Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Về sau, gã quản lý bị tuyên án tử hình, còn người vợ thì lãnh án chung thân.
Oán khí của Hứa Anh Kiệt hoàn toàn tan biến.
Sau khi gửi email xong, Đàn Âm tìm số điện thoại của Diệp đại sư mà chủ nhà gửi tới rồi gọi đi.
“Ồ, trước đây ngài từng giúp nhà của Ân Thành Đông ở phố Vĩnh An thuộc khu Bàn Thành dọn dẹp thứ bẩn thỉu, tôi là họ hàng của ông ấy. Mẹ chồng tôi dạo này không biết bị làm sao, cứ thần thần bí bí như bị trúng tà ấy, tôi muốn nhờ ngài xem giúp.”
Diệp đại sư bên kia im lặng một lúc mới trả lời: “Cô kết bạn WeChat với tôi đi.”
“Vâng, là số điện thoại này đúng không ạ? Lát nữa tôi sẽ gửi lời mời kết bạn.”
Cúp điện thoại, Đàn Âm lập tức thêm bạn bè với Diệp đại sư, đối phương cũng đồng ý rất nhanh.
Diệp đại sư: [Cô kể qua tình hình mẹ chồng cô đi, nếu được thì quay video gửi qua đây xem thử.]
Hắn đi thẳng vào vấn đề, trông cũng có vài phần đứng đắn.
Đàn Âm bịa ra một tình huống đơn giản.
[Ban đầu cũng không có chuyện gì lớn, bà ấy thường đột ngột ngồi dậy lúc nửa đêm, lẩm bẩm một mình trong căn phòng trống như đang nói chuyện với ai đó. Nhưng dần dần, những biểu hiện bất thường ngày càng thường xuyên hơn, ngay cả ăn cơm cũng chuẩn bị thêm một cái bát, cứ thế nói chuyện với không khí ngay trước mặt chúng tôi.]
Một lúc sau Diệp đại sư mới trả lời, hỏi một câu: [Những người khác không bị thế à?]
Đàn Âm: [Chỉ có mẹ chồng tôi bị thôi.]
Diệp đại sư: [Mẹ chồng cô đúng là trúng tà rồi.]
Đàn Âm: [Vậy phải làm sao đây?]
Diệp đại sư: [Làm một buổi pháp sự, đuổi tà vật đi là được.]
Trả lời xong, hắn gửi tới một bảng giá, ngay cả phí cơ bản là tới tận nơi cũng được tính thêm vào.
Phí tới tận nơi năm trăm, xem bói một nghìn, bùa chú một nghìn, gói pháp sự sơ cấp một vạn, gói pháp sự trung cấp hai vạn, gói pháp sự cao cấp ba vạn.
Sáu tiếng làm gấp hai nghìn, mười hai tiếng làm gấp một nghìn rưỡi, hai mươi bốn tiếng làm gấp một nghìn, ba mươi hai tiếng làm gấp năm trăm.
Điều kiện tiên quyết còn phải xem lượng đơn hàng, nếu đơn nhiều mà muốn làm gấp thì phải thêm ba trăm tệ nữa.
Đúng là gian thương.
Lại còn làm gấp, với cái đà không làm gấp này thì người ta thăng thiên luôn rồi.
Tính tổng lại thì không thể nào dưới một vạn hai được.
Trời đánh thánh vật, một tháng cô kiếm được ba nghìn tệ đã là khá lắm rồi, thế mà tên phế vật này lại dám hét giá cao như vậy.
Đàn Âm không nói gì, lẳng lặng lưu tấm ảnh lại.
Cô gõ chữ lạch cạch: [Vậy đại sư, mười giờ sáng mai ngài tới được không?]
Từ bây giờ đến mười giờ sáng mai là chưa đầy hai mươi bốn tiếng.
Diệp đại sư: [Sáng mai tôi có đơn rồi.]
Đàn Âm biết ngay mà, biết ngay là thế nào cũng vậy!
Tên gian thương độc ác, đừng để rơi vào tay cô.
Đàn Âm: [Tôi có thể thêm tiền, chuyện của mẹ chồng tôi không đợi được đâu.]
Diệp đại sư: [Chờ chút, để tôi hỏi chủ đơn kia đã.]
Tuy nhiên Diệp đại sư mãi vẫn chưa trả lời.
Đàn Âm thầm nghĩ: Tốt nhất đừng để cô phát hiện ra là đơn ảo!
Vị Diệp đại sư này tuyệt đối không thể là Diệp Thiên Minh, người kia có thể khống chế nhiều ác quỷ như vậy thì thực lực không thể khinh thường, chẳng thấy hắn có vẻ tham tài như tên này.
Cô cũng chỉ hy vọng tìm được chút manh mối về Diệp Thiên Minh mà thôi.
Đến tận lúc ăn trưa Đàn Âm mới nhận được hồi âm, đối phương đã đồng ý.
Đàn Âm thở phào nhẹ nhõm, cá cuối cùng cũng cắn câu.
Buổi chiều, Đàn Âm dọn hàng như bình thường.
Vẫn là con phố đó, cô tìm một chỗ râm mát để bày sạp.
Sạp ném vòng hôm nay vẫn còn ở đó, chủ sạp đang bưng hộp cơm đứng dưới mái che lùa cơm vào miệng.
Vừa ăn, đôi mắt ti hí của ông ta vừa liếc ngang liếc dọc như đang tìm ai đó.
Cho đến khi Đàn Âm tới, ông ta cũng định vị được ngay.
Con bé lừa đảo này còn dám đến!
Hôm qua sau khi về nhà, ông ta túm lấy con trai hỏi cho ra lẽ, quả nhiên thằng ranh con đó chạy đi đua xe máy. Trong lúc nóng giận, hai bố con cãi nhau một trận to.
Cuối cùng chủ sạp nhốt con trai trong phòng để tự kiểm điểm!
Cửa nẻo ông ta đều khóa chặt rồi, xem thằng ranh con ra ngoài kiểu gì.
Bố con làm gì có thù hận để bụng qua đêm, qua vài ngày nữa nó sẽ hiểu ông ta khổ tâm thế nào.
Đàn Âm bày hàng một lúc nhưng không có ai tới.
Cô gái bán bánh kẹp ở sạp bên cạnh sáp lại gần.
“Cô lại đến à? Cô không sợ bị người ta đánh thật sao?”
Trương Tiếu Ngôn thấy Đàn Âm lại bắt đầu bày sạp xem bói thì cười hì hì nhìn cô.
Đàn Âm ngẩng đầu lên: “Tôi có làm gì sai đâu, tại sao lại bị đánh?”
Cô nhìn chằm chằm vào mặt Trương Tiếu Ngôn: “Muốn đánh thì cũng là các người bị đánh mới đúng.”
Đàn Âm chú ý tới tướng mạo mẹ của Trương Tiếu Ngôn hôm nay, mệnh cung hẹp hòi lại ẩn hiện hắc khí bao quanh. Bà ấy là người làm việc nóng nảy, đang bị tiểu nhân tính kế, gần đây sẽ có tai họa ập đến, cung tài bạch đỏ rực, cần phải hao tài tốn của mới có thể hóa giải.
Nụ cười trên mặt Trương Tiếu Ngôn lập tức tắt ngấm, cô ta hơi cau mày, hỏi với vẻ không vui: “Cô nói thế là có ý gì hả?”
“Ý trên mặt chữ, cô muốn biết thì đưa năm mươi tệ.”
Đàn Âm lấy người giấy nhỏ đã cắt hôm qua từ trong túi ra, cầm bút mực lên tô vẽ cho người giấy nhỏ, vẽ thêm ngũ quan và trang điểm cho chúng.
Trương Tiếu Ngôn nhìn bộ dạng cố tỏ ra cao siêu bí ẩn của cô thì bĩu môi: “Bà cụ chiều nào cũng ra đây bày sạp, mấy lời nói dối của cô sẽ sớm bị vạch trần thôi.”
Trên gương mặt xinh đẹp của Đàn Âm nở nụ cười thương hiệu: “Vậy thì cô cứ yên tâm, cô có xảy ra chuyện thì tôi cũng chẳng sao đâu.”
Bà chủ sạp bánh kẹp bên kia đang lúc vắng khách ngồi nghỉ ngơi, nghe thấy thế thì lập tức nổi giận: “Trương Tiếu Ngôn, mày làm cái gì đấy hả? Bán xúc xích nướng mà còn lười biếng, mày tưởng mẹ mày kiếm tiền dễ lắm đấy phỏng! Mau cút về đây cho tao!”
Trương Tiếu Ngôn cười khẩy với Đàn Âm một tiếng, chẳng coi lời cô nói ra gì, lập tức quay về.
Cô nghe thấy mẹ Trương đang mắng con gái.
“Mày bị ngu à, lại gần con lừa đảo đó làm gì, sớm muộn gì cũng bị bắt đi thôi. Mày đừng có rước họa vào thân rồi mang về cho mẹ mày, mau làm việc đi!”
“Mẹ, con chỉ tò mò thôi mà, hôm nay nó còn bảo mẹ con mình sẽ bị người ta đánh đấy.” Trương Tiếu Ngôn nhìn về phía Đàn Âm, thuật lại lời cô nói.
Đàn Âm khẽ cười một tiếng.
“Mày cười cái gì mà cười?” Mẹ Trương nghe thấy con gái nói vậy thì hét lên với cô.
Đàn Âm: “?”
Lại nghe thấy bà ta chống nạnh quát: “Cái ngữ mày tí tuổi đầu không lo học hành tử tế, chạy ra đây lừa ai hả? Mày tưởng mọi người đều là kẻ ngốc chắc? Nếu còn dám lừa gạt con gái tao, tao báo cảnh sát bắt mày đi bây giờ.”
Đàn Âm chớp mắt vô tội, giỏi cho cái thói vừa ăn cướp vừa la làng, rõ ràng là con gái bà ta tự sáp lại nói nhăng nói cuội mà.
Thôi bỏ đi, cô gái tốt không chấp kẻ vô lý.
Cô giơ tay chào một kiểu chào giả trân: “Không thành vấn đề, phiền bà cũng quản lý con gái mình cho tốt, đừng có sáp lại gần rồi mở miệng ra là nói lời khó nghe, bất lịch sự lắm.”
Chủ sạp đồ chơi đối diện thấy Đàn Âm lại tranh cãi với người khác thì nụ cười lập tức nở rộ trên mặt.
Ha ha, con bé lừa đảo này sớm muộn gì cũng bị ăn đòn!
Vì chuyện bày sạp hôm qua, có người dường như nhìn thấy cơ hội kiếm fame, vừa thấy Đàn Âm lại xảy ra xung đột liền mở livestream ngay.
Tiêu đề: Kẻ lừa đảo bày sạp xem bói trù ẻo người khác, bị mọi người chửi mắng, hóng biến hóng biến.
Thấy có biến để hóng, không ít người tràn vào phòng livestream.
[Biến gì đấy biến gì đấy?]
[Đã xảy ra chuyện gì?]
[Bày sạp xem bói là cái quái gì, thời đại nào rồi mà còn mê tín dị đoan thế?]
Ống kính của streamer chĩa vào sạp của Đàn Âm, vừa giải thích vừa quay sang sạp bánh kẹp, kể lại đầu đuôi sự việc cho cư dân mạng trong phòng livestream.
Hắn chỉ vào sạp của Đàn Âm: “Mọi người nhìn đi này, cái sạp này là sạp xem bói đấy, xem một lần năm mươi tệ. Hôm qua vừa mới tới đã xem bói cho người ta.”
Streamer lại chĩa ống kính về phía sạp đồ chơi: “Cô ta ấy à, vừa đến đã phán ông chủ sẽ bị lỗ vốn, về sau quả nhiên ông chủ bị một cặp tình nhân ném vòng lấy mất mấy con búp bê trị giá hơn bốn trăm tệ. Có thông đồng với người ta hay không thì hiện tại chúng tôi cũng chưa rõ, nhưng sau đó cô ta lại phán con trai ông chủ sẽ gặp tai nạn, đắc tội người ta ngay lập tức.”
“Vừa nãy xong, cô ta lại bảo sạp bánh kẹp sẽ gặp chuyện. Chúng ta cứ ở đây hóng biến xem sao, mọi người cũng có thể chia sẻ cho bạn bè người thân vào xem cùng nhé. Nếu cô ta dám trù ẻo lừa gạt người khác thì chúng ta sẽ cùng nhau báo cáo cô ta.”
“Thời đại khoa học, nói không với mê tín dị đoan nha, chúng ta phải lan tỏa năng lượng tích cực!”
Streamer nói chuyện đầy nhiệt huyết, một câu báo cáo và một câu lan tỏa năng lượng tích cực lập tức khiến phòng livestream sôi sục như nước nóng.
[Báo cáo báo cáo!]
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)