Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Ôn Khinh chậm rãi đi vào phòng khách, cảm giác đau nhức âm ỉ nơi vết bầm trên vai phải, khuỷu tay trái như bị kim châm từng đợt nhức nhối, nước mắt không thể ngừng rơi.
Thật thảm.
Đây là cái nỗi khổ nhân gian gì vậy...
Nhưng chí ít bây giờ vẫn còn sống...
Nghĩ đến đây, Ôn Khinh dần dần ngừng khóc.
Cậu vẫn còn sống.
Vận may của cậu rất tốt.
Cậu có thể sống sót.
Tự an ủi bản thân một lúc, Ôn Khinh đi vào phòng vệ sinh rửa mặt, rồi lên lầu định nói cho mọi người về phát hiện vừa rồi.
Cậu đi lên tầng hai, thấy phòng sách vẫn không có ai.
Do dự một lát, Ôn Khinh đi lên tầng ba.
Vừa đặt một chân lên tầng ba, bước chân cậu đột ngột khựng lại.
Không biết là do cửa phòng ngủ cách âm không tốt, hay là mấy người trong phòng nói chuyện quá kích động, nên không kiềm chế được âm lượng, ngay cả Ôn Khinh đang đứng ở cầu thang cũng có thể nghe rõ ràng cuộc trò chuyện của họ.
"Tư Văn, Y Y, tớ cảm thấy Ôn Khinh chắc chắn là người dẫn đường." Là giọng của Cung Vân Vân.
"Tớ biết sở trường của hai cậu, sở trường của tớ và Chu Châu thì ngay từ đầu đã công bố rồi, đến bây giờ chỉ có Ôn Khinh là còn giấu giếm."
Cung Vân Vân dừng một chút, không hề che giấu sự bất mãn của mình, tiếp tục nói: "Mọi người còn nhớ dáng vẻ không dám nói sở trường của cậu ta tối qua không?"
"Hệ thống chỉ nói trong số chúng ta có một người dẫn đường, chứ không nói người dẫn đường là thân phận mà, có lẽ sở trường của cậu ta là người dẫn đường, nên mới không nói."
Ôn Khinh cụp mắt xuống, trong lòng nghĩ, tuy Cung Vân Vân vô duyên vô cớ nhắm vào cậu, nhưng lời nói vẫn có chút đạo lý.
Hệ thống không hề nói người dẫn đường là một loại thân phận.
Có phải họ đã rơi vào một hiểu lầm nào đó không?
"Tối nay chúng ta bỏ phiếu cho Ôn Khinh đi, chúng ta có ba phiếu, tiếp theo chỉ cần đảm bảo số phiếu của những người khác ít hơn ba là được."
Cung Vân Vân dường như đang đi tới đi lui trong phòng ngủ, Ôn Khinh nghe thấy tiếng bước chân của cô ta, gấp gáp, có chút căng thẳng.
"Tư Văn, những lời tớ vừa nói, cậu có thể chuyển cho Chu Châu được không, nếu tớ đi nói thì cậu ấy chắc chắn sẽ cho rằng tớ đang nhắm vào Ôn Khinh..."
"À, cái này, cái này không được tốt lắm."
"Nhưng Y Y bây giờ căn bản không thể nói chuyện với Chu Châu, cậu đi nói chuyện với Chu Châu đi, tối nay chúng ta có thể kết thúc trò chơi, rời khỏi cái nơi quỷ quái này rồi."
Bốn chữ kết thúc trò chơi vô cùng hấp dẫn, Lý Tư Văn do dự một lát, nhỏ giọng đáp lời.
"Bây giờ đi tìm Chu Châu đi, lúc nãy tớ thấy cậu ấy đang ở cùng với cái người thẻ Thần mặc áo bóng rổ, tên gì ấy nhỉ, hình như gọi là, Tư Không?"
Giây tiếp theo, cửa phòng ngủ đột ngột mở ra.
Ôn Khinh vốn tưởng rằng họ còn phải nói chuyện một lúc, ngây người tại chỗ, mắt lớn trừng mắt nhỏ với ba người trong phòng ngủ.
Cung Vân Vân đứng ở mép cửa, Lý Tư Văn và Trần Y Y thì ở phía sau cô ta, Trần Y Y ngồi trên giường, cúi đầu, thần sắc đờ đẫn, dường như vẫn chưa hoàn hồn.
Cung Vân Vân khoanh tay trước ngực, lạnh lùng nhìn về phía Ôn Khinh: "Cậu nghe thấy những lời chúng tôi nói rồi đúng không?"
"Đến vừa lúc đấy, bây giờ cho cậu một cơ hội giải thích."
Giọng điệu của cô ta kiêu ngạo, mang theo chút giễu cợt.
Ôn Khinh hơi nhíu mày, mím chặt môi.
Cung Vân Vân đã nhận định cậu là người dẫn đường, bất kể bây giờ cậu nói gì, đối phương cũng sẽ cho rằng cậu đang ngụy biện.
Vì vừa khóc xong, hốc mắt của Ôn Khinh có chút đỏ hoe, trên tay lại quấn băng gạc, trông có chút đáng thương.
Nhìn dáng vẻ này của cậu, trong lòng Cung Vân Vân chợt dâng lên một cơn giận dữ không rõ nguyên do: "Đừng có mà giả bộ đáng thương nữa."
"Cậu không nghĩ ra lý do để biện hộ nữa đúng không? Tôi nói cho cậu biết, cái trò giả bộ đáng thương này ở chỗ tôi không có tác dụng đâu."
Ôn Khinh nhíu chặt mày, chậm rãi mở miệng: "Tôi không có giả bộ đáng thương."
"Cũng không có đang nghĩ lý do biện hộ."
Cung Vân Vân cười lạnh: "Vậy sao cậu không nói gì?"
"Ngầm thừa nhận rồi à?!"
Nói rồi, cô ta nhìn Lý Tư Văn và Trần Y Y ở phía sau, vẻ mặt dần dần kích động lên, cô ta dường như muốn kiềm chế biểu cảm trên mặt, nhưng không những không thành công mà hai gò má còn hơi co giật, biểu cảm vô cùng quỷ dị.
Ôn Khinh rối rắm một lúc, nhỏ giọng nói: "Tôi không nói là vì cạn lời với cậu."
"Mẹ nó cậu nói cái gì?!" Sắc mặt Cung Vân Vân biến đổi, hai má giật càng rõ ràng, hoàn toàn không còn dáng vẻ thanh tú trước đó, giống như biến thành một người khác.
Đột nhiên, cửa phòng ngủ ở cuối hành lang mở ra.
Chu Châu bước ra, trầm giọng hỏi: "Xảy ra chuyện gì vậy?"
Lời này nghe như là hỏi tất cả những người đang có mặt, nhưng ánh nhìn của anh lại chỉ nhìn chằm chằm vào Cung Vân Vân.
"Không có gì."
Cung Vân Vân gằn ra hai chữ, "rầm" một tiếng, dùng sức đóng cửa phòng ngủ lại.
Ôn Khinh nhìn cánh cửa đóng chặt, lại nhìn về phía Chu Châu đang ở phía trước.
Bên cạnh anh còn có Tư Không đứng, Tư Không nhàn nhạt liếc nhìn Ôn Khinh một cái, rồi quay trở lại phòng ngủ, đóng cửa lại.
Trên hành lang chỉ còn lại Ôn Khinh và Chu Châu.
Ánh mắt Chu Châu quét qua khuôn mặt Ôn Khinh, sau đó dừng lại ở cánh tay trái của cậu.
Mới một lát không gặp, mà lại bị thương rồi.
Mặt mày Chu Châu u ám, bước nhanh đến trước mặt Ôn Khinh: "Có phải Úc Hình làm không?"
Ôn Khinh ngẩn người: "Hả, cái gì?" Chu Châu cúi đầu, giây tiếp theo, sự chú ý liền bị một vòng đỏ trên cổ tay Ôn Khinh thu hút.
Rất rõ ràng, là vì bị người khác dùng sức nắm lấy.
Sau khi bị nắm lấy, người đó sẽ làm gì tiếp theo?
Yết hầu Chu Châu khẽ động, đè giọng xuống rồi lại hỏi một lần: "Những cái này, có phải là Úc Hình làm không?"
Anh nhìn chằm chằm Ôn Khinh, đôi mắt đen tuyền sâu không thấy đáy.
Dáng vẻ của Chu Châu có vẻ hơi không đúng.
Không hiểu sao, Ôn Khinh lại nhớ đến Cung Vân Vân, cậu theo bản năng lùi lại một bước.
Cậu lắc đầu, nói với Chu Châu: "Không, không phải anh ta."
"Lúc nãy tôi rửa chén sơ ý làm vỡ một cái đĩa, sau đó bị va vào tay..."
Chu Châu cụp mắt xuống, vẫn nhìn chằm chằm vào vết thương của cậu, dường như hoàn toàn không nghe lọt lời giải thích của Ôn Khinh.
Anh chất vấn: "Không có Úc Hình thì cậu sẽ va vào mảnh sứ à?"
Ôn Khinh lại lùi lại một bước, lưng chạm vào lan can cầu thang, một cơn lạnh lẽo dâng lên.
Chu Châu nắm lấy tay cậu, đè lên dấu hằn đỏ ở cổ tay.
Anh nắm quá chặt, Ôn Khinh căn bản không giãy ra được.
Chu Châu chậm rãi nói: "Lúc nãy tôi đã nói chuyện với Tư Không rồi, tối nay cậu ta sẽ bỏ phiếu cho Úc Hình."
Khóe miệng anh hơi nhếch lên, dịu dàng nói với Ôn Khinh: "Chỉ cần bỏ phiếu cho Úc Hình ra ngoài, cậu sẽ không sao."
Tim Ôn Khinh đập mạnh một nhịp, dường như không phải là ảo giác của cậu.
Chu Châu thật sự trở nên kỳ lạ rồi.
Cậu lắp bắp nói: "Nhưng, nhưng Úc Hình không phải là người dẫn đường mà."
Chu Châu đột ngột lạnh mặt: "Ai nói anh ta không phải?"
Nhìn thấy dáng này của anh, Ôn Khinh có chút sợ hãi, nhỏ giọng giải thích: "Anh, anh ta cầm thẻ Thần, mà, mà anh ta lại quá nhảy nhót, chắc không phải người dẫn đường đâu..."
Ôn Khinh cố gắng khuyên Chu Châu: "Nếu chúng ta bỏ phiếu sai thì không chỉ Úc Hình sẽ chết, mà còn có thể xuất hiện quái vật như chó ba đầu lần trước."
"Anh, anh đừng vội, vừa nãy tôi phát hiện một manh mối quan trọng ở phòng sách."
Chu Châu nhìn chằm chằm vào mắt cậu, hồi lâu sau liền nhếch khóe miệng: "Lúc nãy tôi chỉ đùa thôi."
Không, anh không có đùa.
Ôn Khinh cúi đầu, trong lòng lạnh đi phân nửa.
****
Ý thức được Chu Châu trở nên kỳ lạ, Ôn Khinh không dám ở một mình với anh nữa, buổi chiều không về phòng ngủ mà đều ở trong phòng sách.
Cậu đặt cuốn "Truyện thần thoại Hy Lạp" lên giữa bàn làm việc trong phòng sách, mở đến trang về con chó ba đầu, mọi người lần lượt đi vào phòng sách, nhìn thấy câu chuyện nhỏ này, nhưng đều không có manh mối gì.
Thời gian trôi qua từng giây từng phút, chớp mắt đã đến tám giờ rưỡi tối.
Còn nửa tiếng nữa là đến lần bỏ phiếu thứ hai.
Tất cả mọi người quây quần bên bàn dài, im lặng chờ đợi hệ thống xuất hiện.
Ôn Khinh lo lắng khẩy vào lòng bàn tay, không biết nên viết ai.
Trong đầu cậu toàn là chó ba đầu và bài hát tìm bạn, hoàn toàn không có bất kỳ đối tượng nào để nghi ngờ.
Đột nhiên, có người gõ vào bàn.
Ôn Khinh ngẩng đầu lên, chỉ thấy Trần Y Y dùng tay phải chống lên mặt bàn, cứng đờ gõ hai cái.
Trạng thái của cô ta tốt hơn so với ban ngày khá nhiều.
Chờ cho tất cả mọi người đều nhìn sang, con ngươi của cô ta chậm rãi chuyển động, nói từng chữ một: "Tôi nhìn thấy rồi."
Vẻ mặt Ôn Khinh mờ mịt, nhìn thấy cái gì?
Trần Y Y mím đôi môi có chút khô nứt, chậm rãi nói: "Tối qua, tôi đã nhìn thấy, người đẩy Ôn Khinh."
Không đợi ai hỏi, cô ta nói ra một cái tên: "Cung Vân Vân."
Ôn Khinh ngây người, nghiêng đầu nhìn Cung Vân Vân.
Cung Vân Vân trông còn ngạc nhiên hơn cả cậu, cô ta đột ngột đứng dậy, ghế bị va mạnh ra, ma sát với gạch lát phát ra âm thanh chói tai.
Mắt cô ta dường như muốn trợn trừng ra, gào lên: "Trần Y Y! Cô đang nói nhảm nhí cái gì vậy!"
"Tại sao tôi phải đụng Ôn Khinh?!"
Trần Y Y nhìn chằm chằm vào Cung Vân Vân, mặt khẽ co giật, giọng nói như chiếc ống bễ cũ kỹ: "Vì cô là người dẫn đường."
Cung Vân Vân vạn lần không ngờ rằng sắp đến lúc bỏ phiếu, Trần Y Y lại nghi ngờ mình.
Vẻ mặt cô ta điên cuồng, hét vào mặt Trần Y Y: "Mẹ nó tôi không phải!"
"Trần Y Y, cô mới là người dẫn đường đúng không? Nếu cô thật sự nhìn thấy thì tại sao sáng sớm không nói! Tại sao bây giờ sắp bỏ phiếu rồi cô mới nói chuyện này!"
Ôn Khinh dán chặt lưng vào ghế, kinh hồn bạt vía nhìn cảnh tượng này.
Chu Châu, Trần Y Y, Cung Vân Vân đều trở nên thật kỳ lạ.
Cái này, mới trôi qua bao lâu chứ?
"Tích tắc--"
[Bỏ phiếu kết thúc, bây giờ bắt đầu kiểm phiếu.]
[Người chơi Úc Hình, hai phiếu.]
[Người chơi Ôn Khinh, hai phiếu.]
[Người chơi Cung Vân Vân, ba phiếu.]
[Mời người chơi Cung Vân Vân mở cửa.]
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)



-481703.jpg&w=640&q=75)


-18792.png&w=640&q=75)










