Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Bói quá chuẩn, nổi tiếng đến mức bị cảnh sát để mắt Chương 19: Anh Trai Ruột Tìm Tới Cửa

Cài Đặt

Chương 19: Anh Trai Ruột Tìm Tới Cửa

Trương Tiếu Ngôn vừa chào mời khách xong, thấy tạm thời không có ai đến mua xúc xích nướng bèn sáp lại gần quầy của Đàn Âm, vẻ mặt đầy kinh ngạc mở miệng: “Ê, cô biết là cô nổi tiếng rồi không?”

Đàn Âm: “?”

Trương Tiếu Ngôn mở ứng dụng video ngắn Âm Lãng, tìm trong mục yêu thích của mình một đoạn cắt từ livestream của Lý Thành, video đã có hơn một triệu lượt thích.

“Cư dân mạng muốn xem cô livestream xem bói đấy, cô có hứng thú không?”

Đàn Âm liếc qua một cái: “Tạm thời không có hứng thú.”

“Lưu lượng lớn thế này, nếu bây giờ mở livestream thì chắc chắn sẽ có rất nhiều người xem, kiếm được nhiều tiền hơn hẳn so với việc cô bày sáp đấy.”

Đàn Âm hiện giờ chỉ muốn vừa kiếm chút công đức, vừa điều tra xem kẻ nào đã phá hủy Huyền Linh quán, chứ không muốn làm mấy chuyện khác.

Cách đó không xa, một chiếc Ferrari dừng lại bên đường. Người đàn ông đẹp trai quyến rũ ngồi trên xe bực bội cầm điện thoại nghe máy, hứng chịu tràng pháo oanh tạc từ ông bố nhà mình.

“Tao hỏi mày đến chưa! Đến chưa hả! Suốt ngày lái cái xe nát đi lêu lổng! Có mỗi việc tìm em gái thôi mà sao lề mề thế hả!”

“Lâm Vọng Trần, có nghe thấy không hả, bình thường mồm mép lắm mà, sao giờ câm như hến thế!”

“Nếu không tìm được em gái mày về thì tối nay mày cũng đừng hòng về nhà nữa!”

Lâm Vọng Trần nhìn công viên Định An bên cạnh: “…”

Hóa ra con gái là con ruột, còn con trai là nhặt được chắc.

Anh uể oải mở miệng: “Biết rồi bố, con đến nơi rồi, đang tìm xem em ấy ở đâu thì bị bố gọi điện thoại, giờ đành phải dừng xe bên đường đây.”

Cha Lâm: “Ý mày là tao làm lỡ việc của mày hả!”

Lâm Vọng Trần đâu dám nói thế, chưa kịp mở miệng đã nghe thấy tiếng “tút tút tút” truyền đến từ điện thoại.

“…”

Anh cười khẩy một tiếng, ném điện thoại sang ghế phụ.

Ba tháng trước, bà cụ Lâm lâm bệnh nặng mới cho biết cô em gái trong nhà không phải con ruột. Năm đó bà nghe một đạo sĩ nói em gái ruột là Thiên Sát Cô Tinh sẽ khắc chết nhà họ Lâm, bà không muốn khối tài sản tích lũy bao năm của nhà họ Lâm bị hủy hoại trong tay một đứa bé gái nên đã tìm một bé gái có phúc vận tốt tráo đổi.

Mười tám năm qua, bà ôm nỗi day dứt trong lòng, cuối cùng đến lúc nguy kịch mới nói ra sự thật đã che giấu nhiều năm nay.

Cha Lâm biết chuyện liền tốn bao nhân lực vật lực tìm người. Chẳng thế mà hôm qua nhận được tin tức, thấy trên mạng có một cô bé xem bói tướng mạo cực kỳ giống mẹ Lâm, ông liền phái con trai ruột đi tìm người.

Lâm Vọng Trần cũng kinh ngạc không kém.

Cả nhà đúng là ngốc nghếch, chung sống mười mấy năm trời mà chẳng hề nghi ngờ xem có phải ruột thịt hay không, sao có thể trở thành người giàu nhất được nhỉ.

Anh khởi động xe, lượn một vòng, cuối cùng xuyên qua từng quầy hàng mới tìm thấy Đàn Âm đang ở một góc không mấy bắt mắt.

Cô đang xem bói cho người ta, cô gái nhỏ tướng mạo thanh tú đáng yêu, ngón tay thon dài khẽ nâng lên, vẻ mặt nghiêm túc giảng giải cho khách.

Anh lấy video kia ra so sánh một hồi, xác nhận đúng là cùng một người.

Đừng nói nha, con nhóc này giả bộ cũng ra dáng phết đấy chứ.

Đàn Âm nói với người đàn ông và người phụ nữ trước mặt: “Người già trong nhà hai người vừa qua đời không lâu, vì nhớ thương cháu trai nên hồn phách chưa chịu rời đi. Đến ngày đầu thất, hai người chuẩn bị đồ cúng và nến hương, đặt lá bùa này trước bài vị để dẫn đường cho cụ rời đi, đồng thời cần đốt một ít tiền vàng, quần áo cho người đã khuất. Khi đốt giấy tiền phải thành tâm, thầm gọi tên người đã khuất thì hồn phách cụ mới có thể thuận lợi rời đi.”

Mẹ chồng của đôi vợ chồng đến xem bói vừa mới qua đời, hồn phách không xuống Địa phủ mà nán lại trong nhà bầu bạn với cháu trai khiến đứa bé sốt cao không dứt. Lướt mạng thấy Đàn Âm ở cùng thành phố nên họ qua đây hỏi thử, kết quả đúng là có liên quan đến mẹ chồng.

Người đàn ông nhận lấy lá bùa: “Chỉ cần làm theo lời cô vừa nói là có thể tiễn mẹ tôi đi được sao?”

“Phải, ngày đầu thất chớ nên quá ồn ào, phải thành tâm thành ý, tuyệt đối đừng để nỗi nhớ thương của người già biến thành oán hận, nếu không bà cụ sẽ hóa thành quỷ tiếp tục lưu lại nhân gian.”

Lái xe sang, ăn mặc bảnh bao, anh lập tức thu hút ánh nhìn của người qua đường.

Anh sải bước tự tin đầy phô trương như một con công xòe đuôi đi về phía Đàn Âm.

Trương Tiếu Ngôn nhìn thấy, không nhịn được phải nhìn thêm vài lần.

Đàn Âm cũng quay đầu nhìn anh, vừa thấy cái dáng vẻ lòe loẹt kia liền ghét bỏ dời mắt đi chỗ khác.

Lâm Vọng Trần bắt gặp ánh mắt đó. Ơ hay, con nhóc này thái độ gì thế, bổn thiếu gia đi về phía nó mà nó lại chẳng kích động chút nào.

Anh đi tới trước mặt Đàn Âm rồi dừng lại, giày da giẫm lên tấm vải trải quầy của Đàn Âm. Đàn Âm nhìn theo chân anh lên trên, xuyên qua kính râm chạm mắt với anh, lạnh nhạt mở miệng: “Anh là cái thá gì?”

Lâm Vọng Trần sững người, tay phải nâng kính lên, rũ mắt hỏi: “Cô chửi tôi đấy à?”

Đàn Âm: “Anh không được coi là cái thá gì, thế nên mời anh nhấc cái chân size bốn mươi hai của anh ra.”

Ái chà, mắt con nhóc này chuẩn phết nhỉ, thế mà nhìn ra chân anh đi size bốn mươi hai.

Anh vừa hơi ngạc nhiên thì mặt đã lập tức xị xuống, con bé thần thần côn này vừa lại chửi anh rồi.

Anh đứng im bất động, hạ kính râm xuống, giả bộ cao ngạo, từ trên cao nhìn xuống nói: “Thế cô xem cho tôi một quẻ đi.”

Đàn Âm: “Kẻ giẫm lên khăn trải quầy của tôi đều không thừa kế được gia sản, không lấy được vợ, suốt ngày bị bề trên trong nhà mắng mỏ, mỗi ngày càng thêm xấu xí, càng thêm dầu mỡ…”

Lâm Vọng Trần vội nhấc chân ra. Ác độc! Quá ác độc!

Anh tháo kính râm, để lộ gương mặt đẹp trai ngời ngời, ánh mắt không mấy thiện cảm nói: “Cô nguyền rủa tôi à?”

Đàn Âm cười một tiếng, liếc anh: “Hừ, nguyền rủa anh ư, anh có tư cách đó sao?”

Hạng cậu ấm chỉ biết ăn chơi hưởng lạc, trăng hoa thành tính, trêu hoa ghẹo nguyệt bị âm đào hoa quấn lấy mà không hay biết, cần gì cô phải nguyền rủa, vốn dĩ không xứng.

Lâm Vọng Trần cuống lên: “Sao tôi lại không có tư cách hả?”

Trương Tiếu Ngôn mím môi nhịn cười, phú nhị đại ngây thơ nhà ai chạy ra đường thế này, lại còn tranh nhau đòi bị nguyền rủa.

Nói xong Lâm Vọng Trần mới phản ứng lại, mình bị người ta xoay như chong chóng rồi, bèn đeo kính râm lên lại.

“Được, nếu cô lợi hại như thế thì cô nói xem tôi đến đây để làm gì?”

Đàn Âm: “Không cần xem cho anh tôi cũng rất lợi hại.”

Lâm Vọng Trần tức đến mức suýt nhảy dựng lên: “Được được được, vậy cô tính xem tôi tìm cô làm gì?”

Đàn Âm chỉ vào chữ “năm mươi tệ” trên tấm vải, lạnh lùng nói: “Năm mươi.”

Lâm Vọng Trần chỉ vào Đàn Âm, tức đến đau cả phổi, trong lòng tự nhủ: Rất có thể là em gái! Là em gái! Là em gái mà ông bô sai đi tìm!

Anh hạ ngón tay xuống, lấy điện thoại ra quét năm vạn tệ chuyển qua.

Đàn Âm nhìn thấy khoản tiền khổng lồ trên điện thoại, mắt sáng rực lên.

Con người sao có thể gây khó dễ với tiền được chứ.

Khi ngẩng đầu lên lần nữa, ánh mắt cô nhìn Lâm Vọng Trần đã trở nên hiền hòa dịu dàng, từ bi như đang nhìn đứa con trai ngốc nghếch của nhà địa chủ.

Lâm Vọng Trần hất cằm, vô cùng hào phóng ngạo nghễ nói: “Đủ tiền xem chưa, không đủ thì tiểu gia thêm tiền!”

Năm vạn tệ đủ để cô xem một ngàn lần rồi đấy, hừ.

Đàn Âm khẽ nở nụ cười công nghiệp, từ từ nói: “Ấn đường anh hiện màu đỏ hồng, sơn căn có tơ đen quấn quanh, gần đây vận đào hoa quấn thân, đặc biệt là âm đào hoa.”

Lâm Vọng Trần nhấc một góc kính lên, hơi nghiêng người chép miệng: “Ai hỏi cái này đâu!”

Đào hoa hay không đào hoa cái gì, anh vốn dĩ là người vạn người mê, được con gái thích thì làm sao, đúng là đồ thầy bói rởm, cũng chỉ có anh mới vui vẻ chơi cùng cô thôi.

“Tôi cho cô một gợi ý nhé, tôi đến tìm em gái, cô có biết em gái tôi đang ở đâu không?”

Đàn Âm cạn lời, nhàn nhạt đáp: “Em gái anh còn sống.”

“Đương nhiên tôi biết là còn sống rồi, tôi hỏi cô là nó đang ở đâu!”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc