Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Cứ tưởng ông chủ nhà bụng phệ thì tốt bụng, ai dè lòng dạ hiểm độc bắt nạt người nơi khác đến!
Đàn Âm siết chặt nắm đấm. Cô là người tu đạo nên khứu giác nhạy bén hơn người thường, ngửi thấy rõ mùi hương trong không khí dần chuyển thành mùi rỉ sắt ẩm mốc, tựa như bị ngâm trong nước cống khiến người ta buồn nôn.
“Eo ôi, cái mùi này tởm chết đi được.”
“Cưng à, cô may mắn thật đấy, lần đầu tiên thuê nhà đã vớ ngay phải nhà ma.”
Đại Bạch trong hình dạng một chú chó nhỏ lười biếng nằm bẹp trên sàn, nó khẽ ngước lên liếc mắt một cái, ngáp dài rồi lại tiếp tục nằm im bất động.
Đàn Âm nhìn luồng hắc khí đang nhe nanh múa vuốt trong không khí nhưng lại cố tình tránh né một vài vị trí, bèn giơ chân đá vào mông Đại Bạch một cái, ra lệnh: “Mày đừng có hễ vào thành phố là học mấy cái cách xưng hô buồn nôn đó đi. Căn nhà này không ổn, có thứ gì đó đang trấn áp hắn, mày đi tìm thử xem.”
“Gâu gâu, đi thì đi, cái đồ biến thái nhỏ kia, đừng có sờ mông ông.” Đại Bạch bật dậy, dùng sức vẫy đuôi vài cái như muốn rũ bỏ những thứ bẩn thỉu rồi bắt đầu đi quanh phòng kiểm tra.
Đàn Âm hơi nhíu mày kéo rèm cửa ra lần nữa, chọn chỗ sạch sẽ ngồi xuống, lấy điện thoại ra bắt đầu tìm kiếm vụ án mạng ở khu Bàn Thành phố Vĩnh An, không ngờ lại tìm thấy một vụ án mạng thật.
Một năm trước, có một đôi vợ chồng từ nơi khác đến đây làm việc thuê căn này. Người đàn ông không có bằng cấp gì nên làm nhân viên giao hàng, còn người phụ nữ làm kế toán. Để kiếm tiền nuôi gia đình thì cả hai đều bận rộn với công việc, người đàn ông chạy đơn cả ngày lẫn đêm chẳng mấy khi gặp mặt, còn người phụ nữ thì cuối tháng thường xuyên tăng ca.
Trong một lần chạy đơn ban đêm, người đàn ông gặp tai nạn xe nhỏ làm hỏng bánh kem khách đặt. Anh ta không những phải đền mấy trăm tệ mà còn bị đánh giá xấu, vì quá mức chán nản nên về nhà mượn rượu giải sầu. Sáng hôm sau, người vợ phát hiện chồng mình nằm gục trong vũng máu. Kết quả điều tra của cảnh sát là người đàn ông do say rượu nên gặp tai nạn, va vào bàn dẫn đến mất máu quá nhiều mà chết.
Con ma trong nhà này khả năng cao chính là người đàn ông đó.
“Đồ biến thái nhỏ, qua đây xem cái gì này?” Đại Bạch chổng cái mông trắng muốt lên, chui đầu vào gầm giường, đôi mắt tròn xoe nhìn chằm chằm vào thứ đang treo trên dát giường.
Đàn Âm bước tới lôi thứ đó ra, đó là hai thanh kiếm gỗ đào đặt chéo nhau đang trấn áp nam quỷ trong nhà.
“Còn cả đồ vật trang trí trên tủ kia nữa, tượng trâu hình người, xem ra thứ này hung dữ lắm đây.”
Đàn Âm nhìn theo tầm mắt của nó, quả nhiên trên kệ để đồ có đặt một bức tượng gỗ trâu hình người, người không biết nhìn vào chắc chắn sẽ nghĩ đó chỉ là đồ trang trí.
“Ông chủ nhà này sao mà đen tối thế, thảo nào lại hạ thấp giá nhà.”
Trách cô quá đơn thuần, còn hiện thực thì quá tàn khốc.
Đặt cọc hai tháng trả trước một tháng mà lại còn phải trừ tà miễn phí, càng nghĩ càng thấy lỗ vốn, Đàn Âm bèn gọi một cuộc điện thoại cho chủ nhà.
Chủ nhà bắt máy rất nhanh, giọng nói có vẻ thong dong lười biếng truyền đến: “Alo, ai đấy?”
“Là tôi, người mới thuê nhà đây, nửa đêm tỉnh mộng ông không gặp ác mộng sao?” Đàn Âm nói thẳng vào vấn đề.
Chủ nhà dường như hoàn toàn không hiểu Đàn Âm đang nói gì: “Ý cô là sao?”
“Căn nhà này có ma, ông không sợ ngày nào đó tôi chết ở trong này à.”
Giọng chủ nhà im bặt một lúc, sau đó lạnh lùng nói đầy cứng rắn: “Tôi không hiểu cô đang nói cái gì, hợp đồng đã ký rồi, nếu cô không muốn ở nữa thì tiền thuê nhà chắc chắn không thể trả lại đâu.”
Nghe vậy, Đàn Âm khẽ nheo mắt, vừa nói chuyện điện thoại vừa tìm kiếm những vật trừ tà khác: “Ông bắt nạt tôi chưa thuê nhà bao giờ đấy à? Kiếm gỗ đào dưới gầm giường tôi đã nhìn thấy rồi, còn cả tượng trâu hình người trên kệ nữa, đây không phải nhà ma thì là gì? Ông rõ ràng là đang lừa gạt khách thuê! Nếu biết đây là nhà ma thì ai dám đến ở chứ?”
“Chuyện xảy ra một năm trước, mà chỗ này của ông lại sạch sẽ thế này, chẳng lẽ lâu rồi không có khách thuê, cách đây không lâu ông mới mời người đến làm pháp sự, dọn dẹp lại từ đầu sao?” Giọng điệu của cô mang theo vài phần chắc chắn.
Đàn Âm nói đúng rồi, sau khi án mạng xảy ra thì người phụ nữ kia đã chuyển đi, những khách thuê sau đó luôn gặp phải đủ chuyện kỳ quái, lâu dần căn nhà này suốt nửa năm trời không cho thuê được. Ba tháng trước, ngay cả tầng dưới và nhà bên cạnh cũng liên tiếp xảy ra chuyện lạ, dọa cho khách thuê trời vừa sáng đã dọn đi ngay.
Nửa tháng trước, chủ nhà thực sự hết cách nên mới bất đắc dĩ phải mời cao nhân đến làm phép, cố gắng xua đuổi thứ bẩn thỉu kia đi.
“Nam quỷ chưa hề bị mời đi mà chỉ bị trấn áp thôi. Mặc dù bây giờ không có chuyện gì nhưng trận pháp sự này làm cho oán khí của nam quỷ ngày càng nặng, không quá một năm anh ta sẽ phá vỡ phong ấn này. Đến lúc đó, người sống ở đây đều sẽ gặp tai ương.”
Câu trả lời của cô như búa tạ gõ vào tim chủ nhà.
“Cô… sao cô lại biết những thứ này?”
“Tôi từ nhỏ đã học đạo pháp huyền thuật, tự nhiên là biết rõ.”
“Tôi đã tốn ba vạn tệ đấy, vị đại sư kia đã cam đoan với tôi rồi mà!”
Đàn Âm khiếp sợ, ba vạn tệ cơ á! Chỉ cái pháp sự không có chút hàm lượng kỹ thuật này mà đòi ba vạn tệ, đúng là sư tử ngoạm, so với cô thì đúng là kẻ ăn không hết người lần chẳng ra.
Cô nén sự kích động nơi cổ họng xuống: “Nếu ông không tin thì có thể qua đây xem thử, sẽ biết tôi nói thật hay giả ngay.”
Chủ nhà cũng muốn biết mình có bị lừa hay không nên rất nhanh đã đồng ý.
Hai mươi phút sau, chủ nhà đã tới nơi.
Chủ nhà họ Ân, vóc dáng không cao, khuôn mặt chữ điền vuông vức, tướng mạo hiền lành, ai ngờ lại là kẻ đen tối.
Ông ta mang theo vẻ mặt hơi nghiêm túc bước vào nhà, đèn trong phòng bật sáng trưng. Ông ta nhìn quanh một vòng, đi vào phòng ngủ thấy thanh kiếm gỗ đào bị lôi ra thì lập tức cuống cuồng: “Không phải chứ, cô lấy nó ra thật à? Đang yên đang lành cô động vào nó làm gì, đại sư đã dặn là bắt buộc phải đặt ở đây, có thế tà khí nam quỷ để lại mới tan biến được.”
Nói rồi chủ nhà định nhét thứ đó lại xuống gầm giường nhưng bị Đàn Âm lên tiếng ngăn cản: “Người đó nếu thực sự có bản lĩnh thì nên tiêu trừ ngay tại chỗ, chứ không phải bày biện đồ đạc đầy nhà và mượn ánh nắng mặt trời để trấn áp, che mắt ông và khách thuê.”
“Vậy cô bảo phải làm sao!” Chủ nhà hết cách, bày ra thái độ bất cần đời.
Đàn Âm ung dung đưa ra điều kiện của mình: “Tôi có thể giúp ông tiêu trừ, nhưng ông phải miễn cho tôi ba tháng tiền thuê nhà này làm thù lao.”
Chủ nhà trừng mắt nhìn cô, rõ ràng không hài lòng với điều kiện này, cũng không tin vào thực lực của cô gái trẻ tuổi: “Dựa vào đâu chứ?”
“Dựa vào việc tôi có bản lĩnh. Tôi có thể cứ ở đây ba tháng rồi dọn đi, nhưng sau ba tháng đó, căn nhà này còn có thể cho thuê được nữa không?”
Chủ nhà nhíu mày suy tư một lúc, dường như đang cân nhắc, rất nhanh ông ta hạ quyết tâm: “Được, chỉ cần cô thực sự có thể làm sạch chỗ này thì tôi sẽ miễn cho cô ba tháng tiền thuê nhà.”
Nếu ba tháng này cô bình an vô sự thì chứng tỏ căn nhà không có vấn đề gì, còn những chuyện khác, chủ nhà không muốn nghĩ tới.
“Được, vậy mời ông ra ngoài một lát.”
“Không được, tôi muốn xem có đúng như cô nói không.” Chủ nhà vẫn còn nghi ngờ Đàn Âm.
Đàn Âm quay đầu nhìn ông ta một cái, làm động tác mời về phía sô pha: “Hy vọng ông đừng hối hận.”
Chủ nhà đặt mông ngồi xuống nhìn chằm chằm Đàn Âm, bề ngoài tỏ ra bình tĩnh nhưng cái chân bắt chéo cứ rung lên trong vô thức đã tố cáo sự căng thẳng trong lòng ông ta.
Đàn Âm dứt khoát gỡ bỏ từng lá bùa mà Đại Bạch tìm được xuống, đợi đến khi chỉ còn lại một vật trấn áp, cô nhìn về phía phòng khách rồi dùng một tấm vải che kín tượng trâu hình người lại.
Rất nhanh, nhiệt độ trong phòng đột ngột giảm xuống, hơi lạnh lan tràn, sương đen từ bốn phương tám hướng ùa tới tựa như những xúc tu vô hình chiếm cứ từng ngóc ngách trong nhà.
Mùi thối rữa nồng nặc tràn ngập trong không khí, ông chủ nhà cũng cảm nhận được, mắt mở to, cơ thể căng cứng: “Đàn…”
Đàn Âm ném cho ông ta một lá bùa trừ tà, đồng thời ra hiệu cho Đại Bạch đến bảo vệ chủ nhà.
“Suỵt, tới rồi.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
