Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Bói quá chuẩn, nổi tiếng đến mức bị cảnh sát để mắt Chương 28: Tao Giết Người Thì Đã Làm Sao! Bọn Chúng Đáng Chết!

Cài Đặt

Chương 28: Tao Giết Người Thì Đã Làm Sao! Bọn Chúng Đáng Chết!

Cô bé nín thở, da đầu tê dại, đứng chôn chân tại chỗ không dám động đậy, xúc cảm kia rõ ràng là có thứ gì đó đang túm lấy mình.

“Cùng đi nào…”

Giọng nói dính nhớp vang lên trong màn đêm tĩnh mịch, tựa như lời mời gọi của ác ma.

“Còn ngẩn ra đó làm gì, không chạy định đợi bị lôi xuống nước à?”

Đàn Âm nhắc nhở trong đầu cô bé.

Đàn Âm nhìn chằm chằm vào tên thủy quỷ đang nhoài nửa người lên bờ, ánh mắt lạnh lùng nghiêm nghị.

Chạy đi, chạy nhanh lên, nếu không thì chán chết, ha ha ha ha…

Thủy quỷ bay theo bóng dáng cô bé, để lại một vệt nước dài trên mặt đất.

Nhân cơ hội đó, Đàn Âm nhanh chóng kết ấn, tạo thành một trận pháp Thái Cực Bát Quái ném xuống mặt nước, sau đó lại vung năm lá bùa bay lơ lửng trên mặt sông.

Cô lấy ra bốn người giấy nhỏ, tốc biến đến cứu người.

“Khà khà khà khà…”

Thủy quỷ đắc ý đuổi kịp cô bé, đang định vươn tay tóm lấy cô.

Đúng lúc này, một bóng kiếm chém xuống, chặt đứt cánh tay xanh đen nhớp nháp đang vươn ra của hắn.

Cánh tay bị chặt đứt rơi xuống đất, thủy quỷ phát ra tiếng kêu thảm thiết chói tai.

Đôi mắt đục ngầu của hắn chợt chuyển hướng, chạm phải gương mặt xinh đẹp tinh tế của Đàn Âm.

Ánh mắt thiếu nữ sắc bén, tay cầm kiếm gỗ đào, dáng vẻ hiên ngang, toàn thân toát lên chính khí.

Thủy quỷ nhìn thế trận này liền biết mình gặp phải Thiên sư, hắn ngậm miệng phồng má, phun một ngụm chất lỏng về phía Đàn Âm rồi nhanh chóng bay về phía mặt nước.

Trong nước chính là lãnh địa của hắn, hắn muốn xem thử con đạo sĩ thối này làm gì được hắn, đến lúc đó kéo ả xuống nước, hấp thụ hồn phách ả để đại bổ.

Đàn Âm thừa biết con quỷ này không thành thật, kết giới trên người chắn lại nước axit màu xanh lục hắn phun ra, chất lỏng rơi xuống đất bốc lên mùi hôi thối nồng nặc.

Cô cầm kiếm đuổi theo phía sau, bốn người giấy nhỏ chia làm hai nhóm, giáp công thủy quỷ từ hai bên trái phải.

Thủy quỷ thấy vậy bèn tăng tốc, nhìn thấy nước sông ngay trước mắt thì mừng rỡ, cười lớn: “Con đạo cô thối tha, có bản lĩnh thì xuống nước bắt tao này!”

Hắn nhảy vọt một cái, định chui tọt vào trong nước với tư thế vô cùng ngông cuồng và hoa mỹ, kết quả chỉ thiếu nước vang lên tiếng “coong”, thủy quỷ đâm sầm vào trận pháp, đau điếng cả vỏ não.

Hắn đứng trên mặt nước thử lại lần nữa, rõ ràng dưới chân là nước nhưng lại như đâm vào vách kính.

Sắc mặt hắn thay đổi kịch liệt: “Chuyện gì thế này!?”

“Mày nghĩ tao sẽ dễ dàng thả mày xuống nước sao?”

Đàn Âm khẽ nhếch môi, thu kiếm gỗ đào lại, hai tay nhanh chóng bắt ấn, từng thủ thế phức tạp thay đổi liên tục, phong tỏa lối ra vào duy nhất của trận pháp.

Người giấy nhỏ đâu phải để chạy đua với hắn, mà là lùa hắn vào trận pháp theo lộ trình cô đã thiết lập sẵn như lùa vịt.

Cô tiếp tục điều khiển năm lá bùa trên mặt nước, bùa chú bay nhanh xoay chuyển, dừng lại bên dưới trận pháp.

Trận pháp nhốt thủy quỷ, bùa chú là hình phạt. Nếu thủy quỷ dám phản kháng hoặc phớt lờ câu hỏi của cô thì đừng trách cô không nói lý lẽ.

Dù sao thì nói lý lẽ với quỷ cũng không hợp.

“Mày… mày gài bẫy tao!?” Thủy quỷ thẹn quá hóa giận.

“Nếu mày coi đó là gài bẫy thì cứ cho là vậy đi.”

Thủy quỷ cười âm lãnh: “Mày tưởng thế này là nhốt được tao sao, nực cười! Nước là thứ chỗ nào cũng lọt qua được.”

Lông mày Đàn Âm khẽ nhướng lên, bình thản ung dung như muốn nói cứ chờ mà xem.

Cơ thể thủy quỷ mềm nhũn hóa thành vũng chất lỏng, chảy trong trận pháp hòng tìm ra một khe hở để thoát về trong nước.

Đàn Âm làm sao cho hắn cơ hội đó, ngay khi hắn lăn qua bên trên lá bùa, cô khép hai ngón tay bắt quyết, đầu ngón tay lóe lên kim quang, giọng nói lanh lảnh vang lên: “Đao sơn! Sắc!”

Dứt lời, lấy trung tâm trận pháp làm tâm tròn, khu vực có bùa chú mọc lên từng lưỡi dao sắc bén. Thủy quỷ không chút phòng bị lăn qua, lưỡi dao như lăng trì cứa từng nhát lên người hắn.

Trên người thủy quỷ không còn một mảng da thịt nguyên vẹn, hắn phát ra tiếng kêu thảm thiết thê lương.

Dù đã chứng kiến không ít hiện trường vụ án tàn khốc nhưng Bùi Diệu chưa từng thấy cảnh tượng nào hung tàn thế này, lại còn là do thủy quỷ tự mình lăn vào.

Anh bước tới, nhìn cô gái đang đứng ung dung trên bờ. Cô bé vẻ mặt vân đạm phong khinh, không hề e ngại uy lực của thủy quỷ như đang nắm chắc phần thắng trong tay.

Ánh mắt Bùi Diệu trầm xuống, người như vậy nên sớm đưa vào tổ điều tra án đặc biệt.

Thủy quỷ thoát ra khỏi phạm vi lưỡi dao, khôi phục hình người, trên người đặc biệt là hai bên trái phải đầy vết đao chém, trông như cái đùi hun khói bị khứa để chuẩn bị chiên, miệng vết thương bốc lên hắc khí nồng nặc. Hắn dữ tợn gào lên: “Tao với mày không oán không thù!”

Đàn Âm cười: “Lúc sống chưa xem phim bắt ma bao giờ à?”

“Đừng nói ngươi giết người, cho dù mày không giết người thì nơi này là dương gian, đâu đến lượt một con quỷ âm gian như mày làm càn!”

“Tao giết người thì đã làm sao! Bọn chúng đáng chết!”

“Con ranh kia hôm kia đã sắp chết rồi, được thằng nhãi kia cứu, không ngờ đêm nay lại chạy tới. Đã muốn chết như thế thì tại sao tao không giúp nó một tay!”

“Còn thằng nhãi ranh kia nữa, đêm hôm khuya khoắt chạy tới đây nói một tràng dài, chẳng phải cũng muốn tìm cái chết sao. Tao đây là đang giúp chúng nó giải thoát khỏi đau khổ!”

Hắn dang rộng hai tay, mắt trợn trừng, điên cuồng ăn nói ngông cuồng như thể bản thân là đấng cứu thế.

“Súc sinh! Chính là con súc sinh nhà mày! Mày hại chết con trai tao! Tao giết mày!”

Khóe mắt Phùng Dũng như nứt ra, trong mắt tràn ngập lửa giận. Ông lao tới định báo thù nhưng bị đồng đội của Bùi Diệu giữ lại.

“Ông bình tĩnh lại đã, đây là ác quỷ, đợi điều tra rõ ràng sẽ trả lại công đạo cho ông!”

Phùng Dũng trừng mắt nhìn thủy quỷ, trong mắt toàn là sự căm hận.

Thủy quỷ nhìn ông, bật ra tiếng cười quái dị: “Ha ha ha ha… Mày là bố của thằng nhãi đó à? Ái chà, chính mày đã ép chết con trai mình đấy, ha ha ha… Mày có biết nó nói gì không?”

“Nó bảo: ‘Ông muốn tôi chết thì tôi đi chết cho ông vừa lòng’, còn nói gì nữa nhỉ, để tao nghĩ xem nào. À, còn câu ‘Ông tưởng ba ngày nữa tôi sẽ ngoan ngoãn quay về sao? Tuyệt đối không có chuyện đó đâu, như ý ông nguyện, tôi sẽ chết ở bên ngoài.’ Chậc chậc chậc, thù hận lớn đến mức nào kia chứ…”

Thủy quỷ lộ ra vẻ mặt thưởng thức kịch hay.

Phùng Dũng như bị sét đánh ngang tai, đứng sững người. Những lời ông nói hôm tìm thấy mẹ ruột trên phố hiện lên trong đầu.

Hóa ra, Tiểu Lăng vẫn luôn ở gần đó…

Nó đã nghe thấy hết những lời ông nói.

“Đó chỉ là lời lúc nóng giận của tôi thôi mà!!”

Ông vỗ mạnh vào đùi, ngửa mặt lên trời gào khóc tuyệt vọng.

Mấy người chứng kiến trong lòng ngổn ngang cảm xúc, biết bao đứa trẻ chọn cách tự sát bắt nguồn từ sự áp đặt của cha mẹ.

Thủy quỷ bỗng nhiên cười thành tiếng.

“Chát…”

Đàn Âm vung tay tát hắn một cái từ xa: “Buồn cười lắm à? E là bản thân mày cười không nổi đâu, quên mất vì sao mình lại trở thành Địa phược linh rồi sao?”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc