Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

BÓI QUẺ CHUẨN QUÁ, LỠ TAY MỘT CÁI LÀ CÔNG ĐỨC BÙNG NỔ LUÔN RỒI! Chương 3: Nhẫn Một Lúc, Đạo Tâm Sụp Đổ

Cài Đặt

Chương 3: Nhẫn Một Lúc, Đạo Tâm Sụp Đổ

"Vốn dĩ với kinh nghiệm của ông, dù có đến tổng cục ở Hải Thành cũng thừa sức. Nhưng ông không muốn rời khỏi trấn Thanh Thủy, chính là vì năm xưa sư huynh của ông đã mất tích ở đây."

Khi Vân Nhiễm nói rằng ông ấy có khúc mắc trong lòng, sắc mặt của viên cảnh sát già đã sa sầm xuống.

Bây giờ, khi nghe Vân Nhiễm nói ra lý do ông ấy ở lại trấn Thanh Thủy không chịu đi.

Tay của viên cảnh sát già đã nổi gân xanh, trong lòng thầm nghĩ: Tuyệt đối không thể để Vân Nhiễm nói tiếp được nữa.

Tuy nhiên, ông ấy còn chưa kịp ngắt lời thì Vân Nhiễm đã chủ động dừng lại.

"Có cần tôi nói tiếp không?"

Phòng lấy lời khai đều có máy ghi hình. Vụ án năm đó liên quan đến rất nhiều thứ, tuyệt đối không thể dễ dàng để lộ ra ngoài.

Vào khoảnh khắc này, sự đề phòng của viên cảnh sát già đối với Vân Nhiễm đã được nâng lên mức cao nhất.

Nhưng ông ấy không cho rằng đây là do Vân Nhiễm bói ra, mà cảm thấy chắc chắn cô biết điều gì đó. Nếu không phải vì tuổi của cô còn quá nhỏ thì gần như ông ấy đã nghĩ rằng năm đó Vân Nhiễm cũng có tham gia vào vụ án.

"Mấy chuyện này, chỉ cần lên mạng tìm kiếm, xem qua các bài báo liên quan là biết hết, chẳng có gì lạ cả."

Thấy viên cảnh sát già vẫn cố chấp, Vân Nhiễm cũng không tức giận. Nếu người làm cảnh sát mà lại dễ dàng tin người như vậy, đó mới thực sự là một tai họa.

Hai bên giằng co chưa được bao lâu thì người nhà họ Vân đã đến. Nhưng trong mắt những người khác, cô thật sự là một kẻ chuyên gây rắc rối nên chỉ có một trợ lý và một luật sư tới.

Dù người nhà họ Vân có không thích Vân Nhiễm đến đâu nhưng chỉ cần cô vẫn là Tam tiểu thư nhà họ Vân, thì họ vẫn phải ra mặt dọn dẹp mớ hỗn độn này cho cô.

Vừa ra khỏi đồn cảnh sát, vị luật sư chỉ dặn dò qua loa vài câu rồi đưa cho cô một chùm chìa khóa căn hộ.

"Ý của bà chủ là, mong cô ở đây tu tâm dưỡng tính, tạm thời đừng về nhà chính nữa. Sau này có việc gì thì cứ gọi cho tôi."

Vân Nhiễm nở một nụ cười giả tạo. Đây đâu phải là mẹ ruột chứ, nhiều mẹ kế vì giữ thể diện còn phải diễn kịch một chút.

Đối với những người khác của nhà họ Vân, những người ở nhánh phụ này chỉ hận không thể quỳ xuống liếm gót giày. Còn cô, một đứa con riêng mà Khúc Dĩnh mang về, bề ngoài họ tỏ ra khách sáo nhưng sau lưng thì lời ra tiếng vào không ngớt.

Khúc Dĩnh rõ ràng biết tất cả nhưng vì cái gọi là "hình tượng" mà làm ngơ cho những chuyện này.

Vân Nhiễm thật sự tức giận rồi. Nếu không phải quyền giám hộ của cô hiện vẫn thuộc về nhà họ Vân, cô đã thật sự muốn lật đổ cái gia đình này trong một nốt nhạc.

Nhưng nhẫn nhịn là chuyện không thể nào. Dù sa, cô cũng đâu phải "Ninja Rùa" mà chịu đựng. Người khác "nhịn một chút sóng yên biển lặng", còn cô mà "nhịn một chút là đạo tâm tan vỡ".

Ngay tối hôm đó, cô gọi điện cho Mạnh Nguyệt, bé ba của gã ba dượng Vân Thiệu Đường, phải kiếm chút chuyện cho bọn họ làm mới được!

Mạnh Nguyệt vừa nghe thấy giọng Vân Nhiễm đã sợ đến mức định cúp máy. Ai bảo trước đây, nguyên chủ vì bảo vệ lợi ích của Khúc Dĩnh mà suýt nữa đã hủy hoại dung mạo của ba ta.

Nhưng lúc đó, sau khi Khúc Dĩnh biết chuyện, bà ta lại trách mắng nguyên chủ là độc ác, ngược lại còn tỏ ra thương hại và khoan dung đặc biệt với bé ba Mạnh Nguyệt.

Bà ta không chỉ sắp xếp ổn thỏa cuộc sống cho mẹ con cô ta mà còn cho một khoản tiền lớn gọi là phí an gia.

Sự độ lượng của bà ta lập tức nhận được sự công nhận của tất cả mọi người trong nhà họ Vân. Vân Thiệu Đường còn sang tên một căn biệt thự cho Khúc Dĩnh, biến bà ta thành người thắng cuộc lớn nhất.

Trong khi đó, nguyên chủ, cô gái trẻ đã ra mặt gánh tội, lại trở thành kẻ trong ngoài đều không phải người, hoàn toàn biến thành một con hề.

Mạnh Nguyệt ở đầu dây bên kia cẩn trọng nói: "Tam tiểu thư, tôi không còn qua lại với ba cô nữa, thật đấy, tôi thề!"

"Không, cô phải đi tìm ông ta!"

Mạnh Nguyệt gần như sắp khóc. Cô ta chỉ muốn có được vinh hoa phú quý chứ không muốn mất đi cái mạng nhỏ của mình.

"Tam tiểu thư..."

"Hoặc là cô đi tìm ba dượng của tôi, hoặc là tôi đến tìm cô. Tự cô cân nhắc đi!"

Mạnh Nguyệt vốn đã sợ Vân Nhiễm, nay lại nghe nhiều người đồn rằng Vân Nhiễm là một con bé điên, cô ta lại càng sợ hơn.

"Được, tôi đi, tôi đi ngay!"

Sau khi cúp điện thoại, Vân Nhiễm cảm thấy sảng khoái hẳn ra. Những việc nguyên chủ từng làm cho Khúc Dĩnh, cô sẽ đòi lại từng món một.

Cô muốn xem thử, khi không còn nguyên chủ ở phía trước hứng chịu mọi hỏa lực, gom hết mọi mâu thuẫn của nhà họ Vân vào một mình mình, liệu cái gia đình này có còn thể sống hòa thuận như trước được không.

Còn Khúc Dĩnh, vị phu nhân Vân không tranh không đoạt, phẩm hạnh cao quý này, có thật sự sống trong "chuỗi ngày bình yên" được không.

Sau ba ngày nhàn rỗi, cuối cùng cô cũng đã thích nghi được với thân phận hiện tại.

Thức đêm cày phim xong, Vân Nhiễm đang ngủ say sưa thì ngoài cửa vang lên tiếng gõ.

Vân Nhiễm vừa ngáp vừa mở cửa. Thấy viên cảnh sát già trong bộ thường phục, cô không nhịn được lẩm bẩm một câu: "Sao bây giờ mới tới."

Viên cảnh sát già tên là Tống Dã. Ông ấy đã cho người theo dõi Vân Nhiễm mấy ngày, kết quả nhận được báo cáo rằng con bé này lười hết chỗ nói, suốt ba ngày trời không bước chân ra khỏi nhà một lần nào.

Ông ấy đành phải đích thân tới cửa.

"Cô biết tôi sẽ đến sao?"

"Ông cho người theo dõi tôi mấy ngày rồi còn gì. Không có kết quả gì thì chẳng phải tự mình đến thôi."

Tống Dã nhất thời ngẩn người.

Chỉ thấy Vân Nhiễm tiếp tục ngáp dài: "Tôi đi thay quần áo, rồi dẫn ông đi tìm sư huynh của ông!"

Tống Dã, người ban nãy còn giữ được bình tĩnh, giờ đây đã thật sự thất thố. Dù sao ông ấy cũng đã làm cảnh sát hơn hai mươi năm, chưa bao giờ mất bình tĩnh như ngày hôm nay.

Chẳng mấy chốc, Vân Nhiễm đã thay xong một bộ đồ bảo hộ liền thân màu trắng và đeo thêm một chiếc túi chéo: "Đi thôi."

Dù trong lòng có vô số nghi vấn, Tống Dã vẫn đi theo. Ông ấy cũng muốn xem thử rốt cuộc Vân Nhiễm đang giở trò quỷ gì.

Ra khỏi cửa, Vân Nhiễm không hề khách sáo, ngồi thẳng vào ghế phụ trên xe của Tống Dã, không hề coi mình là người ngoài.

Cô tựa người vào ghế, nhắm mắt lại rồi nói: "Cứ đi về hướng Đông Nam, lái xe nửa tiếng nữa là ông có thể gặp được sư huynh của mình. Trong lúc đó, đừng làm phiền tôi ngủ."

Có lẽ vì vẻ mặt của Vân Nhiễm quá chắc chắn, khiến Tống Dã không kìm được mà làm theo.

Nửa tiếng trôi qua rất nhanh. Tống Dã nhìn vùng đất hoang vu trước mắt, sự nghi ngờ dần hiện lên trong đôi mắt ông ấy, chỉ thiếu nước hỏi thẳng Vân Nhiễm có phải đang đùa giỡn với mình không.

Vân Nhiễm tính đúng thời gian liền mở mắt, chỉ về một hướng: "Còn một phút nữa, ông ấy sẽ đi qua đây. Bỏ lỡ lần này, hai người sẽ không bao giờ có cơ hội gặp lại nữa."

Tim Tống Dã khẽ giật thót, mắt ông ấy dán chặt vào hướng Vân Nhiễm chỉ.

Một phút trôi qua, một người đàn ông trùm kín từ đầu đến chân đột nhiên xuất hiện, trông vô cùng kỳ dị.

Cách đó không xa, những cảnh sát khác đi theo xe của Tống Dã nhìn thấy đội trưởng của mình xuống xe lao thẳng về phía người lạ mặt, cũng lập tức vào tư thế cảnh giác.

Tống Dã còn chưa đến gần người đàn ông chỉ để lộ đôi mắt kia, đã ngửi thấy một mùi vô cùng khó chịu nhưng ông ấy không hề tỏ ra chán ghét.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc