Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Ôn Khinh không nghĩ nhiều, cho rằng Quý Dư nghe thấy lời của Úc Hình thì quá kinh ngạc, nên mới không cẩn thận ấn vào vết thương của mình.
Cậu nhẫn nhịn cơn đau, nhỏ giọng nói: "Không sao."
Giọng nói rất khẽ, nhưng vẫn bị người bên ngoài cửa nghe thấy.
"Ai?" Chu Châu chất vấn.
Không đợi Ôn Khinh mở miệng, cửa phòng vệ sinh đã bị mở mạnh ra, "ầm" một tiếng đập vào tường.
Ôn Khinh theo bản năng lùi về sau một bước, va vào lòng Quý Dư.
"Cẩn thận." Quý Dư nói một câu, giơ tay đặt lên vai Ôn Khinh.
Hốc mắt Ôn Khinh đỏ hoe, cổ áo xộc xệch, vai và ngực lộ ra trong tầm mắt của mấy người, ngực cậu ướt át, lộ ra chút hồng hào, trên vai có một mảng xanh tím lớn, giống như vừa bị người ta bắt nạt vậy.
Cảm nhận được ánh mắt của Chu Châu và Úc Hình, Ôn Khinh vội vàng kéo cổ áo lên, lắp bắp nói: "Tôi, tôi và thầy không cố ý nghe lén, chúng tôi đã ở đây từ lâu rồi."
Úc Hình nhìn chằm chằm vào ngực cậu, Ôn Khinh hôm nay mặc một chiếc áo phông trắng, phần ngực bị nước mắt làm ướt, trở nên trong suốt, dính sát vào da thịt.
Anh có chút suy tư mà nhìn Quý Dư, cong môi cười, thuận theo lời Ôn Khinh hỏi tiếp: "Vậy hai người ở đây làm gì?"
Ôn Khinh mở miệng muốn giải thích, nhưng Úc Hình không cho cậu cơ hội lên tiếng, lại nói: "Tối qua trên giường, cậu còn nói là không muốn."
"Thì ra là không muốn tôi à..."
Giọng điệu của Úc Hình trầm xuống, nhưng trong mắt lại ánh lên nụ cười xấu xa, cố ý khiến người ta suy nghĩ lung tung.
Lần nào cũng nói bậy như vậy.
Ôn Khinh vừa tức vừa xấu hổ, giận dữ nói: "Đúng, tôi muốn ai cũng không muốn anh!"
Ba người đồng loạt ngẩn người, Úc Hình là người phản ứng nhanh nhất, anh nhướng mày, lười biếng nói: "Đừng như vậy mà."
"Sở trường của tôi em còn chưa thử qua."
Úc Hình liếm môi, ám chỉ nói: "Chắc canh tôi giỏi hơn họ."
"Sở, trường."
"Từng chữ một, ý tại ngôn ngoại(*).
(*)Lời nói còn chứa ẩn ý khác."
Sở trường, sở trường...
Mặt Ôn Khinh đỏ lên, hối hận vì sao mình lại có thể hiểu ngay lập tức.
Càng tức Úc Hình vì sao trong mọi hoàn cảnh, bất kể mình nói gì, anh đều có thể ngay lập tức nói bậy nói bạ?!
Đồ vô liêm sỉ!
"Anh, anh..." Ôn Khinh tức đến không nói nên lời.
Chu Châu lên tiếng chuyển chủ đề: "Tối qua tôi có một phát hiện mới."
"Tối qua?"
Úc Hình nghiêng đầu, đôi mắt hẹp dài hơi nheo lại: "À đúng rồi, cậu ngủ cùng Tiểu Ôn Khinh."
"Sẽ là phát hiện mới gì đây? Cơ thể của cậu ấy..."
Chu Châu cũng có chút không chịu nổi, ngắt lời: "Là phát hiện mới về trò chơi, rất quan trọng."
"Đi tới phòng khách trước đi."
Úc Hình phát ra một âm tiết vô nghĩa từ trong mũi, mắt không nhìn Chu Châu mà dán chặt vào Quý Dư.
Quý Dư khẽ cười: "Được."
Úc Hình bĩu môi, cũng nói: "Được thôi."
Quý Dư đặt lọ rượu thuốc vào lòng bàn tay Ôn Khinh, nhẹ giọng nói bên tai cậu: "Nhớ bôi hai lần một ngày, tối cũng có thể đến tìm tôi."
Ôn Khinh ôm lọ thuốc rượu, ậm ừ một tiếng, trong lòng không có chút ý nghĩ muốn tìm Quý Dư giúp đỡ nữa.
Cậu vừa nãy vốn không muốn làm phiền Quý Dư...
Đi ra khỏi phòng vệ sinh, còn chưa đến phòng khách, Chu Châu dừng bước, canh trước mặt Ôn Khinh, nhìn đôi mắt đỏ hoe của cậu, nhỏ giọng hỏi: "Vừa nãy xảy ra chuyện gì?"
"Cậu khóc sao?"
Ôn Khinh ngại ngùng gật đầu, nhỏ giọng nói: "Hôm nay vai tôi thấy rất đau, tôi lúc ở trong bếp tìm được thuốc rượu, sau đó thầy giáo nhìn thấy, nói sẽ giúp tôi thoa thuốc, nhưng đau quá, tôi, tôi không nhịn được..."
Giọng cậu càng ngày càng nhỏ, đến cuối cùng thì đến tai cũng đỏ lên.
Ôn Khinh nghĩ, mình nhát gan sợ đau lại còn hay khóc...
Chắc canh Chu Châu rất cạn lời với mình...
Chu Châu cụp mắt, ánh mắt vô thức rơi xuống vai Ôn Khinh, bên cổ áo, có vài dấu tay mờ nhạt, không biết là do da Ôn Khinh quá mềm, hay là người xoa thuốc có ý đồ khác.
Yết hầu Chu Châu khẽ động, nói với Ôn Khinh: "Tối nay tôi bôi thuốc cho cậu."
"Không cần phải làm phiền thầy."
Ôn Khinh lắc đầu: "Không sao, tôi tự làm được."
Vừa dứt lời, mấy tiếng bước chân vang lên, các cô gái đều đã xuống lầu.
Chu Châu điều chỉnh lại nét mặt, mở miệng nói: "Mọi người đã đến đông đủ rồi, ngồi xuống trước đi, tôi có một phát hiện mới."
Mọi người ngồi xuống, mười người ban đầu giờ chỉ còn lại tám người, hai chiếc ghế trống.
Ôn Khinh đảo mắt một vòng, trong lòng lẩm nhẩm tên mọi người, Chu Châu, Úc Hình, thầy Quý, Tư Không, Cung Vân Vân, Lý Tư Văn...
Còn một người nữa hình như tên Trần Y Y?
Ôn Khinh nhìn sang cô gái bên cạnh, khi nhìn rõ mặt cô ta thì chợt ngẩn người.
Những người có mặt ở đây sắc mặt ai nấy đều không được tốt, nhưng tình trạng của Trần Y Y càng tệ hơn, gương mặt cô ta trắng bệch, mí mắt sưng húp thành một mí, có vẻ như tối qua đã khóc rất nhiều, cả người ngơ ngác ngồi đó, đôi bàn tay đặt trên bàn vẫn còn run rẩy.
Ôn Khinh nhớ tối qua khi chó ba đầu rời đi, cô gái tóc ngắn dịu dàng này tuy hơi ngơ ngác, nhưng không đến mức như bây giờ.
Mới chỉ qua mấy tiếng...
Tối qua sau đó lại xảy ra chuyện gì sao?
Không chỉ Ôn Khinh nghĩ như vậy, những người khác cũng chú ý đến tình trạng của Trần Y Y, lên tiếng hỏi: "Sao vậy?"
Trần Y Y không nói gì.
Mọi người bèn nhìn về phía Cung Vân Vân, người cùng phòng với cô ta.
Cung Vân Vân với hai quầng thâm mắt, khó chịu nói: "Chắc là do chuyện tối qua mà sợ hãi, buổi tối cô ta ngủ không ngon, cứ gặp ác mộng, vừa kêu vừa khóc, hại tôi cũng không ngủ được."
Cô ta vừa oán trách một câu, sắc mặt Trần Y Y càng trắng bệch hơn, cô ta bắt đầu mất kiểm soát cảm xúc: "Mấy người, mấy người còn ngủ được sao?"
"Hôm qua chỉ mấy tiếng đã chết hai người, hôm nay lại sẽ có người chết, ngày mai, ngày mai chúng ta sẽ chết hết ở đây!"
"Tôi, tôi không muốn chết mà... Tôi vừa thi đại học xong, khó khăn lắm mới đỗ đại học..."
Trần Y Y là người nhỏ tuổi nhất trong nhóm, chỉ mới 18 tuổi, cô ta suy sụp gục xuống bàn rồi khóc lớn.
Chữ "chết" nặng nề đè lên trái tim mọi người, không ai muốn chết, ai cũng khao khát được sống.
Cảm xúc của Ôn Khinh dần trở nên sa sút, hốc mắt hơi nóng lên.
Cậu cũng không muốn chết, cậu còn chưa báo hiếu cho mẹ viện trưởng mà.
Một lúc sau, Chu Châu lên tiếng, nói với mọi người: "Bây giờ là 8 giờ sáng, còn 13 tiếng nữa, chúng ta vẫn còn thời gian."
"Có thể tìm ra người dẫn đường."
Anh muốn khích lệ mọi người, nhưng Trần Y Y lại khóc lóc nói: "Không tìm ra được, không tìm ra được đâu."
"Quy tắc trò chơi này căn bản là đang bảo kê cho người dẫn đường, chúng ta không biết cách dùng thẻ Thần, không biết manh mối tối qua cung cấp là gì, không biết, cái gì cũng không biết..."
Đây là lần đầu tiên Ôn Khinh nhìn thấy một cô gái khóc thảm thiết như vậy trước mặt mình.
Cậu mím môi, đi vào bếp rót một cốc nước ấm cho Trần Y Y, đặt bên cạnh tay cô ta, khô khốc nói: "Uống chút nước ấm đi."
"Không sao đâu, sẽ không sao đâu."
Trần Y Y khóc thảm hơn mười phút, không còn suy sụp như trước nữa, chỉ cúi đầu nức nở nhỏ.
Chu Châu gõ gõ lên bàn, từ từ mở miệng: "Chúng ta phải lạc quan một chút."
"Mục đích của hệ thống không phải là để chúng ta chết, nếu nó muốn chúng ta chết, thì tối qua đâu cần phải cung cấp cách đối phó với chó ba đầu."
"Tôi nói qua một chút về phát hiện quan trọng tối qua."
Anh nói sơ qua một lần về phát hiện liên quan đến cánh cửa vào tối qua.
Ôn Khinh đã nghe rồi, nên thất thần nhìn chằm chằm vào cánh cửa gỗ chạm nổi đó.
Các hình chạm nổi trên đó rất trừu tượng, chó không ra chó, mèo không ra mèo, các loại động vật chen chúc lẫn lộn, Ôn Khinh miễn cưỡng nhận ra một con chó ba đầu trong đó.
Bên phải chó ba đầu dường như có một bóng người?
Ôn Khinh chớp mắt, nhìn chằm chằm vào hình chạm nổi đó.
Mặt người, thân người, trên đầu có hai cái sừng...
Có lẽ chỉ là một con quái vật giống người thôi nhỉ?
Ôn Khinh dời mắt đi.
Ý nghĩa của cánh cửa là một manh mối quan trọng, tuy rằng hiện tại tạm thời chưa dùng được, nhưng dù sao cũng là một tin tốt, cảm xúc của mọi người đã phần nào thả lỏng hơn.
"Chó ba đầu trong thần thoại, ngoài việc canh giữ cổng lớn, dường như không có ý nghĩa gì khác." Cung Vân Vân nhíu mày, nhìn mọi người, rồi thăm dò hỏi: "Liệu manh mối có ở trên người chó ba đầu không?"
"Trên người nó có mang theo gì không?"
Cung Vân Vân đầu tiên nhìn Lý Tư Văn, người tối qua đã thoát khỏi miệng chó.
Lý Tư Văn lắc đầu: "Hình như tôi không nhìn thấy gì trên người nó."
Cung Vân Vân lại hỏi: "Vậy những người khác thì sao? Có ai nhìn thấy không?"
Ôn Khinh cũng lắc đầu: "Không có."
Cậu chỉ nhớ chó ba đầu cả người đều đen kịt, nếu có thứ gì khác, chắc sẽ rất nổi bật, chắc chắn có người sẽ nhìn thấy.
Cung Vân Vân nhìn chằm chằm vào cậu, vẻ mặt nghi ngờ: "Thật sao?"
"Hôm qua cậu còn bắt tay với nó, là người duy nhất trong chúng ta tiếp xúc gần với nó, thật sự không phát hiện ra gì sao?"
"Không có." Ôn Khinh hơi nhíu mày, cậu không thích thái độ này của Cung Vân Vân.
Cậu nhướng mắt, thấy Cung Vân Vân vẫn đang đánh giá mình từ trên xuống dưới, có chút bất mãn, nhẹ giọng nói: "Nếu cậu không tin thì có thể bỏ phiếu trắng, tối nay bắt tay với nó nhìn kỹ xem."
Hiếm khi thấy Ôn Khinh phản bác lại người khác, Úc Hình giơ tay, lười biếng nói: "Một phiếu bỏ phiếu trắng."
Tối qua bỏ phiếu trắng là chó ba đầu, tối nay bỏ phiếu trắng thì không ai dám đảm bảo thứ xuất hiện vẫn là chó ba đầu...
Cung Vân Vân giật giật khóe môi: "Không nhìn thấy thì thôi."
"Còn một chuyện nữa, tôi muốn hỏi anh chàng đẹp trai cầm thẻ Thần này."
"Từ hôm qua đến giờ, anh luôn không hòa đồng, ở cái nơi quỷ quái này thì có việc gì để làm?"
"Nhìn anh cũng không giống người mắc chứng sợ xã hội, hay là... anh không quan tâm có tìm được người dẫn đường hay không?"
Cô ta hủng hổ hăm doạ, khí thế bức người.
Ôn Khinh nhíu mày càng chặt hơn, trong khi không có bất cứ bằng chứng thực tế nào, mà Cung Vân Vân đã gán thân phận người dẫn đường lên đầu Tư Không.
Cậu không cho rằng Tư Không sẽ là người dẫn đường, cậu cho rằng ba người có thẻ Thần là những người bị loại đầu tiên.
Hôm qua Tư Không còn giúp cậu mấy lần...
Ôn Khinh thở ra một hơi, lấy hết can đảm, hỏi Cung Vân Vân: "Vậy, vậy tối qua sao cậu lại đóng cửa, không cho tôi vào?"
Mấy người khác ngẩn người, không ai biết Ôn Khinh bị Cung Vân Vân nhốt ở bên ngoài.
Chu Châu nhíu mày, sắc mặt hơi lạnh.
Mặt Úc Hình đầy tươi tỉnh, cười tít mắt mà ngắm nhìn cảnh tượng này.
Cung Vân Vân cũng ngẩn người, sau đó nói: "Lúc đó tôi rất hoảng loạn, căn bản không để ý đến cậu, cũng không biết cậu chưa vào phòng, không phải cố ý."
Cô ta nói rõ từng câu từng chữ, không hề vấp váp, giống như đã nghĩ sẵn lý do từ trước rồi.
Cảm nhận được mọi người đang nhìn mình, Ôn Khinh căng thẳng khẩy lòng bàn tay, lại hỏi: "Vậy tối hôm qua, có phải cô đã đẩy tôi không?"
Cung Vân Vân sửng sốt, lập tức nói: "Đẩy cậu cái gì? Tôi không đẩy cậu, tại sao tôi phải đẩy cậu?"
Tiếp theo, cô ta lớn tiếng chất vấn: "Ôn Khinh, bây giờ cậu đang nghi ngờ tôi là người dẫn đường sao?"
Ôn Khinh mím môi: "Tôi chỉ muốn biết ai đã đẩy tôi, có phải là cố ý không."
Cung Vân Vân cười lạnh: "Nếu đã như vậy, vậy tại sao cậu lại hỏi tôi trước mặt mọi người?"
"Là muốn mọi người nghi ngờ tôi sao?"
Ôn Khinh có chút mờ mịt: "Nhưng vừa nãy cô cũng hỏi Tư Không trước mặt mọi người mà."
Cô có thể đối xử với người khác như vậy, tại sao người khác lại không thể đối xử với cô như vậy?
Mặt Cung Vân Vân hơi biến sắc, cô ta không ngờ Ôn Khinh nhìn thì nhát gan vô dụng, nhưng lúc này vẫn còn có chút đầu óc.
Lúc này thừa nhận cũng không được, không thừa nhận cũng không xong, cô ta dứt khoát ngậm miệng, không nói gì nữa.
Một lát sau, Chu Châu nhìn lướt qua mọi người, mở miệng hỏi: "Có ai nhìn thấy ai đã đẩy Ôn Khinh không?"
"Người này rất đáng ngờ, nếu là cố ý, thì khả năng rất lớn người đó là người dẫn đường, nếu không phải cố ý, thì bây giờ nên ra mặt xin lỗi Ôn Khinh."
Không ai lên tiếng.
Chu Châu thở dài, hỏi Ôn Khinh: "Cậu có ấn tượng gì về người đó không?"
"Ví dụ như mùi hương? Giọng điệu?"
Ôn Khinh nghĩ một lúc, lúc đó cậu chỉ nghe thấy tiếng chó ba đầu, cũng chỉ ngửi thấy mùi máu tanh, hoàn toàn không có ấn tượng gì về người đó.
Chỉ nhớ đối phương đã chạm vào mình một cái, rồi cậu liền đụng mạnh vào tường.
Do dự một lát, Ôn Khinh nói: "Sức mạnh có lẽ rất lớn."
Cung Vân Vân không thể chờ đợi được nói: "Nếu sức mạnh lớn thì chắc là con trai nhỉ."
Ôn Khinh kỳ lạ liếc cô ta một cái: "Nhưng sức mạnh của cô cũng rất lớn mà."
Hôm qua trực tiếp kéo cậu từ cửa phòng ngủ đến phòng sách.
Mặt Cung Vân Vân biến sắc, giọng nói the thé: "Ôn Khinh, cậu đang nhắm vào tôi đấy à?"
"Tôi chỉ đang nói sự thật thôi." Ôn Khinh nhíu mày, suy ngẫm phản ứng của Cung Vân Vân rốt cuộc là chột dạ hay là vì cô ta không thích mình?
Đột nhiên, một tiếng cười khẩy vang lên ở đối diện.
Ôn Khinh ngẩng đầu, chỉ thấy Úc Hình một tay chống cằm, híp mắt cười cười nhìn Cung Vân Vân: "Cô tên là Cung Vân Vân đúng không?"
"Sao cô lại căng thẳng thế?"
"Là chột dạ sao?"
"Cô là người dẫn đường sao?"
Hạt giống của sự nghi ngờ một khi đã gieo xuống, thì sự không tin tưởng sẽ điền cuông phát triển.
Sống lưng Ôn Khinh lạnh toát, đột nhiên cảm nhận được sự đáng sợ của trò chơi này.
Khiến người chơi không tin tưởng người bên cạnh, tự tàn sát lẫn nhau.
Nếu căn bản không có người dẫn đường thì sao?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)



-481703.jpg&w=640&q=75)


-18792.png&w=640&q=75)










