Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Bói quá chuẩn, nổi tiếng đến mức bị cảnh sát để mắt Chương 2: Con Trai Ông Sẽ Gặp Tai Nạn

Cài Đặt

Chương 2: Con Trai Ông Sẽ Gặp Tai Nạn

Đàn Âm dừng mắt trên gương mặt người đàn ông vài giây rồi chỉ vào dòng chữ năm mươi tệ trên tấm vải, nhàn nhạt thốt ra hai chữ: “Trả tiền.”

“Cô còn chưa xem bói đã đòi tiền, làm sao tôi biết cô có nhận tiền rồi quỵt luôn không?”

Đàn Âm tỏ vẻ nghiêm túc đáp: “Không đưa tiền thì không xem, không đúng không thu tiền. Con trai ông đang học lớp chín phải không?”

Chủ sạp ngập ngừng một chút rồi hỏi lại: “Phải thì sao?”

“Cung tử nữ của ông lõm xuống và khô khốc, nhân trung cong vẹo lại có vân tạp, chứng tỏ quan hệ giữa ông và con trai không tốt đẹp gì. Hai người thường xuyên cãi vã, thậm chí vài lần nó còn suýt động thủ với ông. Hiện tại nó đang ở tuổi nổi loạn, nếu như…” Đàn Âm nói đến đây bỗng dưng ngừng lại, tay chỉ vào dòng chữ trên tấm vải, ý tứ vô cùng rõ ràng.

Chủ sạp trầm tư.

Đàn Âm nói không sai, ông quả thật có một đứa con trai độc nhất, nhưng quan hệ cha con giữa hai người chẳng mấy êm đẹp. Đặc biệt là dạo gần đây, cả hai còn vì chuyện thi cấp ba mà cãi nhau một trận to, chỉ thiếu chút nữa là đánh nhau.

Chủ sạp bước lên trước một bước, chân trái giẫm mạnh lên tấm vải, quét mã QR thanh toán năm mươi tệ. Trong lòng ông thầm nghĩ: Dù sao thì không đúng không thu tiền, ông muốn xem thử cô gái này có thể nói ra được điều gì hay ho. Chân ông cứ đặt ở đây đấy, nếu cô ta dám lừa đảo, ông sẽ lập tức tống cổ cô ta vào đồn cảnh sát.

“Trả rồi đấy, cô nói tiếp đi!” Chủ sạp gắt gỏng nói.

Khoản thu nhập đầu tiên đã vào túi, trong mắt Đàn Âm lóe lên tia sáng khó ai nhận ra, cô khẽ nhếch môi: “Vì sự lơ là quản giáo của ông nên con trai ông hiện giờ đang tụ tập lêu lổng cùng một đám thanh niên hư hỏng. Rất nhanh thôi, cậu ta sẽ gặp tai nạn do đua xe. Tai nạn này sẽ khiến cậu ta mất đi một cái chân, còn quan hệ giữa ông và cậu ta cũng ngày càng xa cách, cho đến khi ông mất đi đứa con trai này.”

Sắc mặt chủ sạp lập tức trở nên cực kỳ khó coi, khuôn mặt vốn đã đen sạm giờ đây như bị phủ lên một tầng mây đen. Ông nhìn thần sắc Đàn Âm không hề có dấu hiệu nói dối hay bịa đặt thì trong mắt tràn đầy nghi ngờ và giận dữ, quát lên: “Cô đang nguyền rủa con trai tôi đấy à!”

“Thật hay giả ông tự mình xác nhận được mà. Đi đêm lắm có ngày gặp ma, đua xe nguy hiểm thế nào bản thân ông tự rõ.” Giọng điệu Đàn Âm vẫn bình thản, cô chỉ đang trần thuật lại một sự thật hiển nhiên.

“Cô nói thế thì khác gì không nói, vậy tôi nhốt nó ở nhà, không cho đụng vào xe thì sẽ không sao chứ gì!” Chủ sạp phản ứng lại, lớn tiếng phản bác.

“Ngoài đua xe ra thì còn nhảy lầu, ngã cầu thang, kiểu gì cũng có một chuyện xảy ra với cậu ta thôi.”

“Việc này cũng là bước ngoặt trong quan hệ cha con của hai người, nếu ông cưỡng ép nhốt cậu ta lại, e rằng cậu ta sẽ càng chống đối ông hơn, đến lúc đó hậu quả có thể không chỉ là mất một cái chân đâu.”

Đàn Âm chậm rãi nói, giọng không lớn nhưng lại như búa tạ gõ vào tim chủ sạp. Cơ thể ông cứng đờ, đầu óc không tự chủ được mà suy diễn theo lời Đàn Âm. Con trai mất chân sẽ tuyệt vọng đến mức nào? Vậy ý của cô là "mất đi" nghĩa là con trai ông có thể sẽ mất mạng ư?

Bất kể là thật hay giả, cái giá như vậy ông không muốn phải gánh chịu.

“Vậy cô nói đi, tôi phải làm sao?”

Đàn Âm ung dung cầm lấy một tấm bùa hộ mệnh đưa tới trước mặt chủ sạp: “Đã không tránh được thì phải trực tiếp đối mặt, đây là bùa hộ mệnh, có thể bảo vệ cậu ta bình an khi gặp tai nạn.” Khóe miệng cô khẽ cong lên, nở một nụ cười đúng chuẩn mực: “Hai trăm tệ một tấm.”

Chủ sạp nhìn đống đồ cô bày từng xấp trên tấm vải, đột nhiên cười khẩy một tiếng. Vẻ lo lắng trên mặt biến mất, thay vào đó là sự chế giễu: “Đồ vật giá hai trăm tệ mà cô vứt lung tung thế à, định lừa ai hả? Hóa ra thủ đoạn cao minh hơn người khác một chút, không lừa tiền xem bói mà là dụ người ta mua bùa!”

Ông ta ra vẻ như đã nhìn thấu mưu kế của Đàn Âm, vẻ mặt đắc ý dương dương tự đắc.

Đàn Âm lập tức thu lại nụ cười: “Tôi ủng hộ việc mua bán tự do.”

Chủ sạp cười ha hả vài tiếng rồi phất tay bỏ đi.

Đàn Âm nhìn theo bóng lưng ông ta rồi lắc đầu, sao lại không tin chứ.

Những người vây quanh xem náo nhiệt thấy hết kịch hay để xem cũng lần lượt tản đi.

Có vài người dừng mắt lại trên người Đàn Âm thêm một lúc, trong ánh mắt đó có tò mò, có nghi ngờ, cũng có vài phần nghi hoặc khó hiểu.

Chủ sạp vì ế ẩm nên cũng lập tức dọn hàng về nhà.

Bà cụ bán hàng bên cạnh đang xâu chuỗi hạt, thấy Đàn Âm chẳng hề bị chuyện vừa rồi ảnh hưởng thì không nhịn được mà bắt chuyện: “Cô bé bao nhiêu tuổi rồi?”

Đàn Âm nhìn trái ngó phải, xác định bà cụ đang nói chuyện với mình mới đáp: “Cháu mười tám tuổi rồi ạ.”

“Giờ này mọi người đều đang đi học cả, sao cháu không đi học?”

“Cháu không cần đi học ạ.”

Kiến thức cô học được đã giúp cô đoạt giải thi đấu và được tuyển thẳng vào Kinh Đô rồi, còn nửa năm nữa mới nhập học cơ.

Bà cụ nghe vậy thì không kìm được lòng sinh ra vài phần thương cảm. Cô gái tốt biết bao, tướng mạo lại xinh xắn, tính cách không kiêu ngạo cũng không tự ti, chỉ tiếc là gia cảnh không tốt, không có tiền đi học.

“Cô bé, cháu cũng xem cho bà một quẻ đi.” Bà cụ vừa nói vừa móc từ trong túi ra năm mươi tệ tiền mặt đưa cho Đàn Âm.

Cô gái nhỏ bán bánh kẹp tên Trương Tiếu Ngôn lúc nãy không biết chui từ đâu ra, mắt nhìn chằm chằm vào tờ năm mươi tệ trên tay bà cụ, lên tiếng ngăn cản: “Ấy, bà ơi, bà kiếm tiền đâu có dễ dàng gì, đừng để người khác lừa mất chứ.”

Bà cụ cười hiền hậu, ôn tồn bảo: “Năm mươi tệ cũng đâu phải số tiền lớn gì.”

Trương Tiếu Ngôn bĩu môi, không thèm lo chuyện bao đồng nữa, cô ta đứng sang một bên tiếp tục lẳng lặng xem kịch.

Đàn Âm cũng không vội nhận tiền ngay mà hỏi: “Bà muốn xem gì ạ?”

Gia đình bà cụ rất tốt, tuy chồng mất mấy năm trước nhưng con trai làm việc ở công ty lớn, con gái tự mở cửa hàng, thu nhập đều không thấp. Nếu không phải vì hai đứa con đã hơn ba mươi tuổi đầu mà vẫn chưa kết hôn thì bà cũng chẳng đến nỗi rảnh rỗi sinh nông nổi mà ra đây bày sạp.

“Vậy tính xem bao giờ con trai bà lấy vợ.”

Đàn Âm nhận tiền: “Phiền bà cho cháu xin bát tự ngày sinh của anh ấy.”

Bà cụ vừa đọc xong bát tự của con trai, Đàn Âm liền giơ tay phải lên bấm đốt ngón tay tính toán.

Trương Tiếu Ngôn đứng nhìn một bên, lầm bầm: “Trông cũng ra dáng gớm.”

Đàn Âm thu tay lại, cười nói: “Chúc mừng bà nhé, ngày mai con trai bà sẽ dẫn bạn gái về nhà ra mắt đấy. Hai người họ tìm hiểu nhau được một thời gian rồi, sắp kết hôn tới nơi rồi ạ.”

Bà cụ nghe xong thì lộ vẻ kinh ngạc xen lẫn ngờ vực.

“Bà có thắc mắc gì cứ hỏi tự nhiên ạ.”

“Thế hôn nhân sau này của chúng nó thế nào?” Giọng bà cụ có chút lo lắng.

“Họ là chính duyên, ngoại trừ vài xích mích nhỏ ra thì sẽ bách niên giai lão, bầu bạn bên nhau suốt đời.”

Bà cụ là người có phúc khí, công đức đầy mình, bình thường chắc chắn làm không ít việc thiện, con trai bà cũng là người đàn ông thật thà, cầu tiến, biết cách vun vén cho hôn nhân.

Bà cụ nghe vậy thì vui mừng khôn xiết, liên miệng nói: “Tốt tốt tốt, vậy mượn lời vàng ý ngọc của cháu nhé.”

Đàn Âm cảm giác như có gáo nước lạnh tạt thẳng vào đầu, nụ cười trên môi khựng lại. Hóa ra bà cụ cũng không tin cô.

Trương Tiếu Ngôn khoanh hai tay trước ngực, xoay người trở về quầy hàng của mình, thầm nghĩ lừa đảo mà cũng không biết tránh đi chỗ khác, bà cụ ngày nào cũng bày bán ở đây ban ngày, để cô ta chống mắt lên xem ngày mai có đúng như lời cô nói không.

Đàn Âm ngồi thêm một tiếng đồng hồ nữa nhưng chẳng có thêm ai tới xem bói nên bèn dọn hàng về nhà thuê sớm.

Vốn tưởng rằng vừa bước vào cửa sẽ cảm nhận được hơi ấm còn sót lại của ánh mặt trời trong phòng, kết quả lại là một luồng âm khí ập thẳng vào mặt.

Trong lòng cô lạnh toát, lập tức thấm thía cái đạo lý của rẻ là của ôi!

Đây thế mà lại là nhà ma!

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc