Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
“Giết quỷ rồi! Cứu quỷ với…”
Trên đỉnh núi Thanh Linh, tiếng gào thét thê lương của lũ quỷ xé toạc màn đêm, làm kinh động cả đàn quạ đang đậu trên cành cây lạnh lẽo.
Đàn Âm trở tay vung kiếm, một nhát chém rụng đầu ác quỷ. Những lá bùa từ tay cô bay ra tứ phía, tản mát như lân tinh xanh biếc u ám, đi đến đâu hồn ma bóng quế đều bị tiêu diệt sạch sẽ.
Trên vai cô, người giấy nhỏ Độc Nhất phấn khích vỗ tay, còn dưới chân, sói tuyết Đại Bạch nhe răng gầm gừ, đôi mắt sói màu vàng kim phản chiếu sườn mặt lạnh lùng của thiếu nữ.
“Nói! Kẻ nào đã phá hủy kết giới!”
Tay Đàn Âm nắm chặt kiếm Tịch Tà, mũi kiếm sắc bén kề sát yết hầu một con ác quỷ. Ánh kiếm lạnh lẽo, chỉ cần nhích nhẹ một chút là máu sẽ tuôn rơi.
Cơ thể ác quỷ run lẩy bẩy: “Tôi… tôi không biết, tôi chỉ biết người đó hình như tên là Diệp Thiên Minh! Hắn mang theo người và pháp khí…”
Lời còn chưa dứt, thân thể con quỷ đột nhiên xuất hiện những vết nứt rồi trong khoảnh khắc nổ tung thành từng mảnh vụn.
Đàn Âm vội vàng lùi lại ba bước nhưng vạt váy vẫn bị máu đen bắn trúng.
Lại là Bùa phong khẩu.
Ba ngày trước, Huyền Linh quán bị người ta tàn sát một cách thảm thương. Biển hiệu vỡ nát, tượng đá Kỳ Lân bị chặt đầu, các tinh linh trên núi sợ hãi đến mức hồn bay phách lạc, bỏ chạy tứ tán. Sư phụ của Đàn Âm là Liễu Trần Chân Nhân đạo hạnh cạn kiệt, chết ngay trước mặt Đàn Âm khi cô vừa vui vẻ trở về. Mọi thứ ập đến quá nhanh và đột ngột, đến tận bây giờ bên tai Đàn Âm vẫn còn văng vẳng lời trăn trối của sư phụ trước lúc lâm chung.
“Cái đồ thất đức nhỏ này, ta đến hạn rồi, cái đạo quán này cũng không chứa chấp nổi kẻ thất đức như con nữa đâu. Con xuống núi đi, đi tìm cha mẹ ruột của con…”
Tiếng cười hề hề, tiện tiện của sư phụ lại vang lên trong tâm trí cô, nhưng linh vị của người thì đã lạnh ngắt.
Đàn Âm vừa mới sinh ra không bao lâu đã bị người ta vứt bỏ nơi núi rừng hoang dã, may mắn được đạo trưởng Liễu Trần cứu giúp mới không bị chết đói. Đạo quán nghèo khó, nhưng Liễu Trần vẫn chăm bẵm từng chút nuôi cô khôn lớn, nhận cô làm đồ đệ, dạy cô đọc sách nhận mặt chữ, học đạo pháp và trảm ác quỷ.
Đến lúc lâm chung, Liễu Trần cũng không bảo cô báo thù mà chỉ dặn cô đi tìm người thân. Hiếm khi Đàn Âm nghe lời ông như vậy, trước khi trời sáng, cô tàn sát hết lũ quỷ trên núi, trở về đóng cửa đạo quán rồi mang theo một con sói và một tay nải xuống núi.
Thành phố Lãn Châu, một thành phố có nền kinh tế phát triển cao, thân thiện với người dân nhưng oán khí lại cực kỳ nặng nề.
Đàn Âm dùng số tiền tiết kiệm ít ỏi thuê một căn nhà một phòng ngủ một phòng khách. Một căn nhà có ánh sáng tốt như vậy lại được cho thuê với giá rẻ, chủ nhà đồng ý vô cùng sảng khoái khiến Đàn Âm cũng thấy ngạc nhiên, quả không hổ danh là thành phố hạng nhất thân thiện.
Căn phòng rộng rãi được quét dọn sạch sẽ, trong không khí phảng phất mùi thơm. Cửa sổ đóng chặt, rèm cửa mở toang mặc cho ánh nắng gay gắt chiếu vào tràn ngập cả căn phòng, không khí ấm nóng tựa như đang ở trong lò sưởi.
Đàn Âm ngồi trên chiếc ghế gấp nhỏ, trước mặt trải một tấm vải xám vẽ hình bát quái thái cực trông có vẻ đã cũ kỹ. Trên đó bày biện ngay ngắn các loại bùa chú như bùa bình an, bùa hộ thân, bùa trừ tà. Trên tấm vải xám có viết dòng chữ: “Chỉ điểm mê tân, xu cát tị hung, năm mươi tệ một lần, không đúng không thu tiền”.
Người đi đường thấy cô là một cô gái nhỏ lại đi xem bói thì không khỏi tò mò liếc nhìn thêm vài lần.
Một cô bé con nhà người ta bán hàng rong gần đó sán lại, ngồi xổm trước quầy lật xem mấy lá bùa hộ thân. Đàn Âm đang định nở nụ cười nghề nghiệp thì nghe thấy cô bé cười khẩy nói: “Mẹ, kẻ lừa đảo này trông còn nhỏ tuổi hơn con nữa kìa!”
Đàn Âm: “…”
Cô ngước mắt lên, chạm ngay phải ánh mắt khinh bỉ của người phụ nữ trung niên.
Người phụ nữ tay vẫn không ngừng tráng bánh, gọi con gái đi chỗ khác: “Chuyên lừa gạt mấy đứa ngốc nghếch như con đấy. Tuần trước thím Vương nhà bên cạnh con vừa bị thầy bói rởm lừa mất ba nghìn tệ, thế là đi tong cả tháng lương.”
Lời người phụ nữ vừa dứt, những tiếng xì xào bàn tán xung quanh liền vang lên.
“Nhìn thì rõ là con nhà tử tế, kết quả lại đi làm thầy bói bịp bợm.”
“Thời buổi này loại người nào cũng có, loại như cô ta sớm muộn gì cũng có người trừng trị thôi.”
“Chứ còn gì nữa, mấy kẻ lừa đảo này là đáng ghét nhất, biết bao nhiêu người lúc tuyệt vọng còn bị lừa mất cả tiền mồ hôi nước mắt!”
Người qua đường thi nhau tỏ vẻ bất bình.
Chủ quầy ném vòng bên cạnh nghe thấy không ít lời ra tiếng vào, lúc uống nước liếc nhìn sang quầy của Đàn Âm, thấy cô vẫn điềm nhiên ngồi đó như không có chuyện gì bèn mở miệng nói: “Này, cô bé, cô không nghe thấy người ta nói gì à? Mấy người các cô cứ bịa đặt lung tung để lừa gạt người ta, người bây giờ đâu có ngốc, không dễ lừa thế đâu.”
Đàn Âm vẫn thờ ơ.
Chủ quầy thấy người đi đường tránh quầy của Đàn Âm như tránh tà, cảm giác như quầy của mình cũng bị vạ lây khiến cho quầy hàng mình cũng trở nên ế ẩm theo.
Gã bắt đầu thấy khó chịu, đi đến trước mặt Đàn Âm nói: “Này, cô muốn làm thầy bói thì đi chỗ khác mà làm, chỗ này là địa bàn của tôi, cô làm ảnh hưởng đến việc buôn bán của tôi rồi.”
Đàn Âm ngẩng đầu nhìn gã: “Tôi không phải thầy bói bịp, bọn họ không tính ra được là do đạo hạnh của bọn họ không đủ.”
Chủ quầy nghe vậy liền bật cười: “Người ta chữa bệnh hói đầu còn không dám để đầu trọc mà chữa, xem bói muốn người ta tin thì cũng biết đeo cái kính râm, dán mấy chòm râu giả, ra vẻ cao siêu khó lường. Cô chỉ là một con nhóc miệng còn hôi sữa thì dựa vào đâu mà bắt người ta tin cô?”
“Họ tin, đó là duyên của họ. Họ không tin, đó là số mệnh của họ.”
“Cũng giống như việc năm phút nữa sẽ có một người tới quầy của ông, người đó sẽ khiến ông hôm nay lỗ vốn bốn trăm năm mươi tệ, ông có tin không?” Đàn Âm quan sát tướng mạo gã, thấy hôm nay cung tài bạch của gã có dấu hiệu hao hụt.
Chủ quầy vừa nghe xong liền cho rằng Đàn Âm đang trù ẻo mình ế hàng, lập tức sa sầm mặt mày, giơ chân đá vào tấm vải trải quầy của cô: “Cút cút cút, không biết lão lừa đảo ở đâu sinh ra đứa lừa đảo nhỏ này. Đây là chỗ của ông, từ lúc cô đến ông đây chưa bán được gì cả, chính là do cô cản trở đấy, mau cút đi!”
Đàn Âm ung dung thu dọn quầy hàng của mình, chuyển sang cạnh quầy của bà cụ bán dây đan ở phía xéo đối diện. Phong khí đạo gia bị mấy kẻ tà đạo làm cho bại hoại, trước đây cũng không ít lần xảy ra tình huống như thế này.
Những người bán hàng rong khác và người qua đường chú ý đến bên này, bắt đầu xúm lại hóng chuyện.
“Không đuổi cô ta đi là may lắm rồi, còn dám trù ẻo người ta không buôn bán được, đúng là đáng đời!”
“Dù sao bánh của tôi cũng chưa chín, tôi muốn xem thử cô ta nói có chuẩn không. Nếu cô ta nói đúng, tối nay tôi trồng cây chuối gội đầu!”
“Nghe là biết giả rồi, nếu không chuẩn thì cô ta chỉ cần nói là nói bừa một câu cho qua chuyện là xong.”
Không ít người chờ xem kịch vui, quan sát những người khách sắp đi ngang qua.
Đàn Âm làm như không nghe thấy gì, ngồi yên lặng trên chiếc ghế gấp, cây kéo trong tay múa lượn thoăn thoắt, tập trung cắt người giấy nhỏ.
Khoảng mười lăm phút sau, từ phía đối diện đột nhiên truyền đến tiếng cãi vã kịch liệt.
Đàn Âm nghe tiếng ngẩng đầu lên, chỉ thấy chủ quầy ném vòng mặt đỏ tía tai, trông như một con bò tót đang phẫn nộ, vừa chửi thề vừa cực kỳ miễn cưỡng cầm điện thoại quét mã thanh toán.
Quét mã xong, chàng trai nọ trả lại mười mấy con búp bê lớn nhỏ vừa ném trúng cho chủ quầy, rồi nắm tay bạn gái vui vẻ rời đi.
Chủ quầy tức đến mức mặt đỏ bừng, gã vừa quay đầu lại thì bắt gặp Đàn Âm đang lẳng lặng nhìn về phía này. Một cơn giận vô cớ xộc thẳng lên não, gã lập tức ưỡn cái bụng bia, đằng đằng sát khí đi tới.
“Có phải cô là đồng bọn với chúng nó không?” Chủ quầy hằn học chất vấn.
Đàn Âm bình tĩnh đáp lại: “Tôi và ông không có cá cược, cũng chẳng có lợi ích gì liên quan thì sao tôi lại phải là đồng bọn với họ?”
“Ông đây vừa lỗ bốn trăm năm mươi tệ, không phải các người tính toán trước thì là cái gì?”
Đàn Âm mỉm cười: “Đã như vậy thì tôi cần gì phải ngồi đây bày quầy chứ.” Cô nhướng mày, ánh mắt toát lên vẻ tự tin và ung dung: “Thừa nhận tôi có bản lĩnh đâu có khó.”
Chủ quầy bị câu nói này làm cho cứng họng không nói nên lời, một lúc sau mới nghiến răng nói: “Được được được, vậy cô nói xem tiếp theo tôi sẽ gặp chuyện gì?”
Lời tác giả đáng thương: Nội dung câu chuyện trong sách hoàn toàn là hư cấu, đặc biệt là phần huyền học tâm linh, một số ít cảm hứng về nhân tính bắt nguồn từ cuộc sống, xin các bạn độc giả đừng coi là thật, chủ yếu là tin vào khoa học, bài trừ mê tín (^▽^) Trong truyện có nhiều thiết lập riêng, xin đừng soi mói, cảm ơn. Bình luận của mọi người mình đều sẽ đọc, cũng sẽ chọn lọc để trả lời, đồng thời cân nhắc ý kiến của mọi người để tối ưu hóa tác phẩm, cũng cảm ơn mọi người đã nhặt sạn giúp. Mỗi người đọc đều có cảm nhận riêng, rau củ quả mỗi người mỗi sở thích, kính mong mọi người đừng đưa ra những ngôn luận gây tranh cãi. Nếu tác giả viết chỗ nào chưa tốt thì cũng xin nhẹ tay, ai mà mắng xối xả thì mình chỉ có thể nói: Bạn phạm khẩu nghiệp rồi đấy nha.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


