Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Bói quá chuẩn, nổi tiếng đến mức bị cảnh sát để mắt Chương 27: Người Chết Lẽ Ra Phải Là Tôi, Tại Sao Lại Cứu Tôi Chứ…

Cài Đặt

Chương 27: Người Chết Lẽ Ra Phải Là Tôi, Tại Sao Lại Cứu Tôi Chứ…

Là thủy quỷ, nó đang ẩn nấp dưới nước để canh giữ thi thể của Phùng Tiểu Lăng.

Một giờ sau, Bùi Diệu và hai đồng đội của anh đã đến nơi.

Nhìn đám đông tụ tập bên bờ, anh biết sự việc có phần nghiêm trọng.

Bùi Diệu đi đến bên cạnh Đàn Âm, khẽ gật đầu coi như chào hỏi, sau đó xuất trình thẻ ngành với đội cứu hộ.

Chỉ huy trưởng thấy người của cục thành phố tới thì vẻ mặt trở nên trang nghiêm hẳn.

Bùi Diệu mở lời trước: “Việc này liên quan đến một vụ án đặc biệt, mong các anh phối hợp một chút.”

“Vậy cần chúng tôi phối hợp thế nào?” Chỉ huy trưởng gật đầu hỏi.

Bùi Diệu nhìn sang Đàn Âm: “Khi nào thì bắt lên?”

“Sau mười giờ. Sau khi bắt nó lên thì tôi sẽ tự đưa người lên.” Đàn Âm trả lời, thủy quỷ vừa bị diệt thì việc đưa người lên dễ như trở bàn tay.

“Đã rõ, vậy bên này chúng tôi thu quân trước.”

“Vất vả rồi.”

Hai bên trao đổi đơn giản, đội cứu hộ thu dọn đồ đạc, dẫn người rời đi.

Bùi Diệu và Đàn Âm đi cùng một chỗ.

Bùi Diệu có chút bất ngờ, sao lần này cô lại chủ động giao người cho anh như thế: “Tiếp theo cô định làm thế nào? Hay là để người của chúng tôi tiếp quản?”

“Tạm thời không cần các anh ra tay, ma nữ sẽ giao cho các anh, nhưng người chết thuộc về tôi, cậu ấy là người ủy thác của tôi.”

“Không thành vấn đề, nhưng nếu người chết liên quan đến vụ án thì cần cậu ấy phối hợp.”

Đàn Âm: “Được.”

Hai người sóng vai trở lại, nhìn từ xa trông đúng là trai tài gái sắc. Lâm Vọng Trần nheo mắt, cảnh giác kéo Đàn Âm về phía mình, ánh mắt phòng bị như sợ lợn rừng ủi mất cây cải thảo trắng nhà mình vậy.

Anh ghé sát Đàn Âm, nhỏ giọng hỏi: “Vẫn chưa về nhà à?”

“Còn có việc.”

Ánh mắt Lâm Vọng Trần thâm trầm, mang theo vài phần trách móc: “Còn có việc gì nữa? Chẳng lẽ trước đây em cũng về nhà muộn thế này sao?”

Đàn Âm thấy hơi phiền vì anh hỏi nhiều quá: “Đúng thế, sao nào, có vấn đề gì không?”

“Bố đang giục chúng ta đấy.”

“Anh có thể về trước.”

Ông già tồi tệ kia nuôi cô mười tám năm còn chẳng quản cô, anh ta chẳng qua chỉ là người thân trên mặt sinh học nhưng chưa gặp mặt mấy lần, cô không có nghĩa vụ phải nghe lời họ, huống chi là phải từ bỏ công đức.

Lâm Vọng Trần lập tức trưng ra bộ mặt vô cảm, cũng mặc kệ cô, tự mình chui vào trong xe.

Sau mười giờ, đêm đã về khuya, không gian tĩnh mịch. Bờ sông lúc trước còn ồn ào náo nhiệt giờ đây không một bóng người.

Một cô bé mặc váy trắng, mái tóc dài ngang lưng cúi gầm mặt đi tới bờ sông. Thân hình mảnh khảnh của cô bé hòa làm một với màn đêm. Chẳng bao lâu sau, bên bờ vang lên tiếng thút thít yếu ớt của cô gái nhỏ.

“Xin lỗi…”

“Xin lỗi, xin lỗi…”

“Là tôi hại cậu…”

“Người chết lẽ ra phải là tôi, tại sao lại cứu tôi chứ…”

Giọng cô bé càng lúc càng nghẹn ngào, nước mắt lăn dài trên má. Cô bé nhìn mặt sông tối tăm, nhớ lại chuyện hôm trước, nỗi day dứt trong lòng cũng sâu thẳm như dòng sông này.

Cô bé tên là Nhạc Dao, là một học sinh lớp chín. Giữa áp lực học hành căng thẳng của năm cuối cấp, cô bé có một sở thích, đó là vẽ tranh. Dù vui hay buồn cô bé đều thích vẽ, vẽ những nhân vật hoạt hình mình yêu thích. Những trang giấy trắng trong sách giáo khoa, hay cuốn vở nháp đều kín đặc những hình vẽ của cô bé.

Vốn dĩ cô bé muốn thi vào trường năng khiếu nghệ thuật, nhưng trong mắt bố mẹ, vẽ vời là thứ vô bổ, làm trễ nải việc học hành nghiêm trọng. Sở dĩ thành tích kém cỏi chính là do cô bé đắm chìm vào việc vẽ mấy thứ linh tinh lộn xộn này.

Vì chuyện vẽ tranh mà cô bé và bố mẹ đã tranh cãi không chỉ một lần. Cô bé cũng đã vô số lần cam đoan sẽ không làm ảnh hưởng bài vở, cũng hứa sẽ không vẽ nữa theo yêu cầu của bố mẹ.

Nhưng không lâu sau, trong lúc rảnh rỗi cô bé vô thức vẽ một nhân vật hoạt hình thì bị mẹ bất ngờ xông vào phát hiện. Nhìn thấy con gái không ôn bài mà lại vẽ bậy bạ, cơn giận của mẹ bùng lên dữ dội, mắng cô bé xối xả.

Bất ngờ xông vào phòng, chẳng cần biết đầu đuôi tai nheo gì đã mắng cô, tình cảnh ấy ngột ngạt đến nhường nào.

Nhìn mặt sông, cô bé nghĩ, đã cảm thấy mình không có tiền đồ thì chi bằng chết quách đi cho xong, cũng đỡ khiến họ phải bận tâm.

Cứ như vậy, cô bé nhảy tùm xuống sông.

Ngay khi cô bé cảm nhận được cái chết đang đến gần, bên tai bỗng truyền đến tiếng hét, dường như có một người cũng nhảy xuống theo, ngay sau đó cô bé được vớt lên.

Giọng nói của thiếu niên vô cùng trong trẻo: “Này, cậu đang nhảy sông đấy à, có chuyện gì mà nghĩ quẩn thế.”

Cậu kéo cô bé bơi vào bờ. Khoảng cách chỉ chừng hai mét nên rất nhanh đã đến nơi, cậu nam sinh tốn rất nhiều sức lực mới nâng được cô bé lên bờ.

Ngay khi cậu định leo lên bờ thì chân phải bất ngờ bị chuột rút, cậu dùng sức giãy giụa nhưng không thể cử động được.

Đầu cậu chìm xuống nước để kiểm tra chân mình, sắc mặt bỗng chốc thay đổi, cậu ra sức vùng vẫy. Cô bé muốn cứu cậu nhưng bản thân lại không biết bơi.

“Đi đi! Mau đi đi! Đừng nghĩ quẩn nữa!”

“Sống cho tốt vào!”

“Mặc kệ tôi! Mau đi đi…”

Cậu bé hét lớn về phía cô bé, còn bản thân thì ngày càng trôi xa bờ, cuối cùng chìm nghỉm xuống nước.

Cô bé sợ hãi tột độ, lập tức chạy đi gọi người nhưng phát hiện xung quanh chẳng có ai cả.

Cô bé nhìn mặt sông phẳng lặng mà sợ hãi, cứ như bên dưới có một con quỷ ăn thịt người đang trú ngụ. Cô bé hoảng loạn chạy về nhà, trốn trong nhà suốt một ngày trời không dám bước chân ra cửa.

Mãi đến chiều nay, khi quay lại bờ sông, nhìn đội cứu hộ trục vớt hết lần này đến lần khác, nhìn bóng lưng tuyệt vọng cô đơn của cha cậu nam sinh, nỗi day dứt trong lòng cô bé cuộn trào như sóng biển nhưng lại không dám nói ra.

Đến tận đêm khuya, cô bé mới dám lén lút ra bờ sông, nói với cậu nam sinh đã cứu mình một câu xin lỗi.

Thế nhưng, xin lỗi thì có tác dụng gì chứ?

Cho nên, cô bé muốn trả mạng lại cho cậu.

Nước sông quá sâu, quá vô tình, có một người xuống bầu bạn với cậu cũng tốt.

Cô gái đứng dậy, bóng lưng tiêu điều chậm rãi tiến lại gần mặt sông.

“Cảm ơn cậu đã cứu tôi, chỉ là cái mạng này của tôi không đáng để cứu, tôi đền mạng cho cậu…”

Cô bé bước lên một bước, đang định nhảy xuống thì trong đầu bỗng vang lên một giọng nói trong trẻo đầy nội lực: “Cô nhảy xuống mới thực sự là có lỗi với cậu ấy! Huống hồ nguyên nhân thực sự khiến cậu ấy chết đuối không phải tại cô!”

Cô bé vội vã thu chân lại, bị giọng nói bất thình lình làm cho giật mình lùi lại một bước.

Ánh mắt cô bé đầy kinh hãi nhìn quanh, hai tay siết chặt thành nắm đấm.

“Đừng tìm nữa, tôi ở ngay gần đây thôi. Trong nước có thứ nguy hiểm, bây giờ lùi lại phía sau vài bước đi.”

Nhóm năm người gồm Đàn Âm và Bùi Diệu đang ẩn nấp dưới gốc liễu.

Phùng Dũng sau khi biết chân tướng thì đôi mắt đỏ ngầu, lòng đau như cắt định quỳ sụp xuống đất, may được hai đồng đội của Bùi Diệu đỡ lấy.

Là ông đã trách nhầm con trai.

Con trai ông không phải là đứa trẻ vô tích sự.

Nó là một thiếu niên anh hùng đầy lòng chính nghĩa, xả thân cứu người.

Ông sai rồi.

Từ đầu đến cuối đều là ông đã sai rồi…

Nhạc Dao không biết giọng nói từ đâu tới, đứng chôn chân tại chỗ không dám động đậy.

Mặt sông đột nhiên truyền đến tiếng “ục ục”, dường như có thứ gì đó sắp trồi lên khỏi mặt nước.

Cô bé giật mình hoảng hốt, vội vàng lùi lại.

Một cơn gió âm hàn bất chợt ập tới, cuốn theo cành liễu đung đưa. Cảnh tượng này khiến cô bé cứng đờ người, trái tim như treo lơ lửng.

Cô bé bất an nhìn quanh: “Ai đó?”

Bỗng nhiên, một bàn tay lạnh băng túm lấy cổ chân cô bé với xúc cảm ướt át dính nhớp.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc