Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

BÓI QUẺ CHUẨN QUÁ, LỠ TAY MỘT CÁI LÀ CÔNG ĐỨC BÙNG NỔ LUÔN RỒI! Chương 1: Kẻ Đáng Thương Bị Mẹ Ruột Đâm Sau Lưng

Cài Đặt

Chương 1: Kẻ Đáng Thương Bị Mẹ Ruột Đâm Sau Lưng

"Sao cô ta cứ nằm dưới đất mãi thế, chẳng phải chỉ ngã một cái thôi sao, đóng kịch cũng tài tình thật."

"Đừng có lại gần, kẻo lại bị bám lấy thì không gỡ ra được đâu. Ai mà chẳng biết, Vân Nhiễm chính là một con bé điên, chỉ vì ghen tị nhà họ Vân cho cô Cả cổ phần mà đến cả đi tế tổ cũng không yên phận. Cũng không thèm nghĩ lại xem, mình chỉ là một đứa con kế mà thôi."

"Thật không hiểu nổi một sao người tốt như bà Vân lại có một đứa con gái chỉ thích tranh giành đến vậy chứ."

"Thấy chưa, thấy chưa, tôi đã nói là cô ta giả vờ mà. Nhà họ Vân vớ phải loại người này đúng là xui xẻo tám đời."

Lúc này, một giọng nữ dịu dàng như nước, mang theo sự bao dung và thương tiếc đậm sâu truyền đến tai Vân Nhiễm.

"Nhiễm Nhi, trước đây mẹ đã nói rồi, con quá nóng nảy rồi. Làm người thì không thể tham lam như vậy, phải biết ơn những gì mình đang có."

Mọi người nghe vậy lại càng cảm thấy bất bình thay cho vị bà Vân không màng tranh giành, thanh cao như cúc họa mi này.

Bà Vân quay đầu nhìn những người khác, trong giọng nói mang theo một tia áy náy: "Chuyện hôm nay, thật sự xin lỗi mọi người, đã để mọi người phải chê cười rồi. Lát nữa tôi sẽ cho quản gia gửi quà tạ lỗi đến từng nhà."

"Bà Vân, đây không phải lỗi của bà, con người bà thế nào, chúng tôi đều rõ mà."

"Đúng vậy đó bà Vân, bà lương thiện độ lượng, cho dù Vân Nhiễm là con gái bà thì những chuyện nó làm cũng không liên quan gì đến bà cả."

...

Mọi người xúm vào khuyên giải bà Vân vốn luôn được lòng người này, chỉ sợ bà ta cảm thấy áy náy.

Đợi đến khi đầu óc Vân Nhiễm cuối cùng cũng tỉnh táo lại thì danh tiếng của cô cũng đã "lên một tầm cao mới", đương nhiên, là theo chiều hướng tệ đi!

Lúc này, Vân Nhiễm đang ngậm một cọng cỏ đuôi chó trong miệng và nằm dài trên bãi cỏ, đã thở dài suốt cả buổi chiều.

Nhà họ Vân vốn coi trọng thể diện nên một đứa con riêng như cô cũng được đưa về tế tổ. Rõ ràng là Vân Uyển đã đẩy cô, vậy mà không một ai tin.

Cô vốn là một cô nhi, được lão đạo trưởng của Thanh Phong Quán nhận nuôi. Cô cũng chẳng có chí lớn gì, ngày ngày chỉ nương tựa vào việc vẽ bùa bình an, xem tướng mặt, bày bố phong thủy cho qua ngày.

Nào ngờ, chỉ vì đứng xem một cặp tình nhân cãi nhau ở khu du lịch rồi cười khoái chí quá, mà vui quá hóa buồn, bị người ta chen lấn đẩy ngã xuống vách núi.

Vào lúc thập tử nhất sinh, cô lại được một món pháp khí mua với giá hời từ sạp hàng vỉa hè cứu mạng.

Lúc này cô mới biết, hóa ra món pháp khí này là một hệ thống thông minh đến từ thế giới bậc cao, tên là Nhân Sâm Quả.

Đến khi mở mắt ra lần nữa, cô đã xuyên vào đây, một cuốn tiểu thuyết ngọt sủng mang tên “Lần Thứ Hai Gả Vào Hào Môn”.

Trớ trêu thay, nguyên chủ cũng tên là Vân Nhiễm, không chỉ có số phận chết yểu mà còn là một kẻ đáng thương bị chính mẹ ruột của mình đâm sau lưng.

Mà mẹ ruột của nguyên chủ, Khúc Dĩnh, chính là nữ chính "ánh trăng sáng" – người được khắc họa là "trải qua bao sóng gió" nhưng trở về vẫn giữ trọn phẩm hạnh cao quý.

Hiện tại, cốt truyện đã đi đến hồi kết, đại kết cục chính là sau khi nam nữ chính vượt qua 1000 chương truyện đầy rẫy chướng ngại vật, cuối cùng cũng đến được với nhau một cách ngọt ngào.

Nghĩ đến việc mình phải sống tiếp thay cho nguyên chủ, Vân Nhiễm tức đến nghiến răng kèn kẹt. Mớ quan hệ hỗn loạn chó má này đúng là phiền chết đi được!

Năm nay nguyên chủ 16 tuổi, đã theo mẹ ruột Khúc Dĩnh gả vào nhà họ Vân đầy giàu có ở Hải Thành được tròn mười năm.

Mười năm này, đối với nguyên chủ mà nói, hoàn toàn là một sự lợi dụng triệt để từ đầu đến cuối.

Có lẽ cho đến lúc chết, cô ấy vẫn luôn cảm thấy ấm ức. Rõ ràng là mẹ ruột hết lần này đến lần khác than vãn về những bất công mà mình phải chịu, cô ấy vì không muốn thấy mẹ tủi thân nên mới đứng ra tranh giành lợi ích giúp bà ta.

Thế nhưng, mỗi khi cô ấy xông pha ở tiền tuyến thì mẹ ruột Khúc Dĩnh lại luôn đâm một nhát sau lưng, thản nhiên nói rằng bà ta chưa bao giờ coi trọng những thứ vật chất đó, gả vào nhà họ Vân chỉ vì tình yêu mà thôi.

Người ba dượng của nguyên chủ nghe vậy sẽ vô cùng cảm động, cho rằng Khúc Dĩnh có phẩm hạnh cao quý, không tranh không giành, thế là những thứ nên cho hay không nên cho đến cuối cùng đều đưa ra hết chẳng thiếu một thứ gì.

Thậm chí ông ta càng thêm thương tiếc cho sự không dễ dàng của Khúc Dĩnh, có một đứa con gái như vậy, hoàn toàn là vết nhơ duy nhất trong cuộc đời cao thượng của bà ta.

Cuối cùng, Khúc Dĩnh sẽ chốt hạ một câu tổng kết: "Con gái tôi, giống hệt ba ruột của nó, gen di truyền quả nhiên là thứ mạnh mẽ, dù tôi có dạy dỗ thế nào cũng không thay đổi được sự tham lam đã ăn vào trong xương tủy của nó."

Tất cả những gì nguyên chủ làm cho mẹ ruột, cuối cùng đều biến thành một lưỡi dao sắc bén, đâm thẳng vào chính mình.

Lại còn rước lấy cái danh không biết điều, độc ác và tham lam, đến cả mạng sống cũng không còn.

Hơn nữa, chính cái chết của cô đã giải tỏa được nút thắt trong lòng nam chính về việc nữ chính đã từng kết hôn, khiến hai người họ hoàn toàn không còn ngăn cách.

Vân Nhiễm lại thở hắt ra một hơi thật mạnh. Nếu không phải cô đang bị đuổi đến đồi trà để "tự kiểm điểm" thì kiểu gì cũng phải cho Khúc Dĩnh ăn hai bạt tai.

Cô thật sự muốn biết, rốt cuộc mặt người này phải dày đến mức nào mới có thể dẫm đạp lên chính con gái ruột của mình để leo lên cao một cách thản nhiên như vậy.

"Hệ thống, ra đây!"

Nhân Sâm Quả dường như cảm nhận được sự tức giận của Vân Nhiễm, nó cũng phẫn nộ không kém, lập tức mở thẳng kho vũ khí của mình ra.

[Ký chủ, đồ trong này, cô cứ tùy ý chọn, chúng ta đi xử lý bà ta ngay trong đêm!]

"Mày có thèm nhìn xem trong kho vũ khí của mày toàn là thứ gì không hả, một quả bom phân tử thôi cũng đủ để hủy diệt cả một thành phố rồi đấy."

Nhân Sâm Quả đành ngượng ngùng đóng kho vũ khí lại.

[Cái này không trách tôi được, đáng lẽ người trói buộc với tôi phải là một chiến tướng cấp cao, ai biết trời xui đất khiến thế nào lại rơi vào tay cô.

Để cứu cô, tôi đã tiêu hao rất nhiều năng lượng mới có thể đưa cô đi thành công đấy! Cô phải đối xử với tôi khách sáo một chút chứ ~

À, đúng rồi, nguyên chủ có mệnh chết yểu, cô phải tích lũy nhiều công đức để nối mệnh, tiện thể trả lại phần năng lượng đã nợ khi cứu cô trước đó, có thể dùng công đức để trừ, không lừa già dối trẻ đâu nhé ~]

Vân Nhiễm: ...

Người trong giới Huyền Môn đều biết, công đức là thứ khó tích lũy nhất, có những người cả đời cũng không chạm tới được rìa của hai chữ công đức.

Tuy cô xem nhẹ sinh tử nhưng nếu có thể sống, cô vẫn không muốn ngồi chờ chết.

Cô lập tức bấm đốt ngón tay, muốn tính thử xem, sinh cơ của mình ở phương nào.

"Cứu tôi với, cứu tôi với!"

Vừa mới tính được một nửa, một tiếng kêu cứu thảm thiết đã vọng tới.

Vân Nhiễm nhắm mắt lắng nghe thật kỹ, rất nhanh đã xác định được phương hướng của tiếng kêu, cô lập tức nhấc chân chạy như bay. Dám gây sự ngay dưới mí mắt của cô à, muốn chết!

Giữa một ruộng ngô xanh um như bức màn.

"Rắc" một tiếng, cánh tay của một cô gái có khuôn mặt bị đánh sưng như đầu heo đã bị bẻ gãy.

Đôi mắt trong veo ấy giờ đây chứa đầy tuyệt vọng.

Cổ họng cô ấy bị siết chặt, tiếng kêu cứu đến bên miệng đều bị nuốt ngược vào trong, cơ thể cô ấy giãy giụa kịch liệt.

Bất thình lình, mu bàn tay của gã đàn ông bị cô ấy cắn chặt.

Máu nhanh chóng chảy dọc theo khóe miệng cô gái, mu bàn tay của gã đàn ông da tróc thịt bong, lờ mờ có thể thấy cả xương trắng.

"Con ranh chết tiệt, dám cắn tao à, đi chết đi!"

Cùng với tiếng gầm giận dữ của gã đàn ông, một bóng người mảnh khảnh bị đá bay ra ngoài. Ngay khi sắp sửa đập mạnh xuống đất, cô ấy đã được Vân Nhiễm vừa kịp đến đỡ lấy.

Cô gái nghiêng đầu rồi ngất lịm đi.

Nhìn cảnh tượng bị thảm của cô gái, đáy mắt Vân Nhiễm lạnh như băng, sau khi nắn lại cánh tay cho cô gái, cô nhẹ nhàng đặt cô ấy xuống đất.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc