho Hoàng hậu vẫn còn nguyên — chưa kịp gửi đi.
Tiểu Hoa đã chết. Bằng chứng duy nhất đã tan biến.
Và ta — ta không biết phải làm gì tiếp theo.
Nàng nhìn lá thư, rồi xé nó ra làm đôi.
Những mảnh giấy trắng rơi xuống nền gạch, như những cánh hoa tàn trong mưa.
Tần muội muội — tỷ xin lỗi —
Tỷ đã thất bại.
Nhưng tỷ — tỷ sẽ không bỏ cuộc.
Tỷ sẽ tìm cách khác.
Dù có phải chết — tỷ cũng sẽ cứu muội.
Nàng ngước lên nhìn màn mưa ngoài cửa sổ, mắt sáng lên một tia kiên định.
Và nếu tỷ chết — ít nhất tỷ sẽ chết vì một điều gì đó đáng giá.
Chết vì tình bạn.
Chết vì — muội.
---
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
