Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Bói quá chuẩn, nổi tiếng đến mức bị cảnh sát để mắt Chương 5: Biển Thủ Công Quỹ

Cài Đặt

Chương 5: Biển Thủ Công Quỹ

“Một quản lý cấp cao cặp kè với một nữ kế toán đã có chồng, mưu đồ gì đây chứ.” Đàn Âm đầy ẩn ý nói.

Chủ nhà lập tức mở to đôi mắt hí, ném cho Hứa Anh Kiệt vài ánh nhìn đồng cảm.

Người anh em này thảm thật đấy, vợ trước tiên trở thành công cụ kiếm tiền cho người ta, tiếp đó bản thân lại bị vợ và gian phu hại chết, cậu ta đúng là kẻ xui xẻo tận mạng.

Hứa Anh Kiệt im lặng hồi lâu mới nặn ra nụ cười, thốt lên mấy chữ: “Tự gây nghiệt, không thể sống.”

Lời thì nói vậy nhưng người tinh ý đều có thể nhận ra nụ cười này chua xót biết bao.

Đàn Âm ngáp một cái, nhìn thời gian thấy sắp tám giờ rồi bèn nói: “Được rồi, chuyện tới đây coi như giải quyết xong, anh yên tâm đi, chuyện này trong vòng ba ngày tôi sẽ lo liệu ổn thỏa cho anh.”

Hứa Anh Kiệt cảm ơn nhưng cũng chẳng vui vẻ gì, anh ta cúi đầu, một lát sau ngẩng lên nhìn Đàn Âm với ánh mắt cầu khẩn: “Đại sư, tôi có thể gặp lại bố mẹ mình không?”

Bố mẹ Hứa Anh Kiệt sống ở quê, hai ông bà vất vả nuôi anh ta ăn học khôn lớn. Anh ta vốn định kiếm thật nhiều tiền, sau khi thành gia lập nghiệp sẽ hiếu kính hai cụ, nào ngờ sau dịp Tết đi làm lại chẳng còn cơ hội bầu bạn với cha mẹ nữa, còn khiến họ phải chịu cảnh người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh.

Nghĩ đến đây, trong lòng Hứa Anh Kiệt tràn ngập áy náy và nỗi nhớ nhung.

“Bố mẹ anh ở đâu?”

“Triệu Châu.”

“Gặp thì được, nhưng xa thế này là phải thu thù lao đấy.”

Sắc mặt anh ta vui mừng: “Bao nhiêu ạ?”

“Tính theo tiền xe đi về từ đây đến Triệu Châu, thu anh năm trăm tệ, anh trả kiểu gì đây?”

Hứa Anh Kiệt nghẹn lời: “Tôi, tôi…”

Mất đi khoản sinh hoạt phí của anh ta, nguồn thu nhập của bố mẹ cũng ít đi nhiều, nếu còn phải trả số tiền này thì cuộc sống sẽ càng thêm thắt lưng buộc bụng.

Anh ta lắc đầu đầy tiếc nuối: “Thôi bỏ đi, dù sao cũng chết lâu vậy rồi, có gặp thì làm được gì chứ.”

“Ờ, hay là tiền này tôi trả?” Chủ nhà tốt bụng đề nghị.

Ánh mắt của Đàn Âm và Hứa Anh Kiệt đồng loạt đổ dồn lên người ông ta.

Đàn Âm nghĩ thầm: Không phải chứ, chủ nhà giàu thế cơ à, vậy có phải cô ra giá thấp quá rồi không?

Hứa Anh Kiệt: “Thế thì ngại quá…” Anh ta đổi giọng ngay: “Nhưng mà thật sự cảm ơn ông!”

Hứa Anh Kiệt sợ ông ta đổi ý.

Chủ nhà nhe hàm răng trắng cười gượng gạo, thực ra ông ta chỉ buột miệng nói thế thôi. Thôi kệ, coi như mình làm việc thiện, cũng mong căn nhà này đừng xảy ra chuyện phiền lòng hại người như thế nữa.

Nghĩ đến đây, chủ nhà lại thấy giận, không nhịn được buột miệng chửi: “Cái gã đại sư chó má họ Diệp kia đúng là một tên lừa đảo khốn nạn, ba vạn tệ mà chỉ làm được có thế, còn hại cậu bị nhốt ở đây không được siêu sinh, đúng là đáng ghét cùng cực!”

Đàn Âm nghe thấy hai chữ “họ Diệp” thì ánh mắt lập tức sắc lạnh, vội hỏi ngay: “Ông nói người đó họ Diệp, có biết tên là gì không? Trông thế nào? Có phương thức liên lạc không?”

Chủ nhà bị ba câu hỏi liên tiếp của cô làm cho ngạc nhiên: “Đúng thế, họ Diệp, là đồng môn của đại sư sao?”

“Hắn không xứng.” Đàn Âm mím môi, nén cơn giận trong lòng xuống.

Chủ nhà nhận ra Đàn Âm và tên họ Diệp kia có thể có ân oán, bản thân lại bị lừa mất ba vạn tệ nên cũng muốn đòi lại số tiền đó, liền đáp ngay: “Lúc đó tôi có lén chụp được mặt hắn nhưng không rõ lắm, tôi sẽ gửi cả phương thức liên lạc qua tin nhắn cho cô.”

“Được, cảm ơn.” Đàn Âm lại nhắc nhở: “Dù đối phương còn liên lạc được hay không, tôi hy vọng phía ông tốt nhất khoan hãy liên hệ với hắn.”

Chủ nhà hiểu ý ngay: “Hiểu rồi hiểu rồi, để tránh bứt dây động rừng chứ gì.”

Ông ta nhìn quanh bốn phía, thấy không còn việc gì nữa thì có thể đi được rồi, lại liếc thấy chú chó nhỏ trắng muốt.

“Cô còn nuôi chó à?”

Đại Bạch đang nằm im muốn lườm một cái rõ dài, nhưng dưới ánh mắt và sự đe dọa thầm lặng của Đàn Âm, nó đành miễn cưỡng đứng dậy.

“Ngồi xuống.”

Đại Bạch vừa nghe khẩu lệnh ngồi xuống thì Đàn Âm lại ném một cục giấy ra bảo nó nhặt về.

Đại Bạch: Cái đồ biến thái nhỏ này, ông đây không phải chó, không phải chó!! Ông đây là Sơn Thần! Sơn Thần đấy!

Sau khi chủ nhà đi khỏi, Đàn Âm đang định thu Hứa Anh Kiệt vào thì sực nhớ ra mình vẫn chưa dọn dẹp vệ sinh.

Thế là cô hỏi: “Bây giờ anh có bận gì không?”

Quỷ Hứa Anh Kiệt: “Tôi chết rồi thì còn bận cái gì được chứ?”

Anh ta cười khổ.

“Có đấy có đấy, anh có thể bận rộn được mà.”

Đàn Âm lấy cây chổi từ ngoài ban công vào, đôi mắt trong veo nhìn anh ta, vừa nói: “Tôi về vốn định dọn dẹp vệ sinh, nhưng mà…”

Hứa Anh Kiệt lập tức đón lấy: “Tôi hiểu rồi, là do tôi gây phiền phức cho đại sư.”

Đàn Âm cười hài lòng, có sự giác ngộ này, đúng là trẻ nhỏ dễ dạy.

Hứa Anh Kiệt lúc còn sống cũng là người chăm chỉ, làm việc rất nhanh nhẹn, quét nhà xong lại lau nhà, lau bàn ghế sạch bong.

Đàn Âm rửa bát xong nhìn căn phòng sáng sủa thì tâm trạng vui vẻ, đốt cho anh ta một nén hương.

“Ăn đi, có thể giúp anh khôi phục lại dung mạo đấy.”

Hứa Anh Kiệt bán tín bán nghi, nhưng lời đại sư nói chắc chắn không sai, thế là anh ta chổng mông lên hít lấy hít để.

Đàn Âm chớp chớp mắt. Eo ôi, đau mắt quá.

Hứa Anh Kiệt nhận ra tư thế không ổn lắm bèn đổi sang ngồi thiền.

Đại Bạch không biết chui từ xó nào ra, thực hiện một cú xoạc chân trượt đến trước nén hương, ngửi thử thấy không phải loại mình hay hít, lại vèo một cái chạy biến đi, nhanh đến mức không nhìn rõ tứ chi.

Màn đêm trở về với sự yên tĩnh.

Sáng sớm hôm sau, Đàn Âm dùng bùa dịch chuyển đưa Hứa Anh Kiệt về nhà bố mẹ anh ta thăm hai cụ.

Nhà của họ là một căn nhà tầng nhỏ, so với những người khác trong thôn thì có vẻ thấp bé hơn hẳn.

Hai ông bà đã đến tuổi về hưu nhưng vẫn phải dựa vào làm nông và trồng trọt để kiếm thu nhập.

Khi Hứa Anh Kiệt nhìn thấy bố mẹ, anh ta không kìm được mà chảy huyết lệ.

Vì cái chết của anh ta khiến cho mái tóc hoa râm của người cha đã bạc trắng, sức khỏe của mẹ cũng không còn được cứng cáp như xưa.

“Bố, mẹ, con về rồi.”

Bà cụ bê một rổ lạc lớn định mang đi phơi từ trên gác xép đi xuống, do không nhìn rõ cầu thang nên suýt chút nữa thì ngã, may mà Hứa Anh Kiệt đã đỡ lấy bà.

“Mẹ, cẩn thận.”

Mẹ Hứa xuống đến nơi thì đột nhiên dừng lại nhìn về phía vị trí vừa suýt ngã.

Hứa Anh Kiệt mở to mắt, nhìn Đàn Âm đầy lo lắng: “Đại sư, đại sư, mẹ tôi nhìn thấy tôi rồi phải không? Bà ấy nhìn thấy tôi rồi ư?”

Đàn Âm lắc đầu.

Người bình thường trong tình huống thông thường sẽ không nhìn thấy ma.

Người thường nhìn thấy ma thường là khi vận số không tốt, hoặc là do oán niệm của ma quá sâu khiến người ta nhìn thấy.

Hiện giờ oán niệm của anh ta đã được hóa giải, cộng thêm đang là ban ngày ban mặt nên càng không thể nhìn thấy.

Hứa Anh Kiệt nhìn mẹ chân tay không còn nhanh nhẹn đang làm việc, bố thì khuân vác vật nặng, rất nhiều lần anh ta đều ra tay giúp đỡ.

Dường như cảm nhận được điều gì đó, mẹ Hứa đặt đồ xuống chạy đến trước bài vị của Hứa Anh Kiệt, trong mắt ngấn lệ, vuốt ve khuôn mặt trẻ tuổi của con trai với nỗi nhớ nhung vô hạn.

“Con ơi, con ở trên trời đang nhìn mẹ phải không…” Bà ôm di ảnh vào ngực.

Mẹ cảm nhận được rồi, con đang phù hộ cho mẹ đúng không, con trai của mẹ.

Bố Hứa thấy bà nhà lại nhớ con trai, lưng ông còng xuống đầy bất lực.

Hứa Anh Kiệt lập tức quỳ xuống, dập đầu liên tục: “Bố… Mẹ… là con trai bất hiếu!”

Là con trai có lỗi với bố mẹ, để bố mẹ phải chịu nỗi đau mất con.

Đàn Âm nhìn thời gian, đến lúc phải về rồi.

Hứa Anh Kiệt dập đầu xong, anh ta nhìn bố mẹ lần nữa với cõi lòng đầy day dứt rồi ủ rũ nói: “Đại sư, chúng ta đi thôi.”

Đàn Âm lại dùng bùa dịch chuyển đưa cả hai trở về chỗ ở.

Hiệu suất làm việc của cô rất nhanh, cô tìm được sếp của đơn vị vợ cũ Hứa Anh Kiệt và gửi cho ông ta một email.

Chưa đầy hai ngày sau, công ty rà soát lại tài chính, phát hiện quản lý cấp cao thông đồng với nhân viên kế toán biển thủ công quỹ nên đã bị cảnh sát giải đi.

Sau đó tên quản lý muốn đổ hết trách nhiệm lên đầu vợ cũ Hứa Anh Kiệt, nhưng lại bị cô ta tố giác khai ra chuyện giết hại Hứa Anh Kiệt.

Cảnh sát nhanh chóng triển khai điều tra, chỉ trong một ngày đã làm rõ chân tướng. Tên quản lý vì tiền tài của công ty mà cố ý tiếp cận vợ cũ Hứa Anh Kiệt, hai người bắt tay nhau sát hại Hứa Anh Kiệt, sau đó biển thủ gần năm triệu tệ tiền công quỹ.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc