Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Bọn Họ Đều Không Phải Là Người! Chương 9: Người Dẫn Đường 09

Cài Đặt

Chương 9: Người Dẫn Đường 09

Úc Hình nhìn chằm chằm vào khuôn mặt Ôn Khinh, chỉ thấy hàng mi cậu khẽ run rẩy, vẻ mặt ngẩn người trong một giây rồi lại trở về vẻ bình thường.

Không kinh ngạc, cũng không sợ hãi.

Ôn Khinh mím chặt môi, nghiêm túc nói với Úc Hình: "Anh đừng làm vậy nữa."

"Anh, anh nghe câu chuyện Cậu bé chăn cừu chưa?"

Úc Hình cong môi, giả vờ không hiểu: "Hả? Tôi làm sao?"

Ôn Khinh nhíu mày: "Rõ ràng anh không phải người dẫn đường, tại sao cứ liên tục làm rối tung rồi mù mọi chuyện lên thế?"

"Nói dối nhiều, thì mọi người sẽ không tin anh nữa đâu."

Cậu dừng lại một chút, lại nói: "Nếu phiếu của anh cao, anh sẽ phải đi mở cửa."

Người không phải người dẫn đường mà đi mở cửa, chắc chắn sẽ chết.

Ôn Khinh muốn nói lý với Úc Hình, để anh đừng làm rối mọi thứ nữa, không ngờ rằng Úc Hình nghe xong lời cậu nói thì khóe miệng càng nhếch lên cao hơn, cười đến cong cả mắt.

Úc Hình cười hì hì hỏi: "Tôi không giống người dẫn đường sao?"

"Hay là... cậu không muốn tôi là người dẫn đường?"

"..."

Ôn Khinh nhận ra rằng nói lý với Úc Hình căn bản không thể nào thông.

Im lặng một lát, cậu hỏi ngược lại: "Vậy còn anh thì sao?"

"Anh có phải cho rằng tôi là người dẫn đường không?"

Úc Hình lắc đầu: "Không có mà."

Ôn Khinh ngước mắt, nhìn vào đôi mắt sâu không thấy đáy của anh: "Vậy tại sao anh cứ bám lấy tôi?"

Úc Hình lại lắc đầu: "Không có mà."

Ôn Khinh: ???

Như vậy còn chưa tính là bám lấy sao?!

Rõ ràng anh cứ bám lấy tôi!

Vẻ kinh ngạc trên mặt cậu quá rõ ràng, Úc Hình khẽ cười một tiếng, cà lơ phất phơ mà nói: "Tôi không có bám lấy cậu."

"Tôi đang quyến rũ cậu."

Ôn Khinh: "..."

Ngoài hành lang vang lên vài tiếng bước chân, có người đến rồi.

Ôn Khinh nghiêng đầu, Chu Châu, Cung Vân Vân và Lý Tư Văn đều đã tới.

Ba người đồng thời quan sát Ôn Khinh và Úc Hình trong phòng sách.

Hai người họ đứng rất sát nhau, Úc Hình như không có xương mà tựa vào giá sách, áo choàng tắm màu đen tuyền rộng thùng thình, Ôn Khinh thì đứng cạnh Úc Hình, hai mũi chân chạm nhau, quần áo của cậu lại là màu trắng tinh khôi, thoạt nhìn hai người lại có chút hài hòa.

Có người thấy hài hòa, có người lại thấy chướng mắt.

Mặt Chu Châu lạnh tanh, sải bước đến bên chỗ Ôn Khinh, kéo cậu ra sau lưng mình rồi nhìn chằm chằm vào Úc Hình.

Thấy vậy, Úc Hình cười như không cười nhìn lại.

Hai người bốn mắt nhìn nhau, không nói một lời nào.

Ôn Khinh chớp mắt, nhân cơ hội vươn tay, muốn lấy cuốn "Thần Thoại Phương Tây" trong tay Úc Hình.

Khi tay cậu vừa chạm vào cuốn sách, Úc Hình đã quay đầu nhìn sang.

Nhưng lần này Úc Hình không hề cản trở Ôn Khinh nữa, anh buông tay, để mặc Ôn Khinh lấy cuốn sách đi.

Ôn Khinh theo bản năng nói: "Cảm, cảm ơn."

Nói xong cậu liền hối hận, rõ ràng là Úc Hình cướp sách của cậu, tại sao lấy lại được rồi cậu còn phải nói cảm ơn!

Úc Hình cười khẩy một tiếng, cúi người nhặt cuốn "Thần Thoại Hy Lạp" bị ném xuống đất, phủi bụi trên đó, nhét vào tay Ôn Khinh rồi huýt sáo rời khỏi phòng sách.

Ôn Khinh ôm hai cuốn sách dày cộp, nhìn bóng lưng Úc Hình, lại lần nữa thầm mắng anh là đồ trẻ trâu.

Đồ trẻ trâu kỳ quái.

Đợi Úc Hình rời đi, Chu Châu trầm giọng hỏi: "Vừa rồi đã xảy ra chuyện gì vậy?"

Ôn Khinh nhỏ giọng nói: "Tôi tìm sách đọc, rồi anh ta cướp sách của tôi, sau đó tôi muốn cướp lại..."

Cậu ngước mắt nhìn Chu Châu, chỉ thấy Chu Châu nhìn đăm chiêu vào ngực mình, con ngươi đen đặc, dường như không nghe thấy cậu đang nói gì.

Ôn Khinh đột nhiên có chút sợ hãi với dáng vẻ lúc này của Chu Châu, cẩn thận dò hỏi: "Sao, sao vậy?"

Một lúc lâu sau, Chu Châu mới hoàn hồn, giọng khàn khàn nói: "Không có gì, áo cậu hơi bẩn rồi."

Anh chỉ vào vai phải của Ôn Khinh, bộ quần áo trắng tinh bị rượu thuốc nhuộm thành mấy vết bẩn.

Ôn Khinh gật đầu: "Tôi về phòng thay đồ."

Nói xong, cậu ôm sách nhanh chóng rời khỏi phòng sách.

Về đến phòng ngủ rồi đóng cửa lại, Ôn Khinh mới thở phào nhẹ nhõm.

Cậu ngồi phịch xuống thảm, nghĩ thầm, mọi người chắc là áp lực quá lớn, cho nên cảm xúc mới có chút không đúng.

Nghỉ ngơi một lát, Ôn Khinh thay quần áo, bắt đầu đọc sách.

Lật mục lục "Thần Thoại Phương Tây", Ôn Khinh giật mình.

Cuốn sách này không viết về thần thoại truyền thuyết, mà là về lịch sử phát triển của thần thoại truyền thuyết, nói một cách chính xác thì nội dung là sự thay đổi chính trị phương Tây đã ảnh hưởng như thế nào đến sự phát triển của thần thoại truyền thuyết.

Đọc được hai trang, Ôn Khinh liền đặt cuốn sách này sang một bên, bắt đầu xem cuốn sách còn lại.

Cuốn sách Úc Hình nhét cho cậu, thì lại là cuốn kể về những câu chuyện thần thoại thực sự.

Ôn Khinh nhanh chóng tìm thấy câu chuyện liên quan đến chó ba đầu.

Chó ba đầu trong thần thoại Hy Lạp cổ đại tên là Cerberus, giống như những gì Cung Vân Vân nói, nó phụ trách canh giữ cổng địa ngục, truyền thuyết kể rằng có một vị anh hùng vì muốn đưa người vợ đã chết rời khỏi địa ngục, rồi gảy cây đàn mà mình rất giỏi, những khúc ca du dương đã khiến Cerberus ngủ say, vì vậy mà rời khỏi địa ngục.

Ôn Khinh nhìn chằm chằm vào mấy chữ nhạc cụ, khúc ca, trong đầu cậu bắt đầu vang lên bài hát thiếu nhi "Tìm bạn".

[Tìm bạn, tìm bạn, tìm bạn ơi,

Tìm được một người bạn tốt rồi,

Chào nhau, bắt tay nhau,

Bạn là người bạn tốt của tôi.]

Chẳng lẽ manh mối chính là bài hát này sao?

Bài hát này có ý nghĩa gì? Ôn Khinh nghĩ rất lâu, nhưng vẫn không có chút manh mối nào.

Cậu đứng dậy muốn đi đến phòng sách để kể chuyện này cho mọi người, nhưng trong phòng sách lại không có một ai.

Ôn Khinh chạy nhanh xuống lầu, trong phòng khách chỉ có một mình Quý Dư, trước mặt anh ta bày ba món mặn một món canh, tỏa ra hơi nóng, mùi thơm hấp dẫn xộc vào mũi.

Ôn Khinh ngượng ngùng đỏ mặt.

Quý Dư cười cười, ôn hòa nói: "Ngồi xuống ăn đi."

Đồ ăn không nhiều, Ôn Khinh sao dám ăn, vừa muốn từ chối, Quý Dư dường như biết cậu muốn nói gì, lại nói: "Nấu ăn có thể giúp tôi điều chỉnh cảm xúc, sắp xếp lại logic."

"Mấy món này nếu như em không ăn," Quý Dư dừng lại một chút, tiếc nuối nói: "Vậy thì chỉ đành đổ đi thôi."

Ôn Khinh vội nói: "Em ăn."

"Đổ đi lãng phí quá."

Quý Dư cười cười, tự mình vào bếp lấy cho cậu một bát cơm, sau đó ngồi đối diện Ôn Khinh, cười nhìn cậu ăn cơm.

Ôn Khinh ăn rất nhanh, ăn ngấu nghiến cơm và thức ăn, hai má hơi phồng lên.

Quý Dư khẽ hỏi: "Ngon không?"

Ôn Khinh gật đầu, ba món mặn một món canh, chưa đến năm phút đã bị một mình cậu giải quyết hết.

Quý Dư không khỏi bật cười: "Em đây là đói bao lâu rồi?"

Ôn Khinh má hơi ửng đỏ, nhỏ giọng nói: "Em, em ăn cơm rất nhanh."

Hồi trung học vì học hành căng thẳng, Ôn Khinh lại có chút không theo kịp tiến độ của giáo viên, chỉ có thể liều mạng tiết kiệm thời gian, ba bữa cơm đều giải quyết nhanh nhất có thể, ba năm trôi qua, cậu đã hình thành thói quen ăn cơm nhanh như vậy.

Quý Dư khép hờ mắt, nhàn nhạt nói: "Trước kia khi học trung học, để tranh thủ thời gian, tôi cũng ăn cơm rất nhanh."

Ôn Khinh ngơ ngác nói: "Em, em cũng vậy."

Quý Dư cười nói: "Trùng hợp thật."

Ôn Khinh gật đầu, chỉ vài câu đối thoại đơn giản, khoảng cách với thầy Quý đột nhiên gần hơn một chút.

"Thói quen này không tốt cho cơ thể."

Quý Dư từ từ đứng dậy, nói với cậu: "Tôi thích nấu ăn, nhưng không thích rửa bát."

"Có thể làm phiền em rửa bát được không?"

Đã ăn cơm của người ta, Ôn Khinh đương nhiên sẽ không từ chối chuyện nhỏ nhặt như rửa bát.

Cậu bỏ đĩa trống vào bồn rửa, vừa mở vòi nước, trước mắt đột nhiên xuất hiện một màu hồng.

Quý Dư cầm một chiếc tạp dề màu hồng phấn trên tay, làm điệu bộ muốn mặc cho cậu.

Ôn Khinh vội nói: "Không sao đâu ạ, em rửa nhanh thôi."

Quý Dư nhẹ giọng nói: "Vừa thay quần áo, làm bẩn thì không tốt đâu."

Ôn Khinh ngẩn người, cậu đúng là vừa thay áo phông, nhưng chiếc áo này và chiếc áo trước đó là cùng một kiểu, không có gì khác biệt.

Trong một thoáng thất thần, Quý Dư đã mặc tạp dề cho cậu.

"Xong rồi." Quý Dư nói.

Trong bếp im ắng lạ thường, chỉ có tiếng nước chảy róc rách.

Ôn Khinh cúi đầu rửa bát, nhìn chiếc tạp dề hoa nhí màu hồng phấn trên người mình, cảm thấy có chút kỳ quái, cậu không hề nhìn thấy chiếc tạp dề này trong bếp.

"Thầy Quý, cái tạp dề này thầy tìm thấy ở đâu vậy ạ?"

Quý Dư: "Nó treo ở bên cạnh tủ lạnh."

Động tác của Ôn Khinh đột ngột dừng lại, buổi sáng cậu còn tới đây, nhớ rất rõ, bên cạnh tủ lạnh không hề có tạp dề, không có bất kỳ đồ vật gì.

Trong nháy mắt, cậu nhớ tới chiếc quần lót biến mất một cách kỳ lạ trong tủ quần áo.

Quần lót trong phòng ngủ vì sao lại mất tích một cách kỳ lạ? Tạp dề trong bếp vì sao lại đột nhiên xuất hiện?

Ôn Khinh căng thẳng nuốt nước bọt, cảm thấy chiếc tạp dề trên người có chút lành lạnh.

Quý Dư vẫn luôn nhìn cậu, thấy sắc mặt Ôn Khinh đột nhiên trắng bệch, bèn nhỏ giọng hỏi: "Sao vậy?"

Ôn Khinh lắp bắp hỏi: "Th, thầy, thầy nói ở, ở đây có khi nào có ma không?"

Khóe môi Quý Dư hơi cong lên: "Tôi cũng không biết."

Sống lưng Ôn Khinh đột nhiên nổi lên một trận ớn lạnh, sợ hãi đến mức tay cũng run lên, không cầm chắc chiếc đĩa.

Chiếc đĩa rơi xuống mặt bàn đá cẩm thạch, làm những mảnh sứ vỡ vụn văng tung toé khắp nơi.

Quý Dư khẽ thở dài: "Gan nhỏ như vậy, sau này phải làm sao đây?"

Ôn Khinh lúc này trong đầu đều nghĩ đến chuyện ma quỷ, nghe thấy lời Quý Dư nói xong, buột miệng hỏi: "Cái gì sau này? Sau này sẽ có ma xuất hiện sao?"

Quý Dư lắc đầu: "Tối qua bỏ phiếu trắng, thứ xuất hiện là chó ba đầu."

"Chẳng may tối nay lại bỏ phiếu sai... không biết sẽ xuất hiện thứ quỷ quái gì nữa."

Ôn Khinh rùng mình một cái, những con ma trong các bộ phim kinh dị cậu từng xem lần lượt hiện lên trước mắt.

Cậu vội vàng lắc đầu, tự nhủ không được nghĩ lung tung.

Bỏ phiếu sai có lẽ sẽ cung cấp những manh mối bình thường...

Ôn Khinh dùng khăn lông bọc tay lại, chăm chú dọn dẹp những mảnh sứ vỡ trên mặt bàn.

Quý Dư đi tới: "Để tôi làm cho."

"Không cần, không sao đâu ạ."

Ôn Khinh lắc đầu, bước sang một bên, khuỷu tay trái va vào mặt bàn, một mảnh sứ vỡ đâm vào da thịt.

Hốc mắt cậu đỏ lên, nước mắt trực tiếp trào ra.

"Đừng động đậy." Quý Dư nắm lấy cổ tay cậu, cụp mắt nhìn vết thương.

Mảnh sứ vỡ không đâm sâu, nhưng vết thương lại dài ba bốn cen-ti-mét, máu tươi nhanh chóng nhuộm đỏ mảnh sứ trắng, men theo mép mảnh sứ mà từ từ nhỏ xuống.

"Vết thương có hơi dài đấy." Quý Dư cong môi, ngữ điệu hơi vút lên cao.

Ôn Khinh nước mắt lưng tròng nghiêng đầu.

Sao nghe có vẻ tâm trạng của thầy ấy đang tốt lên vậy?

Là ảo giác của cậu sao?

Ôn Khinh chớp đi những giọt nước nơi khoé mắt, tầm nhìn trở lại rõ ràng.

Quý Dư cầm nhíp, cẩn thận gắp mảnh sứ vỡ ra.

Ôn Khinh vừa thở phào nhẹ nhõm, vết thương ở khuỷu tay lại bị Quý Dư khẽ kéo ra, lộ ra một chút thịt đỏ tươi, đau đến mức mặt cậu trắng bệch.

Quý Dư giải thích: "Nhịn một chút, bên trong còn một mảnh nhỏ."

Mảnh vỡ rất nhỏ, dường như đầu nhíp không thể tránh khỏi việc chạm vào vết thương.

Vài giây ngắn ngủi nhưng đối với Ôn Khinh mà nói vô cùng dài dằng dặc, tóc mái trước trán của cậu đều bị mồ hôi lạnh thấm ướt.

Những sợi tóc đen dính chặt vào khuôn mặt nhỏ nanh tái nhợt, môi mím chặt, không có chút huyết sắc nào.

Đáng thương lại đáng yêu.

Quý Dư thưởng thức một hồi, mới gắp mảnh vỡ nhỏ ra, giúp cậu bôi thuốc, băng bó lại.

"Được rồi, đi nghỉ ngơi đi."

Ôn Khinh cố nén ham muốn khóc thành tiếng, nghẹn ngào đáp một tiếng, chân mềm nhũn bước ra khỏi bếp.

Quý Dư đứng tại chỗ, từ từ nâng tay lên, nhìn những giọt máu đỏ thẫm trên mu bàn tay, cúi đầu, nhẹ nhàng hít hà một chút.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc