Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Bói quá chuẩn, nổi tiếng đến mức bị cảnh sát để mắt Chương 20: Năm Xưa Vì Sao Lại Vứt Bỏ Tôi?

Cài Đặt

Chương 20: Năm Xưa Vì Sao Lại Vứt Bỏ Tôi?

Ngay trước mặt tôi rồi, tôi có thể không biết sao, chỉ là muốn kiểm tra cô chút thôi.

Đàn Âm cười như không cười: “Quý khách, tìm người cần cung cấp sinh bát tự, thời gian địa điểm lần gặp trước, càng nhiều thông tin liên quan đến người cần tìm càng tốt.”

“Giờ Mão ngày 14 tháng 7 năm 200X, cô ấy vừa chào đời đã bị người ta bế đi mất.”

Càng nghe Đàn Âm càng thấy không ổn, đợi anh nói xong, cô nhìn chằm chằm vào mặt Lâm Vọng Trần.

Đối phương tháo kính râm xuống, không chớp mắt để mặc cho cô nhìn.

Đàn Âm bấm đốt ngón tay lung tung, đang nghĩ xem nên dùng lý do gì để lừa người đi, bèn ra vẻ cao siêu nói: “Cô ấy sống rất tốt…”

Lâm Vọng Trần đeo kính râm lại, đã mất hết kiên nhẫn.

“Câm miệng, người tôi nói chính là cô đấy, đi theo tôi!”

Ngay cả anh trai ruột đứng trước mặt mà cũng không biết, làm thầy bói rởm cái gì chứ!

Anh định kéo tay Đàn Âm nhưng bị cô né tránh.

“Đi theo tôi, đi làm xét nghiệm quan hệ huyết thống, thành công thì cô đổi đời, không cần phải bày quầy làm kẻ lừa đảo nữa!”

Trương Tiếu Ngôn và người qua đường hóng hớt.

Cái gì thế này?

Đang diễn vở kịch thiên kim tiểu thư lưu lạc bên ngoài bày quầy xem bói kiếm sống, anh trai bá đạo đẹp trai nhiều tiền tìm tới cửa sao?

Trương Tiếu Ngôn nghĩ thầm: Kẻ lừa đảo? Nếu đúng là anh trai ruột thật thì đắc tội với em gái rồi.

“Tìm nhầm người rồi, tôi…”

Đàn Âm bỗng nhiên khựng lại. Nói không cha không mẹ thì chẳng phải họ đang tìm tới cửa đây sao, nói cha mẹ chết sớm thì chẳng phải nguyền rủa người ta à?

“Đừng lề mề nữa, hoặc là cô ngoan ngoãn đi theo tôi hoặc là đợi bị người ta áp giải đi, cô tự chọn đi.”

Hừ, cô chẳng muốn chọn cái nào cả.

Vứt bỏ cô mười tám năm, khi oa oa khóc lớn không có cha mẹ dỗ dành bế ẵm, khi bi bô tập nói không người hướng dẫn, khi còn thơ bé không cha mẹ ở bên, ở cái tuổi cần cha mẹ nhất thì bọn họ đều vắng mặt.

Giờ trưởng thành rồi, đã có thể tự lực cánh sinh thì lại bảo muốn tìm lại con gái, cô sắp thành niên, có thể tự lập tự cường, có cha mẹ hay không cũng như nhau.

“Tại sao tôi phải chọn chứ? Tôi hỏi anh ba câu trước đã.”

Lời của Đàn Âm khiến anh bất ngờ, con nhóc này thế mà lại không muốn về cùng anh, tuyệt đối không được, nó không về thì ông già sẽ đuổi anh ra khỏi nhà thật mất.

Anh đảo mắt, mò điện thoại ra: “Đợi chút.”

Lâm Vọng Trần đi sang một bên gọi điện cho Lâm Trữ Dương.

“Chuyện gì? Tìm được người chưa?” Giọng Lâm Trữ Dương lạnh lùng, mang theo vài phần uy nghiêm.

Lâm Vọng Trần có chút khó xử trả lời: “Tìm thì tìm được rồi, nhưng người ta không mấy tình nguyện về cùng con. Bố này, hay là bố nói với em ấy vài câu?”

“Thằng ranh con mày không phải đã làm chuyện xấu gì chọc giận người ta rồi đấy chứ?” Cha Lâm chất vấn.

“Con đâu có, con bé là em gái con, sao con có thể làm ra chuyện như thế được.”

“Hừ, tốt nhất là thế, đưa điện thoại cho nó.”

Lâm Vọng Trần đi lại trước mặt Đàn Âm: “Này, trong điện thoại là bố tôi, cũng có thể là bố cô, cô có thắc mắc gì cứ việc hỏi.”

Đầu dây bên kia bỗng nhiên im bặt.

Đàn Âm liếc nhìn màn hình vẫn đang trong cuộc gọi, mở miệng trước: “Chào ông, tôi muốn hỏi một chút, vì sao năm xưa lại vứt bỏ tôi?”

Bên kia im lặng.

Hồi lâu sau mới truyền đến giọng nói trầm thấp của người đàn ông: “Con à, những chuyện này bố có thể giải thích trực tiếp với con.”

“Không, ông nói ngay bây giờ đi, nói xong tôi sẽ quyết định xem có nhận lại các người hay không.”

Lâm Vọng Trần nghĩ: Còn nhận lại chúng ta, rõ ràng là nhà họ Lâm nhận lại cô thì có.

“Được, năm xưa khi con chưa ra đời, mẹ bố nghe lời gièm pha tưởng rằng mệnh cách con không tốt nên đã tráo đổi con với người khác rồi đưa về nông thôn. Ba tháng trước bà ấy mới nói cho bố biết chuyện này, chúng ta cũng không ngờ gia đình kia lại lật lọng, đã sớm nhẫn tâm vứt bỏ con. Mười tám năm nay, chúng ta đã nhận lầm người để con lưu lạc bên ngoài, xin lỗi con.”

Dù gì cũng là cháu gái ruột của mình, bà cụ Lâm nhờ người đưa về quê, qua một thời gian biết tin đứa bé bị người ta trộm mất, bà cứ coi như chưa có chuyện gì xảy ra mà tiếp tục giấu giếm. Ba tháng trước cha Lâm điều tra triệt để mới biết người kia cố tình vứt bỏ cô, cầm tiền mà không muốn làm việc.

Đàn Âm mím môi, đáy mắt phẳng lặng như tờ: “Câu hỏi thứ hai, người đó đã vứt bỏ tôi ở đâu?”

“Một ngọn núi hoang ở thị trấn Trường Bình, huyện Mai.”

Ánh mắt Đàn Âm tối lại, sư phụ nói, năm đó ông đã nhặt được cô ở chính nơi đó.

“Câu hỏi thứ ba, mẹ của ông có mong tôi quay về không?”

“Bà ấy đang bệnh rất nặng. Nếu có thể, bà ấy hẳn sẽ muốn chính miệng nói với con một câu xin lỗi.”

Đàn Âm cảm thấy chẳng còn gì để hỏi nữa: “Tôi đồng ý làm xét nghiệm quan hệ huyết thống với các người.”

“Con biết rồi, bố.”

Sau khi cúp máy, anh quay người lại thì thấy Đàn Âm đã uống xong chai nước trên tay, đưa vỏ chai rỗng cho anh.

“Cô đưa rác cho tôi làm gì?” Lâm Vọng Trần nhíu mày.

Đàn Âm: “…”

Cô cũng đâu có ngốc, sao ông anh này não cứ như quả óc chó thế nhỉ.

“Trên đó có gen của tôi.”

Lúc này anh mới miễn cưỡng nhận lấy: “Cô không đi cùng tôi sao?”

Đàn Âm nhàn nhạt nói: “Không rảnh.” Cô đưa tờ giấy nhớ có viết tên và số điện thoại của mình cho anh: “Có kết quả thì liên lạc với tôi là được.”

Lâm Vọng Trần nhìn tờ giấy nhớ, Đàn Âm, tên nghe cũng hay đấy, chữ viết cũng đẹp.

Anh có chút nghi hoặc khó hiểu: “Cô không tò mò về kết quả chút nào sao?”

Đàn Âm chớp mắt: “Tò mò chứ, thế mới bảo anh đi đợi đấy.”

Anh nhìn chằm chằm vào mặt cô một lúc, con nhóc này không thành thật, nhỡ nó chạy mất thì sao?

Anh chém đinh chặt sắt nói: “Không được, cô bắt buộc phải đi cùng!”

Đàn Âm chậc một tiếng: “Đại ca à, đã bảo là đang bận rồi mà.”

“Cô không định nhân cơ hội bỏ trốn đấy chứ? Đừng tưởng tôi không biết cô đang tính toán cái gì!” Anh quét mã trả thêm năm vạn tệ nữa, giơ màn hình trừ tiền cho Đàn Âm xem: “Tôi bao trọn rồi, đừng nói là cô còn muốn buôn bán nữa, đi theo tôi.”

Đàn Âm nhìn người thụ hưởng đúng là mình, lại nhìn kẻ ngốc nhiều tiền kia: “Được, đi thì đi.”

Lâm Vọng Trần đắc ý, hừ, có tiền là giải quyết êm đẹp ngay.

Con nhóc này, thấy chút tiền lẻ là đi theo ngay, nghe lời quá thể, tội nghiệp ghê, sau này không biết sẽ bị gã đàn ông thối nào lừa mất đây.

Ba tiếng sau, mặt trời đã xuống núi, màn đêm hoàn toàn buông xuống.

Lâm Vọng Trần cuối cùng cũng lấy được kết quả xét nghiệm gen.

Khi túi niêm phong được giao vào tay, anh có chút kích động hít sâu một hơi, nóng lòng muốn mở ra, liếc thấy Đàn Âm vẻ mặt bình thản, bèn hỏi: “Cô không tò mò à?”

Đàn Âm: “Tò mò chứ, chẳng phải đang đợi anh mở đây sao.”

Sao cứ bắt cô phải thể hiện ra cái dáng vẻ ngốc nghếch như anh ta thế nhỉ.

Thái độ của cô trước sau vẫn cứ hời hợt như vậy, Lâm Vọng Trần cũng mặc kệ, mở túi niêm phong, rút tờ báo cáo xét nghiệm bên trong ra.

Những biểu đồ xanh xanh đỏ đỏ cùng các chỉ số dữ liệu anh hoàn toàn không hiểu, bèn tìm thẳng đến cột kết quả giám định.

Trên đó viết: Ủng hộ quan hệ cha con sinh học giữa Lâm Trữ Dương và Đàn Âm.

Hơi thở anh ngưng trệ, trố mắt nhìn Đàn Âm, hai chân mềm nhũn, suýt nữa thì liệt xuống đất.

Người kia thì khí định thần nhàn nhìn anh, cứ như người ngoài cuộc.

“Cô, cô, cô…”

Cô cô mãi cả buổi mà cũng chẳng nói được câu nào ra hồn.

“Phải hay không phải?” Đàn Âm hỏi thẳng.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc