Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Dứt lời, một khối đen khổng lồ lao ra từ nhà vệ sinh, kèm theo tiếng xương cốt vặn vẹo răng rắc và tiếng gầm rú như dã thú được giải phóng.
“Tại… sao?”
“Tại sao?”
Khối đen cuồn cuộn như mây đen lượn lờ giữa không trung, không ngừng phình to. Từ trường trong phòng đột nhiên rối loạn, đèn đóm bắt đầu nhấp nháy điên cuồng, đồ đạc cũng rung lắc dữ dội tựa như có thể rơi xuống bất cứ lúc nào.
Chủ nhà bị sự thay đổi bất ngờ làm cho kinh hãi, trượt xuống khỏi ghế sô pha, ôm đầu trốn vào khoảng trống giữa ghế và bàn.
“Bốp”, Đàn Âm búng tay một cái. Âm thanh lanh lảnh vang lên cực kỳ đột ngột trong không gian hỗn loạn này, nhưng kỳ diệu thay, trong phòng lập tức khôi phục vẻ yên tĩnh.
“Tên đạo sĩ thối tha!” Tiếng gầm thét của nam quỷ tràn ngập hận ý thấu xương.
Tại sao! Tại sao chứ!
Kẻ bạc tình thì tiêu dao tự tại, kẻ đao phủ thì phất lên như diều gặp gió, còn anh ta làm việc cần cù chăm chỉ lại nhận lấy kết cục chết thảm. Nỗi oan ức đầy mình không chỗ giãi bày, lại còn bị đạo sĩ nhốt trong cái lồng ác mộng này. Tại sao thế giới lại bất công với anh ta như vậy! Dựa vào cái gì chứ!
Trong nháy mắt, nam quỷ đột ngột tấn công về phía Đàn Âm với tốc độ cực nhanh, khí thế vô cùng hung hãn dường như muốn kéo Đàn Âm xuống địa ngục.
Dáng người Đàn Âm thẳng tắp như tùng, cổ tay khẽ xoay một cái, hai bàn tay vốn trống không bỗng nhiên kẹp hai lá bùa: “Trừ tà, phược hồn, sắc!”
Giọng cô lanh lảnh đầy uy lực, ngay tức khắc từng luồng kim quang như ánh mặt trời xuyên qua mây đen, xua tan sương mù đen kịt, đồng thời hóa thành một sợi dây thừng vàng trói chặt lấy nam quỷ.
Nam quỷ mặt mũi dữ tợn, trừng đôi mắt đầy tơ máu và không cam lòng, điên cuồng giãy giụa. Tiếng xèo xèo vang lên khi bùa chú thiêu đốt thân thể quỷ của anh ta, nhưng anh ta dường như không cảm thấy đau đớn, vẫn không hề dừng lại mà cố gắng thoát khỏi sự trói buộc.
Ánh mắt Đàn Âm bình tĩnh. Thấy sau gáy anh ta máu thịt be bét, khóe mắt nứt toạc vì giận dữ và không cam tâm, sắc mặt trắng bệch như giấy chuyển sang đen kịt vì bị thiêu đốt, miệng lẩm bẩm phản kháng.
Oán khí của nam quỷ này quá nặng, oán niệm quá sâu, muốn tiễn đi cũng hơi phiền phức.
“Đừng giãy giụa nữa, càng giãy thì dây trói càng chặt thôi.”
“Dựa vào đâu mà cô dám nhốt tôi! Dựa vào đâu mà bắt tôi! Các người mới là kẻ đáng chết vạn lần!” Nam quỷ gào thét, giãy giụa càng thêm kịch liệt, thề phải thoát khỏi cái lồng giam cầm này.
Đàn Âm nói chắc nịch: “Tôi có thể giúp anh, có oan ức gì cứ nói ra, lưới trời lồng lộng tuy thưa mà khó lọt, nếu người khác có tội thì nhất định phải chịu sự trừng phạt của pháp luật.”
Cơ thể nam quỷ khựng lại, sau đó bật ra tiếng cười khổ đầy châm chọc, tuyệt vọng xen lẫn nghi ngờ: “Ha ha ha ha ha, chịu sự trừng phạt của pháp luật ư? Trên đời này còn có pháp luật sao? Còn có công đạo sao?”
Anh ta giống như một người đã tuyệt vọng vô số lần rồi lại nuôi hy vọng vào người khác vô số lần, nhưng rồi lại buộc phải tự cứu lấy mình khi lún sâu trong vũng bùn, đang rất cần một sợi dây thừng hoặc một khúc gỗ để cho anh ta cơ hội sống sót.
“Có.” Đàn Âm chém đinh chặt sắt nói: “Anh gặp được tôi, tôi chính là công đạo của anh.”
Nam quỷ nhìn ánh mắt kiên định của cô thì ngừng giãy giụa, ngẩn ngơ đứng đó, đôi môi run rẩy mấp máy, giọng nói lí nhí nhưng mang theo sự nghi ngờ to lớn: “Thật sao…”
Đàn Âm không chút do dự giơ bốn ngón tay lên: “Hoàn toàn là thật.”
Nam quỷ nhìn bốn ngón tay của cô. Đàn Âm lập tức nhận ra có gì đó sai sai nên lại hạ một ngón xuống.
Bình thường cô hay thề độc với lão đạo sĩ quen rồi, nhất thời chưa sửa được.
Một lúc lâu sau, nam quỷ mới chậm rãi mở miệng: “Tôi tên là Hứa Anh Kiệt, là khách thuê ở đây. Công việc của tôi là giao đồ ăn, bình thường đi làm đến một hai giờ sáng. Một năm trước, tôi không cẩn thận va chạm xe với người khác, không những phải đền đơn hàng mà còn bị khách khiếu nại. Cả thể xác lẫn tinh thần đều mệt mỏi nên tôi về nhà sớm. Nào ngờ…”
Hứa Anh Kiệt nhớ lại cảnh tượng đó, cơ thể run rẩy nhắm mắt lại, giọng khàn khàn kể tiếp.
Nào ngờ vừa mở cửa ra, đón chào anh ta không phải là hơi ấm gia đình mà là sự phản bội của người vợ.
Vợ và quản lý cấp cao ở cơ quan cô ta đang ôm chặt lấy nhau, cảnh tượng đó làm đau nhói đôi mắt anh ta. Anh ta không ngừng chất vấn, nhưng nhận lại chỉ là sự ghét bỏ của vợ và ánh mắt khinh bỉ của gã quản lý.
Trong lúc tức giận, anh ta lao vào đánh nhau với gã quản lý. Vợ thấy vậy cũng tham gia ẩu đả, nhưng không phải giúp chồng mình mà là giúp người ngoài. Anh ta vốn đã bị thương lại thêm mệt mỏi, đương nhiên không đánh lại gã quản lý cao to lực lưỡng, lại bị vợ cản trở. Gã quản lý cầm gạt tàn thuốc đập vỡ đầu anh ta, khiến anh ta đầu rơi máu chảy ngay tại chỗ rồi ngất đi.
Gã quản lý và người vợ sợ chuyện bại lộ nên nhân lúc anh ta chưa tắt thở hẳn đã cưỡng ép đổ mấy chai rượu vào miệng anh ta, tạo ra hiện trường giả là anh ta mượn rượu giải sầu rồi vô tình ngã đập đầu vào bàn dẫn đến mất máu mà chết. Sau đó hai người bọn họ dọn sạch vết máu và dấu vết, coi như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Ngày hôm sau, người vợ phát hiện thi thể anh ta, theo kế hoạch gọi người đến. Cảnh sát vào cuộc điều tra và khám nghiệm tử thi, hai người họ bao che cho nhau nên thuận lợi lấy được giấy chứng tử của anh ta.
Không lâu sau, người vợ thu dọn đồ đạc rời khỏi căn nhà thuê.
“Vậy ra cậu không phải bị tai nạn mà là bị người ta giết hại à?” Chủ nhà lê đôi dép lào, rón rén sáp lại gần, trốn sau lưng Đàn Âm, vừa sợ hãi vừa tò mò nhìn nam quỷ mà không nhịn được lên tiếng hỏi.
Mẹ ơi, thế mà lại được nhìn thấy ma khi còn sống sờ sờ này.
“Đúng vậy. Tôi hút thuốc, để không bị phát hiện điểm bất thường nên bọn họ chưa kịp vứt hung khí đi.” Hứa Anh Kiệt chỉ vào chiếc gạt tàn thủy tinh pha lê trên bàn.
Trong mắt Đàn Âm lóe lên tia không dám tin, hung khí thế mà vẫn còn ở đây, ván cược này quả thực rất lớn.
“Tôi sẽ giúp anh đưa những thứ này đến đồn cảnh sát, anh còn bằng chứng nào khác có thể cung cấp không?”
Hứa Anh Kiệt rũ mắt vẻ hơi thất vọng. Một năm trước cảnh sát còn không phát hiện ra, một năm sau manh mối càng ít, xác suất có thể lật lại bản án càng nhỏ.
Chủ nhà cũng nghĩ đến điểm này, không kìm được thở dài cho ngộ ngộ bi thảm của anh ta, đồng cảm nói: “Haizz, thuốc lá, rượu, đàn bà là ba thứ giải tỏa áp lực nhất, thế mà lại hại cậu thê thảm thế này.”
“Khoan đã. Thời gian không đúng.” Hứa Anh Kiệt chợt nghĩ ra điều gì, vội vàng nói.
“Cô ta xuống lầu mua rượu, tính ra thì thời gian đó không khớp với thời gian tử vong trong báo cáo khám nghiệm tử thi.”
Chủ nhà hỏi: “Ai?”
“Người đàn bà đó.” Hứa Anh Kiệt mím môi, trong mắt mang theo hận ý.
Đàn Âm đại khái đã hiểu ý của anh ta: “Từ đây đến cửa hàng tạp hóa cả đi lẫn về ít nhất mất mười phút, khu vực đi qua rất có thể sẽ quay lại được bóng dáng cô ta. Một người uống rượu đến khi say cần có thời gian ngấm, nếu như vậy thì thời điểm tử vong phải muộn hơn một hai tiếng. Vậy thì lời khai của nghi phạm và báo cáo khám nghiệm tử thi có điểm không khớp nên hoàn toàn có thể mở lại cuộc điều tra.”
“Ý tôi là vậy đấy.” Hứa Anh Kiệt tán đồng.
Chủ nhà cảm thấy đầu óc mình hơi không theo kịp, không chen lời vào được đành lặng lẽ gật đầu.
“Nhưng chúng ta làm sao báo cho cảnh sát biết án này có vấn đề rồi lật lại bản án đây? Dấu vết trên cái gạt tàn kia chắc là mất hết rồi, chẳng lẽ lại bảo là do cậu nói à?” Chủ nhà lôi kinh nghiệm xem phim hình sự trinh thám bao năm nay ra, nêu lên thắc mắc.
“Anh có nhớ bát tự ngày sinh của cô ta không?” Đàn Âm nhìn Hứa Anh Kiệt hỏi.
Anh ta nhanh chóng đọc ra: “Giờ X ngày X tháng X năm 19XX.”
Chủ nhà kinh ngạc: “Người anh em, người đàn bà đó hại cậu thê thảm thế mà cậu vẫn còn nhớ à.”
Hứa Anh Kiệt lườm ông ta một cái: “Đúng vậy, đã từng yêu bao nhiêu thì bây giờ hận bấy nhiêu.”
Trong lúc anh ta trả lời thì Đàn Âm đã bấm độn xong: “Chậc, cơ hội dâng tới tận cửa rồi.”
Sự tò mò của chủ nhà lại bị khơi dậy: “Sao thế?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)