Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Bói quá chuẩn, nổi tiếng đến mức bị cảnh sát để mắt Chương 18: Các Anh Tìm Tới Tôi, Là Vì Người Trước Đó Bị Trời Phạt Rồi À?

Cài Đặt

Chương 18: Các Anh Tìm Tới Tôi, Là Vì Người Trước Đó Bị Trời Phạt Rồi À?

Đàn Âm nói: “Anh ta có thể ở lại.”

Vụ án của Hứa Anh Kiệt đã có kết quả, hôm nay cô sẽ đưa anh ta xuống Địa phủ, tuyệt đối không để rơi vào tay kẻ khác.

Công đức là của cô!

Bùi Diệu cười khẽ một tiếng, không rõ ý tứ: “Vậy Chu Hân Linh cũng có thể ở lại?”

Đàn Âm đáp: “Đúng vậy.”

“Đàn đại sư tinh thông bói toán, vậy xin mời Đại sư tính xem đầu lâu của Chu Hân Linh đang ở đâu?”

Đàn Âm lấy tập giấy nhớ từ trong túi đeo chéo ra, xé một tờ đưa cho họ: “Các anh tìm thấy rồi còn gì, đang thử tôi đấy à? Cụ thể muốn tôi làm gì thì cứ nói thẳng đi?”

Cổ và đầu của Chu Hân Linh hôm nay đã dính lại với nhau, chứng tỏ đầu của cô ta đã được đưa về nhà.

Bùi Diệu nhìn nét chữ hành thư mạnh mẽ, phóng khoáng như mây trôi nước chảy trên tờ giấy nhớ, đáy mắt thoáng qua một tia kinh ngạc tán thưởng, nhưng nội dung trên đó càng khiến anh ngạc nhiên hơn.

Nó giống hệt địa điểm mà họ tìm thấy đầu của nạn nhân.

Cô bé này, quả thực có chút thực lực.

Bùi Diệu với vẻ mặt ôn hòa, lấy thẻ ngành từ trong túi ra: “Tôi là Trưởng phòng điều tra án đặc biệt, chuyên phụ trách các vụ án liên quan đến yếu tố phi nhân loại.”

Án đặc biệt là những vụ án gây thiệt hại về tài sản và tai nạn về người do yêu ma quỷ quái hoặc các nhóm phi nhân loại, tà thuật, cổ thuật và các thủ đoạn bất thường khác gây ra.

Đàn Âm thấy vẻ mặt này của anh ta có ý định muốn nhờ không công, bèn nói trước: “Đừng nói với tôi đây là nghĩa vụ công dân, tôi có quyền không thông báo cho các anh. Hơn nữa, nhận tiền tiêu tai là quan hệ nhân quả cơ bản nhất, tôi tiết lộ thiên cơ sẽ bị trời phạt đấy, tôi không thể chịu báo ứng khơi khơi được.”

Cô thu phí lao động hợp lý, thành tâm thành ý làm việc cho người ta, giúp người ta giải quyết rắc rối, cải thiện vận thế thì cô mới có thể tích lũy công đức.

Đàn Âm chợt nghĩ ra điều gì, ánh mắt dò xét nhìn Bùi Diệu: “Các anh tìm tới tôi, không phải là vì người trước đó bị trời phạt nên không dùng được nữa đấy chứ?”

Tuy cô rất có thực lực, bọn họ có mắt nhìn người, nhưng lòng phòng người không thể không có, ai mà biết bọn họ có lòng hại người hay không, nhất là người đàn ông trước mặt này trông không hề đơn giản, tướng mạo nhìn mãi cũng không rõ.

Bùi Diệu cũng không ngờ suy nghĩ của cô lại mới lạ đến thế: “Đương nhiên là không, nếu cô đáp ứng đủ điều kiện thì chúng tôi sẽ ký hợp đồng thuê cô.”

“À à.”

“Về vụ án của Chu Hân Linh, chúng tôi đã đưa về vài nghi phạm, cô có muốn cùng đi xem thử không?”

Đàn Âm không từ chối, dù sao cũng đã đến rồi, xem thử cũng chẳng sao, hơn nữa Chu Hân Linh vẫn đang ở trong tay cô.

Trong phòng thẩm vấn, cảnh sát Lý đang tra hỏi nhân viên bảo vệ của khu Bảo Lãn.

Đàn Âm, Hứa Vô Chiêu và Bùi Diệu đứng bên cạnh tấm kính một chiều, quan sát tình hình bên trong phòng thẩm vấn.

“Có nhìn ra được gì không?” Bùi Diệu cúi đầu nhìn Đàn Âm.

Làn da thiếu nữ trắng nõn mịn màng không tì vết, hàng mi cong dài, đôi mắt to tròn như quả nho, vẻ mặt đầy nghiêm túc.

Bùi Diệu không kìm được nhìn thêm một cái, con nhóc này trông không hề tầm thường, cũng chẳng biết nhà ai nỡ lòng nào vứt con cái vào đạo quán.

“Không phải hung thủ, nhưng có xích mích với Chu Hân Linh.”

Vế trước là do cô nhìn ra, vế sau là nghe Chu Hân Linh nói.

Cô ta đang chửi bới ầm ĩ trong hồ lô: “Cái thằng bảo vệ hèn hạ này, hắn tính là cái thá gì mà cũng dám mơ tưởng đến tôi, tôi thấy chính hắn đã giết tôi! Con ranh kia! Thả bà ra ngoài! Bà muốn tìm hắn tính sổ!”

“Có thể nhìn ra là loại xích mích gì không?”

Đàn Âm quan sát cung thê thiếp của hắn thấy sắc trạch tối sầm, không có vợ nhưng dục vọng với nữ sắc lại quá mạnh, đáy mắt thâm quầng, ham mê chuyện chăn gối.

“Kẻ này từng có suy nghĩ không an phận với Chu Hân Linh, có thể đã coi cô ta là đối tượng giả tưởng cho chuyện chăn gối.”

Hai người đàn ông nghe xong liền hiểu, Hứa Vô Chiêu ho khẽ một tiếng, đến cái này mà cũng nhìn ra được, vậy chuyện giữa anh và bạn gái chẳng lẽ cũng…

“Không còn gì khác sao?”

“Hết rồi, những cái khác không liên quan đến vụ án.”

Câu trả lời của bảo vệ hoàn toàn phủ nhận mối quan hệ giữa mình và Chu Hân Linh, Hứa Vô Chiêu bèn bước vào trực tiếp tra hỏi.

Hứa Vô Chiêu mặt đầy nghiêm túc: “Theo chúng tôi được biết, anh và Chu Hân Linh từng xảy ra tranh chấp, anh có ý đồ thực hiện hành vi bất chính với Chu Hân Linh, chuyện này anh giải thích thế nào?”

Bảo vệ chối bay biến: “Làm gì có chuyện đó, tôi xưa nay vốn thật thà an phận.”

Hứa Vô Chiêu quát lớn: “Có người tận mắt chứng kiến! Cần tôi phải đưa nhân chứng đến đây không!”

Bảo vệ chột dạ cúi đầu, không dám giấu giếm nữa, hắn có chút không phục nói: “Nhà của Chu Hân Linh cũng đâu phải của cô ta, cô ta chỉ là một lễ tân, giả bộ người giàu cái gì chứ. Ngày nào cũng ăn mặc như hồ ly tinh, làm gì có đồng phục đi làm nào mà ngực trễ mông cong như thế, ngày nghỉ cũng mặc hở hang, tôi chỉ nhìn thêm vài lần thì có làm sao. Hơn nữa, tôi cũng có làm gì cô ta đâu, ngược lại còn bị cô ta túm lại chửi cho một trận!”

Hắn càng nói càng tức: “Đã bày ra cái bộ dạng quyến rũ đàn ông còn giả vờ thanh cao cái gì! Phui!”

“Lời hắn nói là thật hay giả?” Bùi Diệu hỏi.

Đàn Âm chặn cảm nhận của Chu Hân Linh với bên ngoài, mặc kệ cô ta chửi rủa, đáp: “Thật.”

Cô đại khái đã biết vì sao Chu Hân Linh chết.

Chu Hân Linh ăn nói quá khó nghe lại còn hám tiền, người cô ta đắc tội là những kẻ dưới đáy xã hội.

“Đang nghĩ gì thế?”

Đàn Âm chớp mắt, hỏi: “Các anh chỉ đưa mỗi bảo vệ về thôi à?”

“Có công cụ, quen thuộc với môi trường khu dân cư, biết mặt nạn nhân, đội trưởng Hứa bắt tay điều tra từ hướng quản lý tòa nhà là tư duy thông thường, cô có cao kiến gì không?”

“Tôi lại cảm thấy nên điều tra cả người phụ trách làm vườn nữa.”

“Nhưng họ tiếp xúc với chủ hộ không nhiều.”

Đàn Âm nói: “Nhưng họ tiếp xúc nhiều với công cụ gây án và thủ pháp đấy.”

Cổ Chu Hân Linh bị cắt phẳng lì y như cắt tỉa cây cảnh ven đường, người lại bị chôn trong vườn hoa của khu, ngoại trừ công nhân làm vườn ra thì ai chôn người xuống đất cũng đều rất lộ liễu.

Bùi Diệu nghiêng người nhìn cô, nói một câu đầy ẩn ý: “Cô cũng biết nhiều đấy.”

Đàn Âm cười ha hả một tiếng.

“Còn việc gì nữa không, không còn thì tôi đi đây.”

Theo quy trình này thì cô cũng chỉ có thể đứng nhìn.

Bùi Diệu gọi cô lại: “Hứa Anh Kiệt và Chu Hân Linh thật sự không thể giao cho chúng tôi sao?”

“Vụ án của Hứa Anh Kiệt đã kết thúc, không có lý do gì để giao cho các anh. Còn về phần Chu Hân Linh, đưa cho các anh cũng vô dụng thôi, nếu cô ta biết hung thủ là ai thì bây giờ tôi đã chẳng đứng ở đây rồi.”

Bùi Diệu cười một tiếng, vẻ mặt hơi tiếc nuối: “Được rồi.”

Đàn Âm gật đầu, rời đi.

Cô vừa xoay người, nụ cười trên mặt Bùi Diệu liền biến mất.

Là một người có cá tính, Huyền Linh quán nào mà lại đào tạo ra được một người như thế này nhỉ.

Sau khi Đàn Âm về đến nhà liền thả Hứa Anh Kiệt ra: “Nghe thấy chưa, kẻ làm hại anh sắp bị pháp luật trừng trị rồi.”

Hứa Anh Kiệt gật đầu, ánh mắt nhìn Đàn Âm tràn đầy vẻ biết ơn: “Cảm ơn Đại sư.”

Đàn Âm giơ tay vẽ một lá bùa giữa không trung, trong phòng khách xuất hiện một vòng xoáy, tiếp đó một cánh cửa màu xanh đen hiện ra, đây là lối đi dẫn xuống Địa phủ.

“Ân oán đã dứt, anh cũng nên đi rồi.”

Hứa Anh Kiệt cười cười, không ngoảnh đầu lại mà bước vào cửa.

Đàn Âm thu tay lại, cánh cửa biến mất.

Thời gian vẫn còn sớm, cô gọi một suất đồ ăn ngoài, lát nữa còn có thể ngủ trưa một giấc ngon lành.

Buổi chiều, cô dọn hàng như thường lệ.

Bà cụ làm đồ thủ công hôm qua bận lo chuyện cho con trai nên không dọn hàng, hôm nay quay lại, thấy Đàn Âm đến thì gương mặt hiền từ hẳn ra.

Bà nhờ Đàn Âm xem ngày để đến nhà gái dạm ngõ.

Đàn Âm đã xem ngày cho bà từ trước, viết sẵn lên giấy nhớ, cô vui vẻ nói: “Hai ngày này đều thích hợp, nếu muốn chu toàn hơn thì có thể chọn ngày này để gặp cha mẹ đằng gái bàn bạc qua về tình hình hai bên, bày tỏ chút thành ý, vài ngày sau hẵng chính thức tới dạm ngõ.”

Bà cụ nghe xong thì vui mừng cất kỹ tờ giấy nhớ, bỏ vào túi rồi còn vỗ vỗ mấy cái, sợ bị rơi ra ngoài.

“Tốt tốt tốt, ngày cháu chọn chắc chắn là ngày cực tốt rồi.”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc