Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Bói quá chuẩn, nổi tiếng đến mức bị cảnh sát để mắt Chương 21: Âm Đào Hoa Quấn Thân

Cài Đặt

Chương 21: Âm Đào Hoa Quấn Thân

Lâm Vọng Trần nuốt nước bọt, vẻ mặt đầy kinh ngạc: “Vãi chưởng, mẹ nó, cô đúng là em gái tôi thật à!”

Đàn Âm: “Hừm, trông anh có vẻ hơi thất vọng nhỉ.”

Tâm trạng Lâm Vọng Trần lúc này có chút phức tạp. Con nhóc thầy bói rởm này thế mà lại là em gái anh. Khoan đã, chẳng phải nó nên tỏ ra khó tin một chút sao? Sao cảm giác như anh mới là người bị mang đi xét nghiệm vậy.

Nhớ lại ba câu hỏi lúc trước, anh hỏi: “Có phải cô đã biết kết quả từ sớm rồi không?”

“Đúng vậy.”

Nghe giọng điệu nhẹ tênh ấy, Lâm Vọng Trần bật cười, cảm thấy mình cứ như một thằng ngốc.

“Cô đã chắc chắn như thế thì tại sao không nói?”

“Để anh có cái mà ăn nói với bố anh thôi.”

Lâm Vọng Trần siết chặt tờ báo cáo trong tay, con nhóc này gợi đòn thật đấy!

Dù khó chịu là thế, nhưng anh vẫn đi sang một bên báo cáo kết quả cho Lâm Trữ Dương. Cha Lâm nghe xong cũng vừa kinh ngạc vừa vui mừng, vội vàng bảo anh nhất định phải đưa Đàn Âm về nhà.

“Bố bảo cô về nhà cùng tôi.”

“Hôm nay không về được.”

“Không được! Hôm nay cô bắt buộc phải về cùng tôi!”

Cô mà không về thì anh chẳng những bị mắng mà còn không được về nhà nữa.

Đàn Âm giơ một ngón tay lên lắc lắc: “Hôm nay không thích hợp để chuyển nhà.”

Lâm Vọng Trần như bị châm lửa, bùng nổ ngay lập tức: “Mặc kệ cô có thích hợp hay không, cô phải đi theo tôi, đi ngay bây giờ!”

Đàn Âm nghiêm túc nói: “Anh mà dám động vào tôi, tôi tuyệt đối sẽ đánh anh nằm đo ván đấy.”

Lâm Vọng Trần chợt cảm thấy con nhóc này không phải dạng vừa, làm thầy bói rởm mà tính tình hoang dã phết nhỉ. Anh muốn xem thử với cái tay chân khẳng khiu kia thì cô làm thế nào đánh anh nằm đo ván được.

Anh giơ tay định túm cổ tay Đàn Âm, Đàn Âm nghiêng người né tránh. Anh tiếp tục đè vai trái cô, kết quả bị tay phải của Đàn Âm đè chặt bàn tay, nhanh chóng nắm lấy cổ tay anh, hơi dùng sức một chút đã tặng cho anh một cú quật qua vai.

Lâm Vọng Trần thậm chí còn chưa kịp phản ứng thì trời đất đã quay cuồng, cả người ngã rầm xuống đất, vừa đau tay vừa đau mông.

Không phải chứ, nó biết võ thật à!

Vãi thật, sức lực đâu ra mà lắm thế!

Anh nằm dưới đất, nhìn Đàn Âm đang từ trên cao nhìn xuống mình, ánh mắt cô mang ý cười đắc ý phủi phủi tay: “Đã nhắc anh rồi mà. À phải rồi, nể tình máu mủ ruột thịt nhắc anh thêm một câu nữa, ngoan ngoãn về nhà đi, bị ông Lâm mắng vài câu còn hơn là bị ma nữ ám.”

Nói xong, cô quay người rời đi chẳng thèm ngoảnh đầu lại.

Bác sĩ của trung tâm xét nghiệm vừa mở cửa ra đã thấy anh nằm sải lai dưới đất: “?”

Lâm Vọng Trần đứng dậy, nhặt tờ báo cáo lên, trong lòng vừa đi vừa chửi thầm.

Con nhóc này, quả thực quá dã man!

Lại còn thần kinh lung tung nữa!

Còn cái gì mà bị ma nữ ám chứ, phi, trên đời này làm gì có ma!

Đợi anh bước ra khỏi trung tâm thì nào còn thấy bóng dáng Đàn Âm đâu nữa.

Tối nay chắc chắn là không đưa người về được rồi, để tránh bị mắng té tát, anh tìm một khách sạn ở tạm.

Đêm khuya thanh vắng, Lâm Vọng Trần chơi game đến một giờ sáng mới định đi ngủ. Anh vào nhà vệ sinh đánh răng rửa mặt xong, rút một tờ khăn giấy lau khô nước trên mặt và tay. Ngay khoảnh khắc anh xoay người định tắt đèn, trong tấm gương ở nhà vệ sinh vốn đang phản chiếu bóng lưng anh bỗng nhiên xuất hiện một người phụ nữ.

Người phụ nữ mặc váy hai dây màu hồng phấn, tóc dài xõa tung trên vai, sắc mặt trắng bệch. Đôi mắt đen trắng phân minh nhìn chằm chằm vào bóng lưng Lâm Vọng Trần, khóe miệng từ từ nhếch lên một nụ cười cứng đờ.

Cô ta rất thích người đàn ông này.

Nickname là “Đàn Thiên Sư”, chữ ký cá nhân viết: “Chỉ điểm mê tân, xu cát tị hung, năm mươi tệ một lần, không đúng không thu tiền.”

Anh khẽ hừ một tiếng, nhìn là biết ngay tài khoản của con em gái dã man kia nên nhấn gửi lời mời kết bạn.

Bên kia mãi vẫn chưa đồng ý, anh cũng mặc kệ, đặt điện thoại xuống đi ngủ.

Trong phòng yên tĩnh, mặt gương bắt đầu hiện lên từng luồng hắc khí, đôi mắt ma nữ chuyển động trái phải, âm khí dày đặc.

Lâm Vọng Trần có một giấc mơ.

Mơ thấy mình đang uống rượu vui vẻ với anh em trong quán bar, mấy cô gái tiếp rượu nhìn anh không rời mắt, muốn uống cùng anh nhưng anh đều từ chối hết.

Đến mười một giờ đêm, anh từ quán bar đi ra thì thấy một cô gái bị người ta vây chặn quấy rối, giữa đường thấy chuyện bất bình nên thuận tay cứu giúp.

Cô gái rất cảm kích anh, nói muốn lấy thân báo đáp.

Anh cười cười, thấy việc nghĩa hăng hái làm, anh hùng cứu mỹ nhân là chuyện mà người đàn ông nào cũng sẵn lòng, anh đâu thèm vì thế mà chiếm tiện nghi của người ta.

Cô gái mặc chiếc váy hai dây màu hồng phấn, mái tóc dài đến eo buông xõa, dung nhan diễm lệ, trên người tỏa ra mùi thơm.

Ánh mắt cô ta nhìn anh tràn đầy vẻ mê đắm, anh biết mình lại hớp hồn người ta rồi.

Anh lấy áo khoác che chắn phía trước cho người phụ nữ rồi tạm biệt cô ta.

Vì đã uống rượu nên anh lấy điện thoại ra đặt xe, nhưng điện thoại chẳng có chút phản ứng nào. Anh đi ra ngã tư tìm taxi, tìm mãi không thấy chiếc nào, vẫy những xe khác thì tài xế lại chẳng thèm đếm xỉa đến anh, cứ thế lái xe đi thẳng.

Xe cộ ngày càng ít, anh nghi hoặc, bèn đi ra xa hơn một chút xem sao.

Đi được vài bước, anh phát giác có người theo dõi phía sau bèn quay đầu lại, là cô gái kia. Anh bảo cô ta đừng đi theo nữa, về nhà sớm đi.

Cô gái không đáp lời, chỉ nhìn anh chằm chằm rồi cười.

Bảo không nghe, anh cũng mặc kệ, sau đó đi một đoạn đường rất dài, cô gái vẫn cứ đi theo anh mãi.

Không bắt được xe, anh đành phải vào ở khách sạn, cô gái cũng theo anh vào khách sạn.

Anh vào phòng, cô gái đi ngay sau lưng. Anh không chịu nổi nữa, chẳng qua chỉ cứu cô ta một mạng thôi mà, đâu cần phải lấy thân báo đáp thế này.

Anh lạnh lùng nhốt cô ta ở ngoài cửa.

Lúc anh tắm rửa từ nhà vệ sinh đi ra, chui vào trong chăn, bỗng có một người dán chặt vào cánh tay anh.

Anh kinh hoàng nhìn người bên cạnh, lại là người phụ nữ đó, không biết vào bằng cách nào. Anh tức giận lùi lại, đuổi người phụ nữ ra ngoài.

Người phụ nữ không những không ra mà còn cười tươi tắn tiếp tục sáp lại gần, định hôn anh.

Anh nghiêng đầu né tránh nụ hôn của cô ta, hai tay đẩy người phụ nữ ra định xuống giường nhưng lại bị cô ta đè ngửa ra. Người phụ nữ cúi người áp sát anh, anh kịp thời giơ tay chặn miệng cô ta lại, ánh mắt người phụ nữ lúng liếng tình tứ nhìn anh, đặt một nụ hôn vào lòng bàn tay anh.

Anh nổi da gà khắp người, vội vàng đẩy người ra, luống cuống tay chân lăn xuống giường.

Anh chạy cô ta đuổi, anh trốn cô ta tìm tới, người phụ nữ cứ như gắn định vị lên người anh vậy, anh có làm thế nào cũng không cắt đuôi được, bị cô ta ép đến mức không còn đường thoát.

Người phụ nữ nghịch lọn tóc, vẻ mặt đầy vẻ lả lơi, dáng người yêu kiều bước về phía anh, đôi mắt nhìn chằm chằm như yêu tinh hút hồn người.

Cô ta ép anh vào tường, dùng tóc quét nhẹ lên mặt anh, giọng nói nhu tình mật ý: “Tiên sinh, đêm động phòng hoa chúc, không thể phụ lòng thời khắc tươi đẹp này đâu nhé.”

Anh muốn phản kháng nhưng tay chân lại không thể cử động được, đôi môi màu hồng đào của cô gái áp tới…

“Không!”

Lâm Vọng Trần bật dậy khỏi giường, trán vã mồ hôi hột, khuôn mặt chưa hoàn hồn thở hổn hển từng ngụm lớn. Hồi lâu sau, anh mới nhìn ra bên ngoài trời đã sáng trưng từ lúc nào.

Điện thoại đổ chuông và rung liên hồi, vài giây sau thì tắt ngấm. Anh đưa tay sờ lên trán, ngón tay ướt đẫm mồ hôi, nuốt nước bọt một cái rồi mệt mỏi nhắm mắt lại.

Quá kinh khủng, người phụ nữ đó đuổi theo anh cả một đêm, suýt chút nữa thì mất đi sự trong trắng.

Điện thoại lại vang lên, lúc nãy là quản gia, bây giờ là bố anh gọi tới, chắc là hỏi chuyện em gái đây mà.

Nghĩ đến Đàn Âm, anh lại tức anh ách. Tất cả là tại con thầy bói rởm kia, bảo anh có vận đào hoa, hại anh gặp ác mộng suốt cả đêm.

Anh cầm điện thoại lên, mở loa ngoài rồi để ra xa mới nghe máy.

“Lâm Vọng Trần! Mày muốn chết hả! Tao bảo mày đưa em gái về, mày đưa đi đâu rồi!” Tiếng gầm như sư tử của cha Lâm truyền ra.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc