Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Bói quá chuẩn, nổi tiếng đến mức bị cảnh sát để mắt Chương 29: Gọi Cậu Bé Đi, Cậu Bé Bị Lạc Đường Rồi, Gọi Cậu Bé Về Đi

Cài Đặt

Chương 29: Gọi Cậu Bé Đi, Cậu Bé Bị Lạc Đường Rồi, Gọi Cậu Bé Về Đi

Trong lúc chờ đợi, Đàn Âm đã tìm ra các thông báo về người chết đuối trên sông Định Giang mấy năm gần đây. Khi nhìn thấy tướng mạo thủy quỷ, cô liền đối chiếu được với nội dung thông báo.

Một năm trước, thủy quỷ vừa thi đại học xong. Hắn thường ngày lêu lổng, suốt ngày sống uổng phí thời gian, lấy tiền mồ hôi nước mắt của cha mẹ để đi chơi game, lê la quán net nên thành tích học tập cũng chẳng ra sao.

Cha mẹ vì tính toán dài lâu cho hắn nên định đưa hắn đi học lại, nhưng hắn lại không cảm kích, tiếp tục cắm chốt ở quán net, còn gây chuyện đánh nhau, làm hỏng thiết bị của quán nên bị đưa vào đồn cảnh sát.

Cha mẹ hắn tốn bao tâm tư mới bảo lãnh được hắn ra, thế nhưng hắn chẳng những không nhận sai mà khi về nhà còn trách móc cha mẹ, cãi nhau một trận, đe dọa ép cha mẹ đưa tiền. Cha mẹ vì không muốn hắn tiếp tục phạm sai lầm nên đã không đồng ý yêu cầu của hắn.

Trong lúc tức giận, hắn gọi video với cha mẹ dọa nhảy sông, kết quả lại thành bi kịch thật.

Khi còn sống thủy quỷ oán hận cha mẹ, chết rồi hóa thành thủy quỷ lưu lại trong sông.

Nhưng vì hắn thuộc trường hợp tự sát, sau khi chết nên ngày qua ngày phải lặp lại quá trình tử vong lúc còn sống khiến cho oán hận tích tụ càng lúc càng sâu nên hắn mới thoát khỏi trói buộc. Tuy nhiên, hắn vẫn không thể rời khỏi vùng nước này, mãi cho đến đêm hôm kia, đợi được người tự sát thứ hai và thứ ba.

Ai ngờ thằng nhãi kia nói nhiều thế mà vẫn không nhảy xuống, lại còn thấy người khác định chết thì chạy vội tới cứu người.

Hắn không chết còn muốn ngăn cản người khác chết, làm sao thủy quỷ có thể tha cho thằng nhãi đó được!

Không phải muốn cha mẹ khuất phục sao? Vậy thì hắn sẽ giúp thằng nhãi đó một tay!

Chìm xuống đáy sông, vĩnh viễn không được siêu sinh!

Thủy quỷ nghe Đàn Âm nói vậy, vẻ mặt cợt nhả thu lại, nghiến răng hung tợn nói: “Mày có bản lĩnh thì nói lại lần nữa xem!”

Đàn Âm nở nụ cười châm chọc với hắn, thực sự nói tiếp: “Người khác là do thiếu giao tiếp, còn mày là thuần túy xấu xa. Nhưng cũng may, bố mẹ mày bây giờ có đứa con thứ hai rồi.”

Thủy quỷ biết tin sau khi mình chết, cha mẹ không những không sống trong day dứt đau khổ mà còn có con thứ hai, hắn tức đến mức hắc khí cuộn trào, trên người nổi đầy mụn nước, chất lỏng dính nhớp rỉ ra từ da thịt, bốc mùi hôi thối nồng nặc.

“Câm miệng! Tao sẽ xé nát miệng mày! Sau đó quật chết thằng tạp chủng kia!” Hắn gào thét với vẻ mặt dữ tợn.

Cánh tay bị mất của thủy quỷ bắt đầu mọc lại, nước sông quanh người hắn dâng lên cuồn cuộn, muốn phá vỡ trận pháp. Hắn bật ra tiếng cười âm hàn.

“Tất cả chúng mày chết hết đi!”

Theo tiếng hét phẫn nộ của hắn, nước sông dâng lên thành một bức tường nước cao ba mét, vừa ép chặt trận pháp, vừa muốn ập vào bờ nuốt chửng những người đang đứng đó.

Trong tay Đàn Âm xuất hiện kiếm gỗ đào, kiếm khí lẫm liệt. Ngón tay cô lướt qua chuôi kiếm, phù văn trên thân kiếm sáng lên. Cô giẫm bước cương, miệng lẩm bẩm niệm chú, chém mạnh về phía bức tường nước.

Một đường kiếm khí chém xuống nước, cắt ngang bức tường nước. Đàn Âm lấy kiếm làm bút, vẽ bùa giữa không trung: “Phá!”

Bùi Diệu không hiểu Đàn Âm vẽ gì trong không trung, chỉ thấy một sức mạnh vô hình ép quần áo trên người anh bay ngược về phía sau.

“Ầm!”

Đồng tử thủy quỷ co rút mạnh, không ngờ chiêu số của hắn bị phá giải một cách dễ dàng, thậm chí còn bị áp chế đến mức không thể đánh trả.

Nhìn dưới chân đột nhiên thay đổi, một nỗi sợ hãi trào dâng trong lòng, hắn bay vút lên không trung, nhìn xuống những lá bùa trên mặt nước.

Từng cây gai băng lao ra, như có định vị nhắm thẳng vào thủy quỷ mà tấn công.

Thủy quỷ né tránh không kịp, băng trùy đâm xuyên qua cơ thể hắn, tạo thành từng lỗ hổng trên da thịt.

“Á…”

Hắn kêu la thảm thiết, trốn sang phía bên kia thì lại bị roi mây bất ngờ xuất hiện quất vào người, da tróc thịt bong trong tích tắc!

Hắn tiếp tục né tránh, rơi vào biển lửa. Chất lỏng trên người nóng lên rồi bị hong khô, làn da xấu xí trở nên nứt nẻ, chất lỏng biến thành những đốm lốm đốm dính trên tường nước, trông hệt như một con cóc ghẻ.

Hắn không dám trốn sang khu vực khác chưa kích hoạt cơ quan, nhưng lại đau đến mức buộc phải né tránh rơi vào vùng đất (Thổ vực). Thấy chưa có cơ quan nào kích hoạt, hắn vừa thở phào nhẹ nhõm.

Thì mặt nước dưới chân hóa thành đất khô cằn, rung chuyển dữ dội rồi nứt ra một khe hở khổng lồ. Hắn rơi tọt vào trong, bị kẹt giữa khe nứt chỉ lộ mỗi cái đầu trên mặt đất. Hắn ra sức vùng vẫy nhưng khe nứt bắt đầu khép lại, lục phủ ngũ tạng bị ép đến mức sắp biến dạng.

Hắn nhìn thiếu nữ với thần sắc không đổi trên bờ, van xin: “Tha cho tôi! Tôi cầu xin cô, thả tôi ra, tôi sai rồi, tôi không dám nữa! Tha cho tôi đi!”

Bùi Diệu nhíu mày nhìn từng hình phạt giáng xuống liên tiếp.

“Thời gian cũng hòm hòm rồi đấy.”

“Anh đang dạy tôi làm việc đấy à?” Đàn Âm cảm thấy vẫn chưa đủ.

Ngón tay cô không hề cử động, các khu vực rạch ròi của bùa chú ngũ hành đan xen vào nhau, năm loại hình phạt cùng lúc giáng xuống người thủy quỷ.

Vong ơn bội nghĩa, đáng phạt!

Coi thường khí tiết thấy việc nghĩa hăng hái làm, đáng đánh!

Miệt thị trêu đùa tính mạng người khác, đáng giết!

Bản thân tự thiêu nhưng lại muốn kéo người khác xuống địa ngục, loại người này chết không đáng tiếc.

Cô bỗng nhiên hối hận vì đã hứa giao tên này cho Bùi Diệu.

“Mẹ! Bố! Mau cứu con! Mẹ ơi! Con sắp chết rồi! Cứu con với mẹ ơi…”

Thủy quỷ trở nên thay đổi hoàn toàn, khắp người lở loét, cầu xin đến mức không còn sức phản kháng, chỉ biết gọi cha mẹ cứu mạng.

Trong lòng hắn trào lên nỗi hối hận tột cùng. Nếu năm xưa hắn nghe lời cha mẹ thì đã không rơi vào hoàn cảnh thế này, sẽ không mất mạng, cũng không biến thành ác quỷ người người căm phẫn, càng không phải chịu đựng cực hình như vậy.

Đàn Âm lấy hồ lô ra thu phục hắn, rồi ném vào lòng Bùi Diệu.

“Phùng Dũng, ông đã hối hận chưa?” Cô quay đầu nhìn Phùng Dũng, lạnh lùng hỏi.

Phùng Dũng sững sờ, giọng khàn đặc: “Hối hận… là tôi sai rồi! Là tôi thờ ơ lạnh nhạt với nó, không quan tâm nó, thậm chí còn trút hết oán khí cuộc sống lên người nó, là người làm cha như tôi thất trách…”

Ông hướng về phía mặt sông, đầu gối khuỵu xuống, quỳ rạp trên đất: “Tiểu Lăng, xin lỗi con! Là bố sai rồi! Là bố không nên ép con, không nên nói với con những lời như vậy. Con về đi được không, bà nội nhớ con lắm! Con ơi, về đi!”

“Gọi cậu bé đi, cậu bé bị lạc đường rồi, gọi cậu bé về đi.”

Sau khi thủy quỷ kéo Phùng Tiểu Lăng xuống nước vẫn không ngừng mê hoặc cậu bé. Trong lòng cậu bé có oán trách cha nhưng lại khao khát tình cha, chưa từng hận thù cha mình.

Cậu bé đi đua xe, trốn học chẳng qua chỉ muốn thu hút sự chú ý của bố, muốn ông quan tâm đến mình nhiều hơn một chút, dành thời gian cho mình nhiều hơn một chút.

Cậu bé rơi vào ranh giới giữa hận và không hận, tâm hải mờ mịt, lại bị thủy quỷ che mắt nên không tìm thấy đường rời khỏi dòng sông này.

Đàn Âm đối diện với mặt sông, tay cầm chuông tam thanh, khẽ lắc hai cái, giọng nói thanh lãnh cất lên: “Phùng Tiểu Lăng, cớ sao còn lạc lối chưa về?”

Âm thanh trong trẻo như suối lạnh phá băng, dường như muốn xuyên thấu hai giới âm dương, gột rửa những bụi bặm và u ám trong không khí.

Phùng Dũng từng tiếng hối hận, từng tiếng gào khóc gọi tên con.

“Con trai, con còn nhớ không, hồi bé con thích cưỡi ngựa trên lưng bố nhất. Còn nữa, chẳng phải con thích ăn thịt kho tàu bố làm sao, lâu lắm rồi bố chưa làm cho con, về nhà bố làm cho con ăn nhé. Còn cả chuyện con nói muốn cùng bố đi xem lễ thượng cờ ở Cố Cung nữa, bố đưa con đi xem được không…”

Mặt sông hoàn toàn yên tĩnh.

Đàn Âm lại lắc chuông tam thanh lần nữa.

Ngoại trừ Phùng Dũng thì tất cả mọi người đều im lặng không nói gì.

Năm phút trôi qua, không có linh hồn nào xuất hiện.

Giọng Phùng Dũng khàn đi đặc quánh, ông nhìn mặt sông rộng lớn phẳng lặng, cúi đầu, nước mắt rơi xuống, trong lòng là một khoảng cô đơn lạnh lẽo. Con trai ông sẽ không bao giờ tha thứ cho ông nữa.

Ông là một người cha thất trách…

“Bố đã hứa với mẹ con là sẽ chăm sóc con thật tốt, là bố nuốt lời rồi. Con trai, con không tha thứ cho bố…”

“Bố…”

Một tiếng gọi khẽ vang lên từ trong nước.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc