Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Ngay giây tiếp theo, Ôn Khinh đã bác bỏ ý nghĩ này ra khỏi đầu.
Quy tắc trò chơi nói rất rõ, trong số chúng ta có một người dẫn đường.
Vậy nên người dẫn đường chắc chắn tồn tại.
Ôn Khinh cụp mắt, luôn cảm thấy có một chuyện rất quan trọng đã bị cậu cùng tất cả mọi người bỏ qua.
Đang suy nghĩ, giọng nói chói tai của Cung Vân Vân đã cắt ngang mạch suy nghĩ của cậu.
"Úc Hình, ý anh là gì?"
Cung Vân Vân hùng hồn nói: "Từ đầu đến giờ, anh không hề tham gia thảo luận một cách nghiêm túc, toàn làm vẩn đục mọi chuyện, chuyển hướng sự chú ý của mọi người."
"Rốt cuộc thì anh là người dẫn đường? Hay là thẻ Thần của anh cần bảo vệ người dẫn đường, ví dụ như Ôn Khinh?"
"Hệ thống không nói thẻ Thần là cùng phe với người bình thường!"
Úc Hình cười khẩy, đầu ngón tay gõ lên mặt bàn theo nhịp điệu.
Anh gật đầu: "Có lý."
"Để tôi đếm thử," anh nghiêng đầu, giơ tay lên, lần lượt chỉ vào Ôn Khinh, Quý Dư, Tư Không, lười biếng đếm: "Một, hai, ba, bốn."
"Bốn phiếu."
"Còn các người..."
Úc Hình tùy ý chỉ vào Chu Châu, Lý Tư Văn, Trần Y Y, cuối cùng mới chỉ đến Cung Vân Vân: "Một, hai, ba, bốn, ồ, cũng bốn phiếu."
"Hòa phiếu à," anh nhếch mép, ác ý nói: "Nhưng hình như họ không tin lời cô nói cho lắm thì phải, họ có bỏ phiếu cùng với cô không?"
"Bốn người chúng tôi, tối nay có thể loại cô ra ngoài đấy."
Nghe vậy, mặt Cung Vân Vân biến sắc, nghiến răng: "Nếu tối nay các anh loại tôi, chẳng phải sẽ chứng minh bốn người các anh là một phe sao?"
Khóe môi Úc Hình nhếch lên cao hơn: "Thì sao nào?
"Sau khi loại cô ra ngoài, chỉ còn lại ba người bình thường."
"Bốn đấu ba, chậc chậc."
Mặt Cung Vân Vân tái mét: "Anh...anh..."
Nhìn vẻ mặt có chút hoảng hốt của cô ta, Úc Hình há miệng làm ra vẻ kinh ngạc: "Oa, cô lại tin thật kìa."
"Chuyện này mà cũng tin?"
Mặt Cung Vân Vân lúc xanh lúc trắng, trừng mắt nhìn Úc Hình: "Anh...anh..."
Úc Hình chớp mắt, tùy tiện nói: "Nhưng cũng có khả năng, tôi cố tình nói ra kế hoạch để làm mọi người mất cảnh giác, rồi tối lại bỏ phiếu loại cô để mở cửa."
"Ừm, không tệ không tệ." Úc Hình tự nói tự gật đầu.
Trong đầu Cung Vân Vân toàn là mấy chữ "bỏ phiếu loại cô để mở cửa", cô ta không phải người dẫn đường, mở cửa chỉ có con đường chết.
Dù biết Úc Hình rất có thể đang nói bừa.
Nhưng, nhưng nhỡ đâu không phải thì sao?
Dù chỉ có một phần vạn khả năng, cô ta cũng không muốn trở thành vật tế chứng minh thẻ Thần và người dẫn đường là cùng một phe.
Cung Vân Vân nhìn về phía Chu Châu cầu cứu, vừa hay bắt gặp ánh mắt đánh giá dò xét của Chu Châu.
Lòng Cung Vân Vân chùng xuống, Chu Châu không tin cô ta.
Đúng, Chu Châu cũng đứng về phía Ôn Khinh.
Ôn Khinh cụp mắt, đột nhiên cảm nhận được một ánh mắt lạnh lẽo.
Cậu ngẩng đầu lên, chỉ thấy Cung Vân Vân xoay người, bước nhanh rời khỏi phòng khách, đi lên cầu thang.
Ngay khi Cung Vân Vân rời đi, phòng khách lại trở nên im ắng, không một ai lên tiếng, chỉ có tiếng thở và những tiếng nức nở của Trần Y Y vang lên.
Một lúc lâu sau, Chu Châu thở dài, nhìn về phía Úc Hình: "Anh Úc, chúng tôi đều là sinh viên, khả năng chịu đựng tâm lý không tốt bằng anh."
"Mong anh bớt làm, bớt nói những lời dễ gây hiểu lầm, bây giờ quan trọng hơn tất thảy là tìm ra manh mối về người dẫn đường."
Úc Hình dùng mũi phát ra một âm thanh vô nghĩa.
Không đồng ý, cũng không từ chối, cực kỳ qua loa.
Anh lười biếng dựa vào lưng ghế, gót chân chống xuống nền gạch, hơi dùng sức, lắc lư ghế qua lại. Chu Châu nhìn chằm chằm Úc Hình, như thể nhìn thấy mấy kẻ đầu gấu đáng ghét nhất thời trung học, không nghe theo sự chỉ huy của lớp trưởng là anh, làm bất cứ việc gì cũng qua loa cho xong.
Anh không thể ra lệnh cho Úc Hình, cũng không có cách nào ngăn cản Úc Hình.
Trừ khi...
Một ý niệm độc ác chợt lóe lên.
Sắc mặt Chu Châu hơi thay đổi, đột ngột đứng dậy: "Tôi đi rửa mặt một chút cho tỉnh táo."
"Mọi người cứ tự tìm manh mối đi, tối trước khi bỏ phiếu lại tập hợp."
Nói xong, Chu Châu nhanh chóng lên lầu.
Ôn Khinh nhìn bóng lưng vội vàng của Chu Châu, cho rằng anh muốn một mình bình tĩnh phân tích điều tra, do dự một lúc, cũng không đi theo.
Chín giờ sáng, còn lại mười hai tiếng.
Từ hôm qua đến giờ, Ôn Khinh vẫn chưa bỏ gì vào bụng, bây giờ đã đói đến mức không chịu nổi nữa, cậu bèn đứng dậy đi vào bếp lục tìm đồ ăn.
Trong tủ lạnh có đủ loại rau củ thịt cá, đồ ăn nhanh đông lạnh, vân vân, hệ thống chuẩn bị rất chu đáo, nhưng bây giờ không ai có thời gian lẫn sức lực để nấu ăn.
Ôn Khinh lấy bánh mì và sữa, lại nhét thêm vào túi mấy thanh sô cô la, vừa ăn vừa đi lên tầng hai, chuẩn bị đến phòng sách điều tra manh mối.
Vừa lên đến tầng hai, cậu đã thấy Trần Y Y đang đứng trên cầu thang.
Cô ta ngồi trên bậc thang, ánh mắt đờ đẫn, giống như một bà lão sắp tàn hơi chỉ chờ đợi cái chết giáng xuống.
Ôn Khinh hơi nhíu mày, đi đến chỗ Trần Y Y, đặt hộp sữa chưa mở vào lòng cô ta, khẽ nói: "Ăn chút gì đi."
Tròng mắt Trần Y Y chậm rãi đảo một vòng, nhìn chằm chằm vào mặt Ôn Khinh, dường như muốn nói gì đó nhưng rồi lại không nói ra.
Ôn Khinh mím môi, nhét hết sô cô la trắng trong túi cho cô ta: "Ăn đồ ngọt tâm trạng sẽ thấy khá hơn."
"Tôi đi trước."
Nói xong, cậu đi về phía phòng sách, vừa bước vào phòng sách, bước chân Ôn Khinh chợt khựng lại.
Cái bánh bao dứa còn chưa bằng tay cậu ban nãy căn bản không lót dạ được, vốn định ăn tạm cho đỡ đói, không ngờ càng ăn càng đói.
Ôn Khinh khẽ lẩm bẩm: "Đói quá."
Xuống lầu tìm đồ ăn hay là xem sách trong phòng sách trước?
Cậu đã vào phòng sách rồi, không biết chắc lúc nào sẽ chết.
Nhưng chết cũng phải là một con ma no bụng.
Ôn Khinh quyết định ăn no trước.
Vừa quay người, một hơi thở mát lạnh ập đến, trước mắt là ngũ quan tuấn mỹ có tính công kích cực cao của Úc Hình.
Úc Hình ghé sát mặt vào cậu, cà lơ phất phơ hỏi: "Tiểu đáng thương, đói ở đâu vậy?"
Anh nhìn chằm chằm vào môi Ôn Khinh, chớp mắt: "Chỗ này..."
Ánh mắt Úc Hình chậm rãi hạ xuống, dừng lại ở một chỗ nào đó: "Hay là chỗ này?"
Ôn Khinh không muốn để ý đến anh, đành đi sang bên phải, muốn vòng qua Úc Hình mà rời khỏi phòng sách, nhưng Úc Hình cũng bước sang phải một bước, chặn đứng đường của cậu.
Cậu sang trái, Úc Hình cũng sang trái.
Úc Hình một chân đạp lên khung cửa phòng sách, chặn đường rời đi, rồi nhếch miệng cười: "Có cần tôi giúp không?"
"Anh tránh xa tôi ra là đã giúp tôi nhiều lắm rồi!"
Ôn Khinh mím chặt môi, không hiểu tại sao Úc Hình cứ quấn lấy cậu.
Nghi ngờ cậu là người dẫn đường sao?
"Vậy thì thật xin lỗi," Úc Hình nhún vai, trên mặt không có chút áy náy nào: "Tôi ghét nhất là giúp người khác."
Ôn Khinh: "..."
Không thể rời khỏi phòng sách, Ôn Khinh dứt khoát quay người bước vào phòng sách, xem sách điều tra trước, rồi ăn cơm sau.
Trong phòng sách không có ai khác, chỉ có sách đầy tường.
Ôn Khinh đi thẳng đến giá sách tiếng Trung, ngẩng đầu lên.
"Lịch sử Thần thoại Phương Đông"
"Sự Phát Triển Thần Thoại Hoa Quốc"
"Nguồn Gốc Thần Thoại Phương Đông"
…………
"Truyền Thuyết Thần Thoại Phương Tây"
Trong một đống sách phương Đông lại nhìn thấy một cuốn phương Tây, Ôn Khinh không nghĩ nhiều, đưa tay lấy sách.
Cuốn "Truyền Thuyết Thần Thoại Phương Tây" này đặt ở vị trí rất cao, Ôn Khinh kiễng chân cũng không với lấy được.
"Thật sự không cần tôi giúp sao?"
Giọng nói của Úc Hình lại vang lên sau lưng, như thể người vừa nói ghét nhất là giúp người khác không phải anh vậy.
"Không cần!"
Ôn Khinh đi đến bên bàn làm việc, định nhấc chiếc ghế gỗ kia lên.
Nhưng chiếc ghế gỗ này không biết làm bằng chất liệu gì, nặng vô cùng, Ôn Khinh căn bản không nhấc nổi, cậu thở ra một hơi, kéo chiếc ghế đến bên cạnh giá sách.
Ôn Khinh cởi giày thể thao, chân trần bước lên ghế.
Ánh mắt Úc Hình không tự chủ được rơi vào chân của cậu, chân cậu rất trắng, mắt cá chân nhỏ nanh phủ đầy những mạch máu xanh tím nhàn nhạt, như thể chỉ cần bẻ nhẹ là sẽ gãy.
Giây tiếp theo, đôi chân này đã đạp lên sàn nhà, nhưng sàn nhà dường như có chút lạnh, khiến những ngón chân tròn trịa hồng hào hơi co lại.
Úc Hình ma xui quỷ khiến bước lên một bước.
Chú ý đến cuốn sách trong tay Ôn Khinh, anh cười khẩy một tiếng, đưa tay đoạt lấy.
Cuốn sách Ôn Khinh vất vả lắm mới lấy được còn chưa kịp ôm ấm tay, đã mất rồi.
Chưa kịp để cậu phản ứng lại, tay cậu đã bị nhét vào một cuốn sách khác.
Ôn Khinh cúi đầu nhìn, là "Câu Chuyện Thần Thoại Hy Lạp".
Úc Hình cong môi, nhìn Ôn Khinh đang ngơ ngác, chậm rãi nói: "Tôi thích đồ của cậu."
"Càng thích cậu cầm đồ của tôi."
Ôn Khinh ngớ người, đây, đây là học sinh tiểu học sao? Vậy mà còn giật đồ?
Không đúng, học sinh tiểu học cũng sẽ không cố tình giật sách của người khác!
"Ai thèm đồ của anh chứ!"
Ôn Khinh tức giận ném cuốn sách qua.
Úc Hình nghiêng người, dễ dàng né tránh, thấy Ôn Khinh muốn tến đến giành lại cuốn "Truyền Thuyết Thần Thoại Phương Tây", anh nhướng mày một cái, đứng nguyên tại chỗ, lười biếng dựa vào giá sách, tay cầm sách giơ cao lên.
Là độ cao mà Ôn Khinh không với tới được.
Ôn Khinh cảm thấy Úc Hình đang chế giễu chiều cao của cậu, tức đến đỏ mặt: "Anh, anh có biết anh như thế này giống cái gì không?!"
Úc Hình chớp mắt: "Giống cái gì? Giống bảo bối của cậu à?"
Ôn Khinh: "Giống đồ trẻ trâu!"
Không đúng, anh chính là đồ trẻ trâu! Úc Hình không biết trẻ trâu là có ý gì, nhưng hiển nhiên là một từ mắng người.
Anh vốn tưởng rằng Ôn Khinh sẽ nói anh ta là người dẫn đường, không ngờ chỉ mắng một câu chẳng đau chẳng ngứa.
Úc Hình nghiêng đầu, tò mò nhìn Ôn Khinh: "Cậu không nghi ngờ tôi là người dẫn đường sao?"
"Thật ra..." Anh ngân dài âm cuối, chậm rãi nói: "Tôi chính là người dẫn đường."
Tác giả có lời muốn nói:
Ôn Khinh: Anh là cái rắm!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)