Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Bói quá chuẩn, nổi tiếng đến mức bị cảnh sát để mắt Chương 22: Miệng Cô Ta Quá Độc Địa, Không Chịu Nổi Thì Giết Thôi!

Cài Đặt

Chương 22: Miệng Cô Ta Quá Độc Địa, Không Chịu Nổi Thì Giết Thôi!

Lâm Vọng Trần khom lưng, bất lực trả lời: “Bố, không phải con không chịu đưa về, mà là em gái hôm qua không chịu về cùng con!”

“Em gái mà cũng không đưa về được thì cần cái thằng anh như mày để làm gì!”

“Bố nói cho mày biết, hôm nay mà còn không đưa được về thì bố sẽ khóa thẻ của mày! Em gái mày lưu lạc bên ngoài thì mày cũng đi lưu lạc luôn đi! Tút…”

Kẻ chịu trận Lâm Vọng Trần: “…”

Đưa đưa đưa, nhất định sẽ đưa về cho bố.

Người không có vợ yêu thương thật đáng sợ.

Lâm Vọng Trần lật chăn bước ra, phát hiện toàn thân nhớp nháp. Chợt nghĩ đến điều gì, anh cúi đầu nhìn quần mình, lập tức thở phào nhẹ nhõm, may quá không sao, may quá không sao.

Con ranh con phiền phức, giấc mơ chết tiệt.

Rửa mặt mũi xong xuôi, anh lại khôi phục vẻ mỹ nam sảng khoái đẹp trai, cơn giận lập tức tan đi không ít. Anh vui vẻ dùng bữa sáng rồi mới thong thả đi tìm Đàn Âm.

Sáng nay Đàn Âm lại được mời đến đồn cảnh sát.

Vụ án của Chu Hân Linh có tiến triển mới.

Cảnh sát phát hiện công nhân làm vườn trong khu dân cư đã bị thay đổi từ bốn tháng trước, từ đó điều tra và phát hiện vết máu trên cưa máy dùng để cắt tỉa cây xanh. Sau khi mang về xét nghiệm và trích xuất ADN, kết quả cho thấy trùng khớp với ADN của Chu Hân Linh. Cảnh sát suy đoán công nhân làm vườn trước đây là Lý Trung Vĩ chính là hung thủ sát hại Chu Hân Linh nên đã đưa người về đồn điều tra.

Đàn Âm và Bùi Diệu cùng đứng bên ngoài tấm kính một chiều nghe thẩm vấn.

Lý Trung Vĩ gần như không chối cãi, rất nhanh đã thừa nhận sự thật mình giết Chu Hân Linh.

Hứa Vô Chiêu hỏi hắn tại sao lại làm như vậy?

Hắn nói: “Tôi vốn dĩ không muốn giết cô ta, là do cô ta coi thường người khác. Tôi chỉ là một người dưới đáy xã hội làm việc cần cù chăm chỉ, ngày ngày dựa vào việc cắt tỉa cành cây kiếm chút thu nhập, so thế nào được với cô ta.”

Một buổi tối nọ, Lý Trung Vĩ bắt gặp Chu Hân Linh bước xuống từ một chiếc xe sang, quần áo xộc xệch, cười đùa với người trong xe, không giống quan hệ nam nữ đàng hoàng.

Hắn bắt gặp chuyện kín của cô ta nên bị cô ta chửi bới và khinh miệt một trận. Chu Hân Linh mắng hắn là đồ nghèo kiết xác, gã đàn ông hôi hám mùi mồ hôi, rác rưởi, chưa thấy sự đời. Lời lẽ khó nghe đến mức nào cũng có. Mắng xong, cô ta giẫm giày cao gót, ăn mặc lộng lẫy, vênh váo rời đi, còn hắn chỉ biết cúi đầu, mắng không dám cãi vì không thể mất việc.

Hôm sau con gái Lý Trung Vĩ cũng bắt gặp chuyện của cô ta và gã đàn ông kia, cô bé không hiểu chuyện nên tò mò tiến lên xem làm hỏng chuyện tốt của cô ta. Chu Hân Linh tức giận, vừa cấu vừa mắng cô bé. Lý Trung Vĩ đến nơi cô ta mới dừng tay, lại tiếp tục châm chọc khiêu khích, mắng cô bé là đồ hạ lưu, đồ dơ bẩn.

Lý Trung Vĩ dắt cô bé cúi đầu xin lỗi cô ta, cô ta mới hậm hực bỏ đi.

Sau đó, khi Lý Trung Vĩ quét sơn cho cây, thùng sơn để bên đường. Vì chuyện trước đó nên Chu Hân Linh không có sắc mặt tốt với hắn, lúc đi ngang qua thùng sơn liền đá đổ thùng, còn giả bộ như không cẩn thận rồi bỏ đi.

“Vốn dĩ cũng chẳng có gì, nhịn một chút là xong, nhưng cô ta năm lần bảy lượt gây sự thì ai mà nhịn nổi. Tôi nghèo thật nhưng tôi có lòng tự trọng, con gái tôi cũng không phải loại đê tiện có mẹ sinh không có mẹ dạy. Cái loại phụ nữ bán thân đổi lấy phú quý như cô ta dựa vào đâu mà hết lần này đến lần khác sỉ nhục chúng tôi, coi thường chúng tôi chứ!”

“Cho nên hôm đó, trên con đường cô ta và gã kia thường xuyên hẹn hò, tôi đã đánh thuốc mê rồi đưa cô ta đi. Vốn dĩ tôi không muốn giết cô ta, chỉ định dạy cho cô ta một bài học, nhưng miệng cô ta quá độc địa, tôi thực sự không chịu nổi nữa nên đã giết cô ta. Loại người như cô ta, giá trị lớn nhất chính là làm phân bón cho cây. Các người thấy chưa, cây cối ở mảnh đất đó mọc tốt biết bao.”

Lý Trung Vĩ cười, khi cúi đầu xuống nụ cười dần trở nên chua chát, trán tựa vào đôi tay đang bị còng, hốc mắt đỏ hoe.

Có hối hận vì giết người không?

Nếu không có con gái, có lẽ hắn sẽ không hối hận.

Sau này những người đó đối mặt với con gái hắn, không chỉ nói con bé là đồ đê tiện có mẹ sinh không có mẹ dạy, mà còn nói bố nó là một kẻ giết người.

Trong hồ lô, Chu Hân Linh oán khí ngút trời gào thét chửi rủa: “Quả nhiên là thứ hèn hạ đó! Quả nhiên loại người gì…”

“Chát…”

Cô ta còn chưa nói dứt lời, một roi mây không biết từ đâu trong hồ lô quất thẳng vào miệng cô ta.

Chu Hân Linh ngẩn ra trong giây lát rồi gào lên: “Con ranh kia, mày dám đánh tao! Có bản lĩnh thì thả tao ra!”

“Miệng thối như thế, người ta không giết cô thì giết ai?” Giọng nói trong trẻo của Đàn Âm vang vọng trong hồ lô.

Chu Hân Linh ngẩng đầu nhìn quanh, chỉ thấy vách hồ lô tối tăm áp bức, vẻ mặt hung ác: “Tao nói sự thật! Vốn dĩ là… Chát…”

“Còn dám nói nữa thì roi liễu này sẽ không dừng lại đâu.”

Roi liễu quất lên người đau rát, Chu Hân Linh cắn môi không dám hé răng nữa.

“Đang nghĩ gì thế?”

Thần thức Đàn Âm thoát ra khỏi hồ lô: “Không có gì.”

“Vụ án đến đây coi như sắp kết thúc rồi, hai người họ thật sự không thể giao cho chúng tôi sao?” Bùi Diệu nhìn chằm chằm Đàn Âm hỏi.

Đàn Âm lúc này mới tháo hồ lô xuống, giọng nhàn nhạt nói: “Chu Hân Linh có thể đưa cho anh, nhưng Hứa Anh Kiệt thì có lẽ anh phải xuống Địa phủ mới đòi được.”

Công đức từ vụ Chu Hân Linh đã mất hết từ khi giải quyết chuyện của Hoàng nữ sĩ, chuyện này cũng coi như kết quả do cô ta tự tạo khẩu nghiệp, còn Lý Trung Vĩ cũng phải chịu sự trừng phạt thích đáng của pháp luật và hình phạt của âm luật vì tội sát sinh.

Bùi Diệu hơi nghiêng đầu, lông mày phải nhướn lên một độ cong rất nhỏ, dường như có chút ngạc nhiên.

“Vậy đi theo quy trình bàn giao nhé?”

“Không thành vấn đề.”

Sau khi bàn giao, Bùi Diệu cuối cùng cũng được kiến thức cái miệng của Chu Hân Linh độc địa cỡ nào, lời lẽ quá khó nghe, đến anh còn không chịu nổi thì nói gì đến một người vốn dĩ có cuộc sống khó khăn. Một khi không còn nhẫn nhịn nữa, oán khí tích tụ bao năm còn nặng hơn cả quỷ.

Đàn Âm vừa từ đồn cảnh sát đi ra liền nhận được một cuộc gọi từ số lạ.

Cô chậm rãi nghe máy: “A lô? Ai đấy?”

Đầu dây bên kia dường như đang cố kìm nén cảm xúc: “Em gái thân yêu của anh, bây giờ em đang ở đâu thế?”

Giọng điệu của anh mang theo ý nghiến răng nghiến lợi.

Anh ăn sáng xong liền lái xe đến công viên Định An tìm cô, kết quả chẳng thấy bóng dáng ai, đợi mười mấy hai mươi phút cũng không thấy người!

Anh còn nghi ngờ có phải người ta đã bỏ trốn trong đêm rồi không, may mà điện thoại còn gọi được, nếu không anh đành phải dùng đến sức mạnh đồng tiền thôi!

“Có việc gì?”

“Hôm nay không dọn hàng à?”

Vẻ mặt Đàn Âm nhàn nhạt, dạo này việc làm ăn buổi chiều cũng tàm tạm, nếu không có mười vạn tệ của anh ta thì cô kiếm mỗi tháng một vạn tệ cũng không thành vấn đề, công đức tạm thời cũng đủ, chưa đến mức sáng nào cũng phải dọn hàng.

“Tôi không dọn hàng buổi sáng.”

“Em không dọn hàng á!?” Đối phương kinh ngạc, làm như chuyện lạ lắm.

Đàn Âm đoán ngay ra anh đang ở đâu, khóe miệng hơi nhếch lên.

“Đúng thế.”

Lâm Vọng Trần: Nếu không phải sợ cô bỏ trốn thì anh đã gọi điện từ sớm rồi.

Đối phương hít sâu một hơi, giọng điệu thân thiện hỏi: “Vậy bây giờ em đang ở đâu, anh đến đón em.”

Xa quá, chiều nay cô còn phải dọn hàng, đi rồi chắc chắn không dọn hàng được nữa.

Lâm Vọng Trần cuống đến mức nhảy dựng lên: “Không phải, ý em là sao? Có nhà mà không về à?!”

“Đại tiểu thư ơi, anh xin em đấy, em không muốn nhận người anh này thì cũng nhận bố chúng ta chứ, bố đang rất sốt ruột mong em về nhà đấy.”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc