Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

BÓI QUẺ CHUẨN QUÁ, LỠ TAY MỘT CÁI LÀ CÔNG ĐỨC BÙNG NỔ LUÔN RỒI! Chương 2: Đây Chính Là Cảm Giác Của Sự Trang Trọng

Cài Đặt

Chương 2: Đây Chính Là Cảm Giác Của Sự Trang Trọng

"Lại tới thêm một đứa nữa, xem ra hôm nay vận may của chúng ta không tồi!"

Từ trong ruộng ngô, một gã đàn ông khác đột nhiên lao ra, trên tay còn cầm một con dao trông thì gỉ sét nhưng lại đang nhỏ máu.

Hai gã đó dàn thế gọng kìm, từ từ tiến về phía Vân Nhiễm.

"Con nhãi này xinh đấy, chơi chán rồi đem bán cũng được bộn tiền!"

Ánh mắt Vân Nhiễm lạnh như băng quét qua hai kẻ trước mặt. Sát khí nồng nặc từ người chúng tỏa ra tứ phía.

Những cây ngô vốn đang tươi tốt xung quanh cũng bị luồng sát khí này ảnh hưởng mà héo rũ đi ít nhiều.

Còn chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra, chân chúng đã bị nhấc bổng lên khỏi mặt đất.

Chúng muốn hét lên nhưng không tài nào mở miệng được, gương mặt tràn ngập vẻ kinh hoàng khi đối diện với điều chưa từng biết.

"Tay đã vấy máu, không việc ác nào không làm. Hôm nay, ta cho các ngươi nếm thử mùi vị của Ngũ Lôi Oanh Đỉnh!"

Nói xong, Vân Nhiễm cắn rách ngón tay, vẽ trực tiếp vào không trung một bùa Dẫn Lôi có thể chiêu mời Thiên Phạt. Lá bùa vừa thành hình đã lập tức đánh trúng vào người hai gã kia.

Vẽ bùa, cô là dân chuyên nghiệp. Tuy trong đa số trường hợp cô chỉ vẽ bùa bình an nhưng khi gặp kẻ ác, cô chính là ánh sáng của chính đạo!

Rõ ràng đang là trời quang mây tạnh, vậy mà bầu trời nơi đây lại đột nhiên giăng đầy mây đen, sấm chớp rền vang.

Thiên Phạt giáng xuống chính xác lên người bọn chúng, hai gã lập tức kêu la thảm thiết, cuối cùng chỉ còn lại một hơi tàn và ngã vật xuống đất.

Nhìn luồng thiên lôi chỉ mảnh như sợi tóc, Vân Nhiễm khẽ thở dài, cơ thể này đúng là không được rồi, quá yếu. Nếu là thân thể trước đây của cô, hai tên khốn này chắc chắn đã tan thành tro bụi, làm gì còn cơ hội thoi thóp chứ.

"Có chuyện gì thế, tại sao Thiên Phạt lại đột nhiên giáng xuống!"

Cuối cùng Thiên Phạt vẫn kinh động đến không ít cao nhân đang ẩn mình khắp nơi, bọn họ lần lượt tự kiểm tra lại bản thân, xem có phải có kẻ nào đang làm loạn hay không.

Vân Nhiễm nhìn hai gã đàn ông nằm sõng soài trên đất như một con chó chết, rồi bước về phía lùm ngô mà kẻ ban nãy chui ra. Ngay lập tức, cô nhìn thấy một thiếu niên khác bị đâm một nhát dao.

Thấy lồng ngực cậu vẫn còn phập phồng nhẹ, Vân Nhiễm không dám tùy tiện động vào. Cô nhìn xuống ngón tay mình, vết thương đã có dấu hiệu cầm máu.

Cuối cùng, cô đành nghiến răng tự rạch thêm một lần nữa. Máu lại chảy ra, cô lập tức dùng nó vẽ một đạo bùa Bảo Mệnh lên trán thiếu niên.

Bùa vừa vẽ xong đã biến mất. Gương mặt cậu thiếu niên ban nãy còn trắng bệch, giờ đã hồng hào trở lại.

[Ký chủ, hai kẻ ban nãy là tội phạm bị truy nã hàng đầu đó, tiền thưởng ba trăm nghìn, mỗi người ba trăm nghìn lận. Cô phát tài rồi!]

Từ trước đến nay, Vân Nhiễm luôn là một kẻ nghèo rớt mồng tơi. Nếu không có các sư đệ, sư muội cưu mang, vị đại sư tỷ như cô có lẽ đã trở thành trò cười đầu tiên trong lịch sử vì chết đói.

Lúc này, nghe Nhân Sâm Quả nói có tiền thưởng, cô không do dự một giây mà lập tức gọi báo cảnh sát, chỉ sợ chậm một bước là mất toi.

Chẳng mấy chốc, ba chiếc xe cảnh sát đã tới, theo sau là một chiếc xe cứu thương.

Vân Nhiễm cũng bị đưa về đồn để lấy lời khai. Một lúc sau, hai viên cảnh sát đẩy cửa bước vào, thấy cô vẫn đang ung dung ngồi vắt chéo chân.

Viên cảnh sát trẻ tuổi bất giác giật giật khóe miệng. Cô gái nhà ai mà gan thế không biết, thấy cảnh tượng như vậy mà mặt không đổi sắc, cứ như đi chơi nhà hàng xóm.

Viên cảnh sát đi đầu trông dày dạn kinh nghiệm hơn, đôi mắt ông ấy sắc bén như có thể nhìn thấu mọi thứ: "Là cô đã khống chế bọn chúng?"

"Cũng có thể coi là vậy."

Vết tích sét đánh không thể che giấu, Vân Nhiễm rất thành thật thừa nhận. Đương nhiên, chủ yếu là vì lo tiền thưởng vuột mất.

"‘Có thể coi là vậy’ là sao?"

"À, chuyện là tôi đang suy ngẫm về cuộc đời thì nghe thấy có người kêu cứu. Tôi lập tức lao tới, thấy bọn họ đang hành hung nên định đứng ra giảng giải đạo lý. Nhưng bọn họ không nghe, còn định ra tay với tôi. Tôi tức quá, thế là gọi Thiên Phạt xuống trừng trị bọn họ luôn!"

Cảnh sát: "..."

Cô có nghe mình đang nói cái gì không vậy!

"Chúng tôi đã điều tra thân phận của cô. Cô là cô Ba nhà họ Vân ở Hải Thành, hai ngày trước về trấn Thanh Thủy để tế tổ. Xét thấy cô chưa đủ 18 tuổi, chúng tôi đã liên hệ với người nhà của cô rồi..."

Hàm ý đằng sau những lời nói dang dở này đã quá rõ ràng. Họ biết Vân Nhiễm vốn không được lòng nhà họ Vân, danh tiếng lại cực kỳ tệ hại, tính tình hiếu thắng, nói dối đã thành thói.

Ở trấn Thanh Thủy này, bất cứ ai có chút máu mặt đều chẳng đời nào tin cô.

Nếu để nhà họ Vân biết cô dám ăn nói hàm hồ ngay cả ở đồn cảnh sát, e rằng hậu quả mà Vân Nhiễm phải nhận sẽ chẳng tốt đẹp gì.

Vân Nhiễm lập tức tỏ ra không vui: "Chẳng lẽ hai người nghĩ hai tên tội phạm truy nã đó tự dưng lương tâm trỗi dậy, rồi nằm lăn ra đất chờ các chú đến bắt à?"

"Còn nữa, hai người trẻ tuổi kia cũng là do tôi cứu! Mấy người nói thật đi, có phải là không muốn đưa tiền thưởng cho tôi không!"

Dù trước đây nguyên chủ là cô Ba của nhà họ Vân giàu có nhưng số tiền tiêu vặt cô ấy có thể tùy ý sử dụng chưa đến mười ngàn.

Sáu trăm ngàn, đó là một khoản tiền khổng lồ.

Sợ tiền bay mất, Vân Nhiễm vội vàng bấm đốt ngón tay tính toán. Khi xác nhận được số tiền này cuối cùng sẽ vào túi mình, nụ cười lập tức hiện lên trên gương mặt cô.

Viên cảnh sát trẻ tuổi nhìn thấy cảnh này, ánh mắt khẽ lóe lên. Ban nãy anh ta đã hỏi thăm bạn bè ở Hải Thành, ai cũng nói cô Ba Vân này vô cùng tham lam.

Xem ra bây giờ đúng là có hơi như vậy thật. Giờ anh ta cũng có phần đồng cảm với bà Vân kia rồi.

"Người là do cô gọi điện báo nên mới bắt được, tiền thưởng tất nhiên sẽ là của cô. Tuy nhiên, hiện cô chưa đủ 18 tuổi, số tiền này sẽ được giao cho người giám hộ của cô."

Nếu là nguyên chủ, có lẽ thật sự chỉ có thể trơ mắt nhìn số tiền này rơi vào tay Khúc Dĩnh. Nhưng cô thì khác, cô là người mà "trạng thái tinh thần lúc tốt lúc xấu".

Vốn dĩ cô đã muốn cho Khúc Dĩnh, người phụ nữ không xứng làm mẹ này một bạt tai. Nếu bà ta dám nuốt tiền của cô, cô cũng dám tát thẳng vào mặt bà ta ngay trước cả nhà họ Vân!

"Sở trường của tôi là vẽ bùa xem phong thủy, đương nhiên bói toán cũng rất tinh thông. Hôm nay hai chú may mắn thật, ba quẻ mỗi ngày của tôi vẫn chưa dùng. Bây giờ tôi sẽ bói cho ông một quẻ nhé."

Vân Nhiễm nhìn gương mặt của viên cảnh sát già, rồi nhắm mắt, lắc đầu lẩm bẩm đọc thần chú. Mấy trò này đều là học từ sư thúc của cô. Ông ấy nói rằng đây là một loại "nghi thức", có thể khiến khách hàng cam tâm tình nguyện móc tiền ra.

Ngay lúc viên cảnh sát già bắt đầu mất kiên nhẫn, Vân Nhiễm đột ngột mở bừng mắt.

"Cả đời ông là người chính trực, có cốt cách riêng nhưng lại có một khúc mắc trong lòng không thể gỡ bỏ. Chuyện này khiến ông ăn không ngon ngủ không yên, thậm chí bỏ bê cả gia đình mình. Vợ chú không thể chịu đựng được nữa đã trực tiếp mang con gái rời xa ông."

Viên cảnh sát trẻ tuổi lập tức trợn tròn mắt. Ngay cả anh ta còn không biết chuyện nhà của sư phụ mình, lẽ nào cô Ba Vân này thật sự là một thầy bói cao tay!

Nhưng lời của Vân Nhiễm vẫn chưa hết, cô nói tiếp: "Năm đó ông và sư huynh của mình cùng nhau làm nhiệm vụ, chỉ vì một sai lầm của ông mà khiến ông ấy sống không thấy người, chết không thấy xác. Bao năm nay, ông vẫn chưa từng từ bỏ việc tìm kiếm ông ấy."

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc